De eerste 200 regels.
NGƯỜI CHIM Ở KHÁM ALCATRAZ.
... quý khách đang chiêm ngưỡng những khung cảnh đẹp tuyệt vời do thiên nhiên và...
bàn tay con người tạo nên của một vịnh nổi tiếng nhất trên thế giới.
Quý khách sẽ đi qua dưới cây cầu nổi tiếng Golden Gate Bridge.
được đánh giá bởi những nhân vật thẩm quyền nhất
là một trong những cấu trúc nổi bật nhất được con người tạo nên.
Từ vịnh này, quý vị sẽ rùng mình bởi vẻ tráng lệ của chân trời thành phố San Francisco.
Hành trình du lịch bằng tàu, the Harbor King, sẽ đi một vòng đảo Alcatraz,
nơi có nhà tù được canh giữ cẩn mật nhất nhốt những tội phạm nguy hiểm nhất của nước Mỹ.
Đây từng là nơi thường trú của những khuôn mặt nổi tiếng như Al Capone,
Baby Face Nelson và Machine Gun Kelly.
Đó là đảo Alcatraz.
Một người sẽ rời nơi đó hôm nay sau 17 năm bị cầm tù.
Tên anh ta là Robert Stroud.
Anh ta sống gần trọn đời sau song sắt bao gồm 43 năm bị nhốt cách ly.
Anh ta chưa bao giờ dùng điện thoại hay lái một chiếc xe hơi.
Lần phạm pháp sau cùng của anh ta cùng với một tên khác là vào năm 1916,
năm chiến hạm Luistania bị bắn chìm trong Thế chiến 1 bởi Kaiser Wilhelm.
Tên tôi là Tom Gaddis.
Tôi đã viết cuốn sách về người đàn ông này.
Câu chuyện của chúng tôi đúng vào đầu năm 1912.
Một đám tù nhân bất trị đã được chuyển đi
từ nhà tù liên bang tại McNeil Island, Washington,
đến "The Big Top,"
Tên do tù nhân đặt ra cho nhà tù tại Leavenworth, Kansas.
- (MEN YELLING) Đập bể cái khác đi!
Câm miệng!
Mày không đứng yên, tao sẽ bắn nát đầu mày.
Robert F. Stroud.
Đập vỡ cửa sổ xe lửa là một vi phạm nghiêm trọng.
Trời quá nóng. Tôi không thở nổi.
Anh có nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra?
Anh có thể gây ra một cuộc bạo loạn.
Ngay cả một tù nhân cũng có quyền được hít thở.
Quyền hả? Tôi không tin anh hiểu được ý nghĩa của chữ đó.
Năm 1909, tại Alaska,
anh tự chỉ định anh là quan tòa, bồi thẩm đoàn và người hành quyết,
và anh đã giết Charles Donner
bởi vì anh ta bị cáo buộc đã đánh đập bạn gái tên Katie Malone,
một cô gái điếm.
Stroud, anh đã được chuyển đến đây, nhà giam Leavenworth
bởi vì hồ sơ cá nhân xấu.
Bây giờ, tôi đề nghị sẽ dành cho anh một khởi đầu thoải mái.
Những quyền lợi anh sẽ được hưởng ghi ở đây dưới sự cai quản và nội quy của tôi.
Có 86 điều. Tôi đề nghị anh ghi nhớ chúng.
Tôi biết những điều đó. Tất cả đều giống nhau ở mọi nhà tù.
Chúng nói khi nào anh ăn, khi nào ngủ, khi nào đi tới phòng biệt giam.
Chính xác.
Và điều anh sẽ làm từng phút, 24 giờ một ngày.
Anh sẽ ở nơi này trong 9 năm dài, Stroud.
Vì vậy, dù anh muốn hay không muốn hợp tác, tôi dự định sẽ làm anh trở nên một con người
trước khi anh rời khỏi cổng nhà tù.
Anh sẽ phải tuân theo ý chúng tôi việc anh phải cư xử ra sao.
Anh sẽ học bài học đó ngay bây giờ, hay 5 năm sau, nhưng anh sẽ phải học.
Về tội đập vỡ cửa sổ xe lửa,
mọi đặc quyền của anh bị treo trong 30 ngày.
Đó là tất cả, Mr. Ransom.
Đi thôi.
Anh là cá mới từ McNeil, hả?
Yeah.
Tôi là Tony Qualen. Anh là ai?
Stroud.
Anh may mắn được ở khu này.
Cai tù ở đây là bạn tôi.
Hình mẹ anh?
Để trở lại.
Để trở lại.
Tôi đã làm gì sai?
Chỉ cần đừng chạm vào nó lần nữa.
Anh biết thằng anh mới vừa gây chuyện? Anthony?
Tôi được biết là anh và nó vừa có chút hiểu lầm.
Anthony là bạn tôi.
Bạn rất thân.
Nó không có ý gì hết khi cầm xem tấm hình.
Dẹp chuyện đó đi.
Anh là thứ khùng điên gì vậy, anh bạn?
Chỉ bởi vì nó cầm tấm hình của Mẹ?
Buông ra!
Stroud! Stroud!
Mày mà nói đến mẹ tao lần nữa, tao sẽ giết mày!
Stroud.
Có chuyện gì vậy, cha nội?
Trong đầu anh nghĩ gì vậy, Bob?
Anh cư xử giống như anh căm ghét mọi người trên thế gian này.
Ông sống ở nơi rác rưởi, ông phải cư xử đúng theo nơi ông sống.
Được rồi, Bob.
Có thể 30 ngày trong hố sẽ làm anh thấy hạnh phúc hơn khi gặp lại con người.
Đừng trông đợi điều đó, Harvey.
Tôi không tin 30 ngày trong hố sẽ làm nguội con chim giẻ cùi đó, Xếp à.
Ý anh thế nào, Mr. Kramer?
Anh ta hỗn như gấu.
Nếu là tôi,
tôi sẽ tách rời anh ta vĩnh viễn ra khỏi đám bạn tù.
- Cô lập? - Đúng, thưa ông.
Không. Tôi không bỏ cuộc dễ dàng với hắn.
Stroud tới từ đám bất trị.
Hắn sẽ phải sửa đổi.
Hắn là con quỉ, xếp à. Hắn nguy hiểm.
Hắn thuộc về trách nhiệm của tôi, Mr. Kramer.
Bây giờ, hãy để tôi quan tâm về hành vi của hắn.
Vâng, thưa ngài.
Xong rồi, Stroud.
Mẹ thân yêu, con thấy khỏe. Hy vọng mẹ cũng thế.
Mọi chuyện đều êm xuôi ở đây.
Chắc chắn là thời giờ qua mau.
Hôm qua là đúng kỷ niệm 4 năm con ở đây.
Nhưng con không có bánh. Ha-ha.
Con nghĩ mọi chuyện sẽ êm xuôi nếu con có thể gặp mẹ
và ôm mẹ thật chặt.
Con hy vọng bệnh cảm ho của mẹ đã bớt.
Con yêu của mẹ, Robbie.
Con thân yêu Robbie, hôm nay mẹ đã đến thăm con,
nhưng họ không cho mẹ vào, vì là Thứ Bảy,
không được phép thăm vie1ng.
Nhưng mẹ đã gặp Xếp Shoemaker,
và ông ta có lòng tốt đã sắp xếp cho thăm Thứ Sáu tới.
Cho tới ngày đó, con yêu,
đây là ít trái cây mẹ đem đến với tất cả tình yêu của mẹ.
Mẹ.
Gác! Gác! Mr. Kramer!
Anh muốn gì, Stroud?
Ông biết mẹ tôi đã đến đây hôm nay?
Phải.
Sao ông không kêu tôi?
Anh biết luật mà. Không thăm viếng ngày Thứ Bảy.
Có phải đó là tất cả điều ông nghĩ trong đầu? Luật lệ?
Đừng nhăn nhó nữa. Bà ấy nói bả sẽ tới đây tuần tới.
Rồi anh sẽ có thể gặp bả.
Anh không có nhiều quyền, Stroud, nhưng anh vẫn muốn giảm bớt.
Anh có biết là tôi phải báo cáo anh đã chạm vào lính gác?
Mr. Kramer,
nếu ông báo cáo, tôi sẽ không được gặp mẹ trong lần thăm viếng.
Anh phải nghĩ đến chuyện đó từ trước.
Bà ấy đã phải đi suốt 2.000 dặm từ Alaska.
Hãy làm ơn cho tôi.
Tôi chỉ làm theo qui định.
Bây giờ hãy trở lại chỗ ngồi.
Tôi đã nói với ông, tôi phải gặp bả.
Và tôi đã nói với anh, hãy trở lại chỗ ngồi.
Ông không phải là con người, Kramer. Ông là một con chó ghẻ!
Tôi vừa đến thăm góa phụ Kramer.
Tôi không thể nhìn vào mắt bà ấy, Stroud.
Tôi cảm thấy có trách nhiệm trong cái chết của chồng bà ấy. Anh ấy đã cảnh báo tôi về anh.
Anh ấy đã nói với tôi anh là thành phần nguy hiểm, nhưng tôi không nghe.
Và bây giờ anh ấy đang nằm lạnh lẽo trong mộ.
Anh đã tước đoạt cuộc sống của hai con người
và anh không cả có chút dằn vặt lương tâm.
Ông muốn tôi phải làm gì, khóc chăng?
Nói tôi lấy làm tiếc?
Tôi chỉ cảm thấy tội nghiệp vợ ông Kramer.
Và người đã chết?
Hắn ta đã muốn đập lòi óc tôi với cây gậy của hắn.
Tôi chỉ tự vệ.
Không hối hận? Không thương tiếc. Đúng là một con vật.
Không phải những lồng sắt này để sử dụng cho?
Những con vật?
Tôi sẽ phải làm báo cáo về chuyện giết người này.
Tôi hy vọng nó sẽ đưa anh tới giá treo cổ.
Stroud có ba phiên xử.
Phiên tòa đầu tiên được tuyên bố là nhầm lẫn.
Trong phiên tòa thứ nhì, anh bị xử tù chung thân.
Anh xin khiếu nại và được chấp thuận xử lần thứ ba.
Vào ngày 28 tháng 6 năm 1918, anh nghe lời phán quyết sau cùng.
CHÁNH ÁN: Như vậy, qua sự thẩm định, tòa án ra lệnh và phán quyết
rằng anh bị tạm giam tại nhà tù Leavenworth
và bị nhốt cách ly tại đó tới ngày 8 tháng 11 năm 1918,
và sau đó anh sẽ bị xử treo cổ đến chết tại đó.
Không!
Bản án này thật hết nước nói!
Ngài gọi đây là công lý sao?
Ngài không biết ngay cả ý nghĩa từ đó là thế nào, thưa ngài.
Quên chuyện đó đi.
Nó là "Katie, chắn cửa lại" với con. Con đã xong rồi.
Ngồi xuống, Robbie.
Ngồi xuống.
Nhìn xem, Mẹ, mẹ đã tranh đấu.
Mẹ tiêu phí hết tiền của mẹ.
Mẹ đã già đi theo năm tháng đeo đuổi con từ nhà tù này đến nhà tù khác.
Đây là lúc tắt hết những ngọn đèn đi.
Mẹ đã nói với con trước đây, Robbie.
Mẹ sẽ không để cho họ giết con.
Mẹ sẽ đi ngay đến Washington, D.C.
Mẹ chưa khởi sự tranh đấu.
Đã hết giờ.
Mẹ thật không biết thế nào là ngưng lại, sao Mẹ?
Bộ con nghĩ Mẹ sẽ để cho họ làm đau đớn Robbie của Mẹ sao?
Cầm theo tờ thỉnh cầu xin khoan dung,
Elizabeth Stroud quấy rầy không ngưng nghỉ những văn phòng hành chánh ở Washington
trong một cố gắng để xin được hội kiến với Tổng thống Hiệp Chủng Quốc.
Sau cùng, bà thu xếp để gặp Thượng nghĩ sĩ Ham Lewis.
Ông nhắc lại tình trạng bệnh sắp chết của Tổng thống với bà.
Nắm lấy cơ hội đó, bà van nài vị Thượng nghị sĩ
sắp xếp cho bà một cuộc gặp mặt với phu nhân Tổng thống.
Ông ta miễn cưỡng đồng ý.
Bà Stroud, hãy cho tôi biết,
tại sao bà lại nghĩ Tổng thống sẽ phải can thiệp?
Mrs. Wilson,
Tổng thống Mỹ được biết như một biểu tượng của lòng trắc ẩn trên toàn thế giới.
Tôi chắc chắn rằng sâu kín trong tim ngài,
Ngài ấy không chấp nhận sự tàn bạo của chuyện mắt đổi mắt.
No comments yet. Be the first to leave one.