Late Spring (Banshun)

Late Spring (Banshun) (晩春)

Download Vietnamese ondertitel

Release informatie

Late Spring 1949 All Bluray Versions
Een commentaar door tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

BluRay
Gepubliceerd op: 2011-12-01
Downloads: 167
Slechthorend: Yes

Voorbeeld van Vietnamese ondertiteling

De eerste 200 regels.

TÀN XUÂN Dịch phụ đề: QKK

Dựa theo tiểu thuyết của Kazuo Hirotsu

- Cô tới sớm hả? - Không, Cô vừa mới tới.

- Cha con đang làm gì? - Làm việc.

Ổng lúc nào cũng ráng làm cho xong việc.

Mấy con nhậy đã làm hư cái quần sọc của chú con.

- Con có thể sửa lại cho Katsuyoshi mặc được không? - Nó mặc cái quần đó trông không kỳ lắm sao?

Không quan trọng. Con chỉ cần cắt bỏ hai cái ống.

- Chắc là con sửa được. - Hãy thử đi.

- Đây. - Cô có đem theo à?

Đừng bỏ công nhiều quá. Dù sao nó cũng không xài được lâu.

Nhưng nhớ gia cố dưới đáy.

Rất vui được gặp bà.

Tôi muốn gặp cô ở nhà ga Shimbashi nên đã đợi ở đó.

Tôi bị trễ xe lửa.

Cám ơn các vị đã đợi. Bây giờ chúng ta tiến hành.

Đưa tôi cục tẩy.

Không tìm ra sao?

Thấy rồi.

"Friedrich List..." Không có chữ "z".

"L-I-S-T"

Phải rồi. Liszt có chữ "z" là một nhạc sĩ.

Từ 1811 tới 1886...

Tôi ở công ty điện lực. Tơi tới coi đồng hồ.

Xin mời vô.

Cho tôi mượn một cái ghế đẩu để đứng lên được không?

- Được... - Ở đâu?

Trong hành lang, dưới cầu thang.

- Cám ơn. - Không có chi.

Cám ơn.

Giáo sư, có đúng List là một người tự học?

Phải, và ổng đã trở thành một nhà kinh tế giỏi.

Ổng rất ghét thói quan liêu...

- Vượt hơn 3 kilowatt! - Cám ơn.

Chúng ta đã làm được bao nhiêu trang rồi?

- 12 hay 13 trang. - Vậy à.

Vậy là còn 6, 7 trang nữa.

Con về rồi đây.

- Chào anh Hattori. - Chào.

Đang chép à?

Cám ơn anh. Vậy đỡ cho tôi quá.

- Con có gặp Cô không? - Bả về thẳng nhà rồi.

- Pha trà cho Cha được không? - Vâng.

- Tối nay anh ở lại được không, anh Hattori? - Không, tôi phải đi gấp.

Sao vậy? Ngày mai tôi có thể đi Tokyo với anh.

Đi Tokyo? Để làm gì?

Đi bệnh viện.

Và con phải mua cổ áo cho Cha nữa.

Nhân tiện, Giáo sư...

...ván mạt chược hôm trước, chúng ta đã tính sai.

Vậy sao?

- Cháu muốn nói 8 và 16? - Vậy là cháu dẫn đầu.

Nè, Noriko!

Noriko!

- Có Sei ở nhà không? - Để làm gì?

Đi kiếm ổng. Chúng ta sẽ chơi bài.

- Cha làm xong chưa? - Sắp xong rồi.

Vậy chừng nào xong hãy chơi.

Còn trà thì sao?

- Con có đem bản thảo theo không? - Có chớ.

Con muốn ngồi không?

Không, không sao.

Mình sẽ về nhà đúng giờ thường lệ chớ?

Phải, trừ khi có một cuộc họp ngành.

Cẩn thận.

Chú!

- Chú vừa tới à? - Không, sáng hôm qua.

- Cháu mập ra rồi, Nori. - Vậy sao?

- Cháu đi đâu vậy? - Đi mua sắm.

- Chú đi với cháu được không? - Nhưng Chú không bận sao?

- Không, Chú vừa xong. - Vậy à?

Ồ, đang có một cuộc triển lãm nghệ thuật. Chúng ta đi không?

- Cháu cần mua kim may máy. - Được, vậy thì đi.

Triển lãm Nghệ thuật ở Ueno Được bảo trợ bởi tòa báo Mainichi.

Nhà hàng Takigawa.

Chắc cháu mệt rồi, Nori.

Cháu rất thích. Nhiều năm rồi cháu chưa tới Ueno.

Nhưng cháu biết, mọi việc đã thay đổi.

Cháu có thấy mấy chàng trai nhìn ngó con bồ câu trên bức tượng không?

Giống y như William Hart!

Của ông đây.

Giáo sư Shigeno đã ở đây hôm qua.

Ồ? Ổng vẫn còn ở đây chớ?

- Ổng nói hôm nay ổng đi. - Vậy à...

Nhân tiện, đây là con gái của Somiya.

Vậy sao? Lớn quá rồi!

- Cô bé tóc bum-bê đó hả? - Đúng rồi.

Không tin nổi. Cha cô vẫn thường tới đây.

Chào mừng!

Ông uống rượu không?

Nori, cháu uống chút không?

- Không, cháu không uống rượu. - Cháu muốn uống gì khác không?

- Hay là ăn gì? - Cháu không đói.

- Để cháu rót rượu cho Chú. - Được.

- Chúng tôi muốn gọi vài món. - Tới ngay.

Chú biết không...

Cháu nghe nói...

Chuyện gì?

- ...rằng Chú đã tục huyền. - Phải, đúng vậy.

- Cháu thấy tội nghiệp cho Isako. - Tại sao?

À... cũng hơi lạ, phải không?

Đâu có gì lạ. Mọi chuyện đều tốt đẹp.

Cháu không chắc.

- Cháu thấy hơi kỳ kỳ. - Sao, vợ mới của Chú hả?

- Không, là Chú. - Tại sao?

Có vẻ như... không trong sạch.

- Không trong sạch? - Nó hơi dơ.

Dơ? Vậy chú là người xấu rồi.

Chú dơ, hả?

- Sạch hơn chưa? - Không hề.

Không được à? Chú phải làm gì bây giờ?

Chú uống đi.

- Vậy Chú không trong sạch, phải không? - Phải, đúng vậy.

Vậy thì Chú tiêu rồi!

Con về đây.

- Con về rồi. Và chúng ta có khách. - Ai?

Tôi không định ghé qua nhưng tôi đã gặp Nori ở Ginza.

Lần này anh đi công chuyện hả?

Tôi đã tới Bộ Giáo dục một lần nữa.

Một món quà cho Cha nè.

Ồ... con tìm thấy cái này ở đâu?

Không ngạc nhiên không thể tìm thấy nó trong nhà.

- Đây. - Ồ, Takigawa! Con đã tới đó hả?

Tôi đã bắt nó cho tôi đi theo.

- Chú uống thêm rượu không? - Nghe hay đó.

- Ta có rượu sao? - Để con hâm nóng.

- Con thử máu sao rồi? - Nó xuống còn 15.

Vậy tốt.

Trông nó khỏe lắm.

Đó là tại vì chuyện lao động cưỡng bức trong thời chiến, phải không?

Và nó phải chạy đây chạy đó kiếm thức ăn trong những ngày nghỉ.

Đúng là một thời kỳ kinh khủng. Và nó đã chịu đựng nhiều.

- Cháu không có gì đặc biệt. - Cám ơn, Nori.

Gia đình anh ở Kyoto vẫn khỏe chớ?

- Khỏe, nhưng hình như tôi có tội. - Anh muốn nói gì?

Nori nói tôi không trong sạch.

- Ai không trong sạch? - Tôi.

Nó nói tôi dơ bẩn, phải không, Nori?

Cháu không biết!

Isako khỏe không?

Nó đi đó đi đây nói rằng hôn nhân là mồ chôn cuộc đời.

Nó đã 25 tuổi tồi nhưng không chịu kết hôn.

Nghĩ cho cùng, có lẽ nó đúng.

Dù sao, tôi không thể làm được gì. Còn Nori thì sao?

Tôi nghĩ đã tới lúc cho nó bắt đầu nghĩ tới chuyện đó rồi.

Nó 27 tuổi rồi, đúng không?

- Chỉ mới hơi ấm. - Ồ, để cháu...

- Cái sau hãy hâm nóng hơn. - Được.

- Biển ở gần đây không? - Khoảng 15 phút đi bộ.

Xa vậy à?

- Có phải hướng đó? - Không hướng này.

- Có phải điện thờ hướng này? - Không, hướng kia.

- Vậy Tokyo hướng nào? - Tokyo hướng đó.

- Vậy nghĩa là hướng đó là đông. - Không, hướng đông bên kia.

- Ồ? Nó vẫn luôn hướng đó à? - Tất nhiên!

Hèn chi các sứ quân xưa thích vùng này.

Đúng là một mê cung!

Cô khỏe không? Có mệt không?

Không sao.

Vậy anh nghĩ tôi là loại người nào?

À, cô không phải là loại người hay ghen tuông.

- Ngược lại, tôi là người hay ghen tuông. - Tôi không tin.

Mỗi khi tôi thái dưa chua, chúng dính với nhau. Cái đó có nghĩa là tôi hay ghen.

Đó chỉ là cái cách cô dùng dao và thớt thôi.

Dưa chua và ghen tuông không có liên quan gì với nhau.

Vậy anh thích dưa chua dính nhau?

Tôi không phiền nếu ăn dưa chua dính nhau.

Vậy sao?

Tuổi trẻ ngày nay rất khác với thời của chúng ta.

Thí dụ như cô dâu tối qua. Cổ thuộc một gia đình tử tế...

...nhưng cổ ăn hết mọi thứ trên dĩa, và thậm chí còn uống rượu nứa

Ăn cá sống với đôi môi thoa son! Em thấy rất kỳ cục.

Đừng trách cổ. Cổ đói bụng mà.

Nhưng ở đám cưới của em, em quá căng thẳng tới nỗi không ăn được gì.

Dù sao, bây giờ cô cũng ăn thứ đó rồi.

Không bao giờ! Dù sao, cũng khó nói lắm.

- Cô sẽ ăn! - Không có đâu.

- Cô sẽ ăn mà. - Anh nghĩ vậy sao?

Nhưng không phải ăn cá sống.

- Có, cô sẽ ăn. - Vậy sao?

Cô sẽ ăn.

Em không thích những cô dâu khóc lóc...

...nhưng cư xử như vậy chỉ làm cho cha mẹ xấu hổ.

Ngày nay là vậy đó.

Còn Nori thì sao?

Nó sẽ không khóc đâu.

Không, em đang nói về hôn sự của nó.

- Nó bình phục rồi, phải không? - Phải.

Đáng lẽ nó phải kết hôn từ lâu rồi.

- Cái anh chàng đó sao rồi? - Ai?

- Phụ tá của anh đó. - Ồ, Hattori hả?

Nó có được không?

Nó dễ thương, nhưng không biết Nori nghĩ sao.

Tụi nó có đi chơi với nhau, nhưng không có gì giữa chúng.

Nhưng làm sao mà biết được trong lòng nó ra sao.

- Vậy sao? - Phải, không biết được đâu.

- Chúng nó là thế hệ trẻ. - Rồi sao?

- Sao anh không hỏi? - Hỏi ai?

- Nori, chớ còn ai. - Hỏi gì?

- Hỏi nó nghĩ sao về Hattori. - Hiểu rồi. Có lẽ anh nên hỏi thử.

More Vietnamese subtitles for Late Spring (Banshun)

Opmerkingen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left