De eerste 175 regels.
Khi Yongey Mingyur Rinpoche còn là một cậu bé sống ở Nepal,
dưới bóng ngọn núi Manaslu,
ngài gặp những cơn hoảng loạn nghiêm trọng.
Tôi rất sợ bão tuyết
và khi sấm rền, tôi sợ người lạ.
Một hôm cha tôi hỏi,
"Ồ, con muốn học thiền, phải không?"
Ở buổi tập đầu tiên, cha bảo tôi để ý hơi thở của mình. Nên tôi đã để ý hơi thở.
Đó là một bài tập chánh niệm phổ biến.
Và Mingyur nhanh chóng trở thành một thần đồng thiền chánh niệm.
Vài thập kỷ sau, ngài xây một tu viện ở Bodh Gaya, Ấn Độ,
nơi Đức Phật đạt đến giác ngộ cao thâm
khi thiền dưới gốc cây.
Ngài lang bạt trên rặng Himalaya bốn năm, thực hành chánh niệm,
và nuôi râu.
Sau đó, các nhà khoa học mời ngài đến Wisconsin
để nghiên cứu bộ não của ngài.
Họ nhận ra dù ngài đã 41 tuổi,
nhưng não bộ chỉ mới ở tuổi 33.
Khi người ta đưa ngài vào máy fMRI
và khơi dậy lòng từ bi bằng thiền định,
hoạt động và dây thần kinh thấu cảm
tăng vọt từ bảy lên đến 800 phần trăm.
Một nhà nghiên cứu sau đó ghi "Một sự tăng vọt làm khoa học ngỡ ngàng.
Nó có điểm tương đồng nhất với co giật động kinh,
nhưng não bị các cơn co giật kiểm soát,
trái với sự kiểm soát chủ động từ hoạt động não bộ của Mingyur."
Bằng cách nào đó, Mingyur Rinpoche đã kích thích một cơn từ bi kéo dài
trong não của ngài.
Khi các nhà khoa học nghiên cứu sóng não của một nhóm thiền giả lâu năm,
họ rút ra kết quả như nhau.
Ngay khi thiền định bắt đầu, cường độ sóng não tăng đột ngột.
Thiền định tạo ra các thay đổi lớn trong não bộ của các thiền giả lâu năm.
Nhưng khi thiền sinh thiền định, chưa có gì khác biệt nhiều.
Các quan sát này có vẻ củng cố cho một quan niệm lâu đời
rằng thiền định có thể giúp ta làm chủ tâm trí.
Kinh Phật cổ ghi rằng thiền định có thể chấm dứt đau khổ.
Đề mục hiện đại có vẻ lâm sàng hơn,
khẳng định chánh niệm có thể chữa lo âu, trầm cảm và các vấn đề sức khỏe khác.
Vậy đâu là thật và đâu là phóng đại?
Sao một phương pháp kiểm soát hơi thở đơn giản
thay đổi được cách hoạt động của não bộ?
Nó có thể thay đổi cuộc sống của ta không?
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Hãy tập trung hoàn toàn vào hít và thở.
Hít vào căng bụng.
Chỉ cần chú ý là bạn đang hít vào.
Thở ra hóp bụng.
Giải tỏa mọi căng thẳng.
Giờ, hãy thu lại sự chú ý
từ các sự vật xung quanh
và thả lỏng.
CHÁNH NIỆM
Có nhiều phương pháp thiền.
Có cả hàng trăm kiểu thiền khác nhau.
NHÀ KHOA HỌC THẦN KINH
Bạn có thể so sánh "thiền" với thể thao.
Có nhiều môn thể thao khác nhau,
và có nhiều loại thiền khác nhau.
Sự thật là, hầu hết các loại thiền không phải chánh niệm.
Thiền Siêu Việt,
là phương pháp The Beatles sử dụng khi viết Album Trắng.
Ý chính ở đây là lặp lại một câu thần chú, một từ hoặc âm thanh,
tới khi bạn hoàn toàn vượt quá suy nghĩ.
Tiếp đến là Thiền Động, được cho rằng sẽ phá vỡ các tư duy lỗi thời.
Bạn có thể nhận ra cách thiền đó nhờ báo chí đưa tin về đoàn thể Rajneeshpuram.
Hầu hết các tôn giáo đều có phương pháp thực hành có thể gọi là thiền...
lặng lẽ suy ngẫm thánh kinh hoặc lời cầu nguyện nghi thức
để đưa bạn đến gần Thượng Đế hơn.
Một số hình thức thiền lâu đời nhất đến từ Ấn Độ giáo.
Theo truyền thuyết, khoảng năm 500 TCN , Đức Phật đã nghiên cứu các kỹ thuật này,
nhưng người đã tự cải biên.
Người đã phát triển một cách có hệ thống ...
NHÀ SƯ PHẬT GIÁO
...một phương pháp thiền mới được gọi là Thiền Satipatthana.
Đây là hình thức truyền thống của "thiền chánh niệm",
một bước trên bát chính đạo tới giác ngộ mà Đức Phật truyền cho môn đệ của người.
Mục tiêu không phải tiến gần hơn với thánh thần, hay xóa bỏ tạp niệm,
mà là chú tâm.
"Sati" là "chú tâm".
"Upa" nghĩa là "bên trong".
Và "thana" nghĩa là "thu lại".
Satipatthana chỉ có nghĩa là "thu lại sự chú tâm vào bên trong".
Phần lớn thời gian,
đa số mọi người thực sự không biết tâm trí họ đang làm gì.
Chúng ta bị lôi kéo bởi đủ loại ảnh hưởng xung quanh ta
và làm những việc vô thức.
Sự việc xảy ra, và ta phản ứng.
Nên một phần của thực hành chánh niệm là
đem lại ý thức cho những việc tâm trí ta đang làm.
Để giải thích kỹ thuật này,
Đức Phật đã kể một câu chuyện.
Một hôm, Rùa và Cáo gặp nhau trong rừng .
Cáo nghĩ bụng:
"Hôm nay mình có món ngon rồi đây."
Còn chú Rùa nghĩ:
"Trời ơi. Kẻ thù của mình ở ngoài kia.
Nên chạy không?
Mình chạy không đủ nhanh."
Nên cậu ta chui vào trong vỏ.
Cáo đi đi lại lại xung quanh Rùa,
nhưng rồi cậu ta chờ đợi phát mệt và bỏ đi.
Mỗi lần bạn gặp một con cáo thật trong đời mình,
như căng thẳng, áp lực, trầm cảm, lo âu, buồn bã, lo lắng...
bạn nên giống như chú Rùa.
Không có nghĩa là chạy trốn khỏi vấn đề của mình.
Mà là quan sát phản ứng của bạn trước các vấn đề đó thay vì giao chiến,
thừa nhận các cảm xúc đó là sản phẩm truyền đạt của tâm trí
và bạn có thể kiểm soát mối liên hệ của bạn với chúng.
Bạn có thể kết bạn với cảm xúc khác,
một tình huống khó khăn trong cuộc sống.
Không cần đánh trả.
Bạn không cần đầu hàng vấn đề.
Kết bạn với nó.
Bạn có thể áp dụng phương châm này với bất kỳ điều gì.
Dù cả ngày ta có làm gì, việc đó phải được thực hiện bằng chánh niệm.
Một trích đoạn có ghi,
Đức Phật đã dặn các môn đệ phải ý thức về tâm trí và cơ thể
khi nhìn xung quanh,
ăn, uống, nhai, nếm,
đi, đứng, ngồi, kể cả khi nghe theo tiếng gọi của thiên nhiên.
Thiền chánh niệm chỉ là một cách luyện tập kỹ năng này.
Từ từ…
luyện tập tâm trí, như tập gym vậy.
Khi bạn đến phòng gym và tập thể dục,
phát triển cơ bắp, bạn sẽ khỏe hơn.
Nên tâm trí khỏe mạnh và phát triển hơn.
Bạn có thể coi một buổi thiền chánh niệm là sân tập.
Mỗi tối thứ Ba lúc sáu giờ, tại Nhà tù an ninh cấp trung Moran,
một nhóm tù nhân tập trung ở Phòng 8.
Chú tâm vào thời khắc này,
tôi thấy nhẹ bẫng và tự do như bầu trời trong xanh.
Tỉnh thức ở đây, ngay lúc này, trong Phòng 8,
tôi mỉm cười.
Tôi từng rất hoài nghi về thiền định.
Bạn không thể nói với tôi rằng thiền định bằng cách hít thở sẽ có ích cho bạn.
Hít vào, tôi biết tôi đang hít vào.
Thở ra, tôi biết tôi đang thở ra.
Vài giây sau, tâm trí họ sẽ bắt đầu lơ đễnh.
Giáo viên của chúng tôi nói đó vốn là bản chất của tâm trí.
Ban đầu, tôi cảm thấy như tâm trí đang chạy đua một triệu dặm một giờ.
Khi tâm trí bạn lơ đễnh như vậy, thường là nó đang du hành thời gian.
Tôi nghĩ về những điều xảy ra trong quá khứ.
Tôi đang nghĩ về tương lai.
Và ta có thể thấy hoạt động đó trong máy quét não,
thắp sáng thứ gọi là "mạng chế độ mặc định" hoặc DMN.
Cho phép ta nhớ lại ký ức hoặc tưởng tượng tương lai,
cũng cho phép ta không ngừng suy tư về hối tiếc và sợ hãi.
Đó là điều một số Phật tử gọi là "tâm trí con khỉ".
Nếu tâm trí bạn lơ đễnh một triệu lần, hãy thật chú tâm
và ân cần đưa nó trở lại hiện tại một triệu lần.
Bạn có thể chế ngự tâm trí con khỉ.
Nhận thức được sự sao nhãng,
nhận thức được rằng tâm trí bạn đi lạc, rất quan trọng
vì đó là khoảnh khắc tỉnh thức.
Ở khoảnh khắc đó, khi bạn để ý vào hơi thở,
một phần não bộ sẽ sáng lên, vỏ não trước trán vùng lưng bên.
Đó là một trong những vùng não phân biệt linh trưởng chúng ta với các loài khác,
một phần của trung tâm điều khiển giúp ta tập trung.
Thiền định tăng cường sự kết nối với DMN,
và trong bản quét não của các thiền giả lâu năm, DMN của họ ít dao động hơn.
Đó có thể là cơ thần kinh được phát triển từ các buổi thiền định.
Chúng ta chỉ đơn thuần thực hành đặc trưng của sự chú tâm
hết lần này đến lần khác.
Ngày nay, hàng ngàn trường học ở hàng chục quốc gia
đang mở các lớp học chánh niệm cho học sinh.
Cô muốn các em ý thức được hơi thở.
Giới kinh doanh cũng du nhập nó.
Cả 61 tầng của trụ sở của Salesforce đều có phòng chánh niệm.
Sau khi khánh thành, CEO của Salesforce đã giải thích lý do của mình.
HỘI NGHỊ THƯỢNG ĐỈNH CIO FORBES
Tôi nghĩ việc ươm mầm đổi mới trong công ty anh là rất quan trọng.
Nền kinh tế của ta vận động không ngừng.
Ta tham gia hội thảo, anh cầm điện thoại.
Nhưng cái điện thoại đó, hóa ra, cũng là một phương tiện chánh niệm.
No comments yet. Be the first to leave one.