De eerste 200 regels.
Biên Dịch: SB Team
Chào.
Này, Cutter.
Luật sư đến rồi.
Tôi căn bản không làm được gì.
Đơn thỉnh cầu của anh bị từ chối rồi.
Nghe này.
- Anh còn khoảng 11 tháng nữa. - 10 tháng.
10 tháng, sao cũng được.
Cũng tốt mà hả?
Cứ thoải mái đi, đợi hết kỳ hạn.
Gọi Keegan đi.
- Không. - Gọi hắn đi.
Không.
Tôi khuyên anh chờ cho hết 11 tháng.
10 tháng.
Gọi hắn đi. Hôm nay.
SUV hả?
Anh biết tính tôi mà.
Anh định làm gì?
Có chuyện gì thế, Ray?
Còn 9 tháng nữa thôi mà anh gọi Keegan?
Sao anh lại làm thế?
Cái giá phải trả khủng khiếp lắm.
Anh vẫn phải cho tôi biết có chuyện gì.
Ừ.
Không phải hôm nay.
Chúa ơi.
Con đang làm gì ở đây?
Con không phải trốn trại chứ?
Vâng, họ đang đuổi đến đấy.
Hài hước thật.
Thằng bé đâu?
Trên lầu.
Raymond, làm sao con ra tù được?
Vâng.
Chào con.
Bố.
Bố...
ra tù khi nào thế?
Bố biết khó mà tin được, nhưng...
tòa chấp thuận đơn thỉnh cầu của bố.
Con đang làm cái gì thế?
Con đang làm gì vậy? Đẹp đấy.
Chỉ là mấy mẩu nhựa...
Đúng, nhưng con phải ráp chúng lại.
Sơn vẽ mọi chi tiết.
Bố.
Đừng làm vậy, được không?
Thôi được.
Vậy...
tình hình thế nào?
Thì...
Nó có hẹn xét nghiệm.
Ngày mai.
Bố hy vọng con không làm gì ngu ngốc.
Chỉ để về nhà.
Thôi dẹp đi.
Tôi thấy bọn đàn em ra mở cửa và tôi nghĩ,
"Thằng nào vừa bước vào chỗ của mình thế?"
- Sếp. - Gì?
Ngay kia.
Chúa ơi.
Anh đầu tư hơn cho máy quay rồi.
Đủ thứ chuyện mà.
Chúng giao dịch trong bar của tôi.
- Để tôi. - Phải xử lý bọn chúng.
Bọn con nghiện khốn nạn.
Vậy...
Ray,
anh còn 10 tháng thôi mà lại gọi tôi vì anh chán hả?
Tôi rất cảm kích việc anh giúp tôi.
Tôi cần chút thời gian.
Tôi không làm từ thiện.
Tôi phải đút lót tòa.
Còn thời gian hả?
Không, anh không có thời gian.
Đúng không?
Anh không phải thanh minh.
Tôi sẽ cần anh giúp một việc đấy.
Một việc đơn giản thôi.
Sau đó thì chúng ta huề.
Biết bức tranh này không?
Biết.
Làm đi.
"Làm đi"? Ý anh là sao?
Ý anh là giả mạo nó?
Tranh Monet mà.
Để làm gì?
Để trộm bức tranh thật.
Anh đang nói gì? Trộm tranh thật?
Trong ba tuần.
Tôi cần bức tranh giả ở đây.
Còn cái gã muốn có nó tới lúc đó sẽ đến Boston.
Chỉ một đêm thôi.
Không thể nào làm trong ba tuần.
Tôi không làm được.
Anh phải làm được.
Không thì tôi gọi điện,
và anh trở lại vào tù.
Anh có 48 tiếng quyết định.
Mừng về nhà, Ray.
Xin lỗi.
Anh đi đâu thế?
Tôi là Katherine.
Tôi là Ray.
Ray? Chào anh.
Anh biết Tommy không?
Tommy?
Biết.
Tôi phải đi đây.
Khoan đã.
Muốn đi đâu không?
Cảm ơn nhé.
Chà.
Đây là xe anh à?
Ngầu thật.
Tôi thả cô xuống đâu đây?
- Thả tôi xuống? - Phải.
Tôi có việc phải làm và cô không muốn ở trong đó đâu.
Tránh xa nơi đó ra.
Tránh xa Tommy Keegan ra.
Có người tốt hơn ở nơi tốt hơn mà.
Này.
Anh nói thật đấy à?
Chào.
Con đói không?
Con có ngũ cốc rồi.
Thôi được.
Con ăn trứng không?
Ông nội đâu rồi?
Ông ra ngoài rồi, nhưng bố chở con đi.
Khối u nằm ở trung tâm não.
Rất khó để phẫu thuật cắt bỏ nó.
Tôi rất tiếc, anh Cutter.
Tôi biết việc này khó khăn.
- Anh có thắc mắc gì không? - Có. Giờ các cô làm gì?
Kế hoạch là gì?
- Kế hoạch? - Phải.
Nó sẽ đau chứ? Sẽ ra sao?
Điều ta cần tập trung vào là giữ cho William thoải mái nhất có thể
trong suốt quá trình.
Rồi sao?
Chúng tôi biết không thể chữa được.
Mỗi bệnh nhân rất khác nhau.
Sao rồi?
Sao hả?
Sao là sao?
Bác sĩ nói sao?
- Bố cứ trút hết đi. - Trút hết?
Trút hết cái gì cơ?
Con biết có chuyện không ổn mà.
Vậy hóa trị có thể chữa cho con không?
- Con đang nói gì thế? - Bố.
Hóa trị có chữa lành con không?
Will.
Bố đừng vòng vo nữa. Cho con biết sự thật đi.
Bố không biết.
- Tôi giúp gì được anh? - Tôi muốn gặp người phụ trách.
Anh ta trong này.
Ông nội.
Con uống bia được không?
John McGill.
Thường trú tại Cambridge.
Hôm nay tròn 28 tuổi.
Tôi biết anh ta.
Pha chế rượu tại The Palace.
Anh ta từng gây sự và nổ súng với một người.
Hank Garrity.
Hank đã có mặt khi anh ta vào ca như thể đang chờ sẵn.
Anh ta trông sợ hãi.
Ta có thể nối vụ này với Keegan?
Tôi muốn lắm.
Các anh vào đây làm nhiệm vụ đi.
Đưa về phòng thí nghiệm nhé. Tôi muốn kiểm tra.
Giúp tôi một việc. Kiểm cho kỹ dấu tay nhé.
Anh biết sao không?
Tôi có thể nhờ địa phương giúp đấy.
Nhiệm vụ của chúng tôi mà. Tôi lấy giấy giúp cô nhé?
Cô muốn biết gì nào?
Có một người này, Ray.
Đến chỗ Keegan tối qua.
Đi chiếc Buick Skylark, biển số J4K-3K6.
Được rồi.
- Gã này có gì đặc biệt? - Tôi không biết.
Có gì đó.
Hắn làm tôi nghi.
Làm cô nghi?
Giống như cô từng đụng độ hắn?
- Chỉ là linh cảm. - Linh cảm.
Anh đã nói chuyện với Keegan?
Hắn muốn gì?
Hắn muốn gặp mặt, ngày mai.
Về chuyện gì? Công việc à?
Ừ.
Anh muốn gì?
Tôi muốn gì à?
Cái tôi luôn luôn muốn
là đến Tahiti và sống sung túc.
Đến Tahiti?
No comments yet. Be the first to leave one.