De eerste 200 regels.
Xin chào! Tôi là Eva, Hiện giờ tôi đang bận.
Hãy để lại lời nhắn.
- Lên đi! - Lùi về!
- Lên đi! - Lùi về!
- Lên đi! - Lùi về đi!
Quay lại đi!
Chào! Tôi là Eva, Hiện giờ tôi đang bận.
Hãy để lại lời nhắn.
Tiến lên, đúng rồi!
Bán độ!
- Tuyệt! - Vào rồi à?
Gian lận! Ghi bàn rồi à?
- Ghi bàn rồi! - Chắc là bán độ!
Phải đi giải quyết đã! Nhịn nãy giờ rồi.
Đừng đi vương vãi ra đấy.
Lần trước cậu làm thế vợ tớ sợ chết khiếp đấy.
- Có muốn tớ đi lên người cậu không? - Thôi đi!
- Bạn gái của cậu đâu? - Không biết!
"Gone girl" cô gái mất tích?
Phim ưa thích của vợ tớ, là của tớ!
Cô ấy không ở nhà thì tốt hơn.
Không thì lại sẽ cằn nhằn tớ lo chơi game mà bỏ bê cô ta.
Thật ra thì Eva cũng không tệ.
Cô ấy luôn làm món nhậu cho chúng tớ mỗi khi đến đây mà.
Dường như còn một trận Manchester United...
Ghế sô-pha kiểu gì thế không biết?
Dài quá, cắt bớt đi chứ!
Sao không để ý đi đứng?
Trận tới là Manchester United vơi Arsenal.
Xem hết rồi đi.
Cậu đùa à. Đói quá đi! Eva không có ở đây, chẳng có gì ăn cả!
Hết bia rồi.
Tớ sẽ đi mua.
Đương nhiên là cậu đi rồi!
Nhanh lên Adam! Sắp chiếu rồi.
Xin chào! Tôi là Eva, hiện giờ tôi đang bận.
Hãy để lại lời nhắn.
- Alô? - Hộp thư thoại đã đầy.
Hãy gọi lại sau.
Có nghe chuyện Eva chưa?
Họ đã chia tay rồi!
Gì? Chia tay rồi à? Thật sao?
Tớ giúp cậu ấy chuyển đồ đi. Đang ở chỗ tớ này.
Thôi im đi.
Chào!
Chúng ta ăn gì?
Tớ đặt chỗ ở Rooftop rồi, có suất ăn trưa rẻ lắm.
Chờ đã các cậu!
Em có thời gian không?
Các cậu đi trước đi.
Đi thôi.
Thật sự muốn chia tay à?
Tủ quần áo cũng trống trơn rồi, anh nghĩ đồ của em để đâu?
Chúng ta đều là người lớn. Không thể nói rõ ràng nếu muốn chia tay à?
Đúng! Vì chúng ta là người lớn nên không cần phải nói rõ ra như vậy.
Anh không hiểu.
Xem Whatsapp đi!
CHÚNG TA ĐÃ KẾT THÚC!
VĂN PHÒNG LUẬT
Chồng cô khi còn sống đã lập sẵn di chúc,
có nêu rõ tất cả những người thừa kế,
nhưng...không có tên... của bà hay là con chó của bà.
Cô nói sao? Cô nghe này, chúng tôi đã kết hôn ở Las Vegas. Xem đi.
Giờ chồng tôi mất, tài sản phải thuộc về tôi chứ?
Phải tùy xem người chồng có di chúc không và anh ta đã kết hôn ở đâu.
Trước tiên, luật hôn nhân ở Las Vegas không giống ở Hồng Kông.
Và thêm nữa là cho dù có li hôn cũng không chắc sẽ được chia tài sản.
Gì cơ? Vậy lão già đó lừa tôi à? Cô Lữ, cô phải giúp tôi đòi công bằng!
Thật ra, nếu xét về tình thì rất khó để nói công bằng.
Còn nếu xét về lí thì
gia đình phải làm theo những gì người đã khuất mong muốn,
mới là hợp lí nhất.
Làm luật sư kiểu gì vậy?
Tôi thuê cô để giúp tôi giành tài sản,
giờ cô lại nói vậy à?
Cô bị sa thải!
Oh.
Thôi! Để người giúp việc làm được rồi.
Được rồi! Tớ không muốn ăn nhờ ở đậu đâu.
Sao cậu không chuyển về nhà mẹ ở?
Tớ không muốn bà ấy lo lắng.
Dù sao cũng phải chờ tâm trạng tớ ổn định lại trước...
rồi mới lo cho mẹ được.
Từng việc một thôi.
- Tớ sẽ chuyển về khi sẵn sàng. - Được rồi, được rồi.
Này. Chà.
Gì thế, chắc không phải chuyện tốt chứ.
Tự xem đi này.
Anh ta thay bạn gái còn hơn cậu thay điện thoại.
Anh ta cũng thay điện thoại hơn cả cậu thay bạn trai.
Xem anh ta bình phục nhanh chưa kìa.
- Này, xem đi! - Không! Đem ra đi.
Chúc mừng sinh nhật! Chúc mừng sinh nhật!
Chúc mừng sinh nhật Mandy!
Chúc mừng sinh nhật!
Huấn luyện viên! Ăn bánh đi này!
Cảm ơn.
Điện thoại mới à.
Cô nên ăn đi chứ, sinh nhật của cô mà.
Thì anh ăn đi.
Cảm ơn.
KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH THÊM VÀO BÀI ĐĂNG
Tôi...
GIỜ TÔI LÀ NGƯỜI ĐỘC THÂN!
EVA LỮ GIỜ TÔI LÀ NGƯỜI ĐỘC THÂN!
Tuyệt!
Chờ đã...
- Có chuyện gì vậy? - Chuyện quái gì thế này?
Chết thật!
Tớ hiểu rồi.
Này.
Cậu muốn ở đây bao lâu?
Tớ giúp cậu nấu ăn rửa chén. Không cần phải thuê người giúp việc nữa.
Nghe nói anh từng là luật sư.
Sao giờ anh lại dạy kick-boxing?
GIỜ TÔI LÀ NGƯỜI ĐỘC THÂN!
OK! Uống thêm nào!
Yeah!
Yeah!
Trứng Benedict.
Món anh thích đấy.
- Sao cô biết? - Em theo dõi Facebook của anh.
Có đúng không?
Điều ước của em đã thành sự thật!
Chúc mừng.
Anh chưa kết bạn Facebook với em.
Anh không kết bạn với học viên.
Em có thể nghỉ học ngay.
Em từng là trợ lý nha sĩ.
Người đứng bên cạnh nha sĩ à?
Người giúp hút nước bọt cho bệnh nhân luôn ngày đêm đó ạ.
Em lớn lên ở một căn nhà chính sách cùng với bố mẹ.
Không giàu. Không học giỏi. Nhưng em biết mình muốn gì.
Tốt hơn cuộc sống của anh rồi.
Thực ra, trước khi biết anh từng là luật sư thì đối với em
anh đã là một người tuyệt vời rồi.
Yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Xin lỗi về chuyện tối qua.
Anh hối hận à?
Biết tại sao em ngủ với anh không?
Bởi vì em biết anh không vui. Em mong làm anh vui.
Hôm nay anh đi dạy. Em không đi làm à?
Em đã nghỉ việc rồi.
Em không muốn nhìn miệng bệnh nhân mỗi ngày.
Mắt em bị đỏ rồi.
Em quên bỏ kính áp tròng!
77 LẦN KHỔ ĐAU BỞI HEARTBEAT SHUTTER
PHẢI TRẢI QUA BAO NHIÊU LẦN ĐAU KHỔ ĐỂ BIẾT TÌNH YÊU THẬT SỰ CHẤM HẾT?
LẦN ĐẦU TIÊN
Tôi ghét những người đi trễ, đặt biệt là khi đi xem phim.
Anh đang ở đâu?
Anh biết em ghét mấy người đi trễ mà, lại còn là đi xem phim!
Xin lỗi, trời mưa.
- Anh bị kẹt xe. - Nhanh lên đi!
Cô cứ tự nhiên.
Chúng được thiết kế cho những kiểu người khác nhau.
Chúng tôi muốn giúp mọi người phải tự đối mặt với bản thân.
Mỗi một trang sẽ có một câu nói được truyển cảm hứng bởi nhịp đập con tim,
cùng với một tấm hình. Thêm vào những trải nghiệm bản thân.
Nó là cuốn sổ để lắng nghe con tim mình.
Nhưng tôi làm gì có thể gian để viết.
Chưa bao giờ viết ra những gì mình cảm nhận à?
Thỉnh thoảng tôi có đánh một hai dòng để chia sẻ trên Facebook.
Viết không giống như đánh chữ.
Chữ viết của mỗi người sẽ là độc nhất.
Chữ được viết từ chính tay mình sẽ rất đặc biệt.
Ôi.
Mà chắc tôi không có chất thi sĩ thế đâu. Cảm ơn.
Mà này, sao lại là 77 lần?
Sao không phải 33 hay 99 lần?
Nói ngắn gọn thì tha thứ bảy lần sẽ không đủ.
490 lần thì quá nhiều.
Tôi nghĩ một người kiên nhẫn bình thường
có khả năng tha thứ cho người tổn thương mình 77 lần.
Nói dài ra thì sao?
- Chương 18 mục 22, Phúc Âm của Matthew... - Tôi hiểu rồi.
Thấy cô khá hứng thú, tôi tặng cô cuốn này.
Không cần đâu! Tôi sẽ mua nó.
Thật ư? Cô là khách hàng đầu tiên đấy.
Vậy à? Vậy càng phải mua rồi.
- Để tôi cho vào bọc. - Thôi không cần!
Khi cô viết ra những gì mình cảm nhận,
đôi khi có thể giúp cô đưa ra những quyết định đúng.
Xin lỗi! Anh không biết lại kẹt xe đến thế.
- Vẫn còn viết à? Đi thôi! - Đi đâu?
Phim chiếu hết một nửa rồi.
Xem suất tiếp theo cũng được.
Đó là suất chiếu duy nhất hôm nay. Em mua vé từ tuần trước đấy!
Vậy xem phim khác cũng được.
Thôi! Em muốn về nhà. Đứng đây nãy giờ mệt rồi.
Gì chứ? Anh xin lỗi rồi mà.
Sao xem bóng đá không thấy anh trễ? Anh lúc nào cũng vậy.
Đừng vậy mà! Trời mưa nên mới bị kẹt xe thôi.
Luôn nhắc anh phải đi sớm hơn rồi,
nhưng anh luôn chờ đến phút chót mới đi.
Không lên kế hoạch gì cả.
- Em ổn chứ? - Vâng!
Ghế sô-pha này hơi dài nhỉ?
Thế nào? Được không?
Anh biết em thích màu trắng. Anh dạo khá nhiều chỗ mới tìm ra đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.