Pierwsze 200 wierszy.
CHUYÊN CƠ KHÔNG LỰC 1
Dinh Tổng thống Kazacstan. Nước cộng hòa thuộc Liên xô cũ.
Kiểm tra đi. Đếm tới nhé. Hai. Ba.
Bốn. Năm.
Sáu.
Gài thuốc nổ.
Đi nào!
Rõ.
Chú Lùn, Mèo Đen đây.
ETA Romeo, L - Z - 1 - 9
Khẩn cấp. Nghe rõ.
Nào, biến khỏi đây thôi! Đi nào! Đi!
Nhanh lên.
Lên đi!
Yểm trợ cho cậu ta! Trên mái nhà ấy!
Đi!
Chú Lùn đây. Hàng đã đóng gói.
Maxcơva. 3 tuần sau.
Thưa quý ông quý bà,
cách đây 3 tuần, các lực lượng đặc biệt Nga và Mỹ...
đã bắt giữ nhà lãnh đạo tự phong của Kazacstan,
tướng lvan Radek.
Các lực lượng của Radek nhắm tới sự cản trở nền dân chủ.
Kho vũ khí hạt nhân của ông ta đã suýt đưa thế giới tới...
một cuộc chiến tranh lạnh mới.
Nhưng nhờ sự ủng hộ của một trong các nhà lãnh đạo giỏi nhất thế giới,
Radek đã vào tù.
Hôm nay, chúng ta vinh danh con người quả cảm này.
Thưa quý bà quý ông, bạn tôi...
Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Những người đã chết nhớ sự bàng quan của chúng ta.
Họ nhớ sự câm lặng của chúng ta.
Đêm nay, tôi tới đây để được chúc mừng.
Nhưng hôm nay khi tới thăm các trại Chữ thập đỏ...
nơi ngập ngụa máu người tị nạn...
đào thoát khỏi vùng đất Kazakhstan khủng khiếp,
tôi thấy mình không xứng đáng được chúc tụng, không ai trong chúng ta xứng đáng cả.
- Ông ta làm gì thế nhỉ? - Đó đâu phải là diễn văn.
Sự thật là chúng ta...
hành động quá muộn.
Chỉ khi an ninh của đất nước mình bị đe dọa, chúng ta mới ra tay.
Chế độ Radek đã giết hơn 200.000 đàn ông, phụ nữ và trẻ em...
và chúng ta đã xem nó qua tivi.
Chúng ta đã để mặc cho nó xảy ra. Dân chúng đã bị giết hại...
trong hơn một năm trời.
Còn chúng ta đưa ra biện pháp trừng phạt kinh tế và trốn sau những lời nói ngoại giao hoa mỹ.
Tại sao lại như vậy?
Những người đã chết nhớ rằng,
nền hòa bình thật sự...
không chỉ là sự vắng bóng xung đột. Nó còn đại diện cho công lý.
Đêm nay tôi đem đến với quý vị lời hứa thay đổi chính sách của Mỹ.
Tôi sẽ không cho phép...
lợi ích chính trị của chúng tôi...
ngăn cản chúng tôi làm điều đúng với đạo lý.
Tàn bạo và khủng bố không phải là vũ khí chính trị.
Và với những kẻ sử dụng điều đó...
Ngày của các người đã hết.
Chúng tôi sẽ không bao giờ thương thuyết.
Chúng tôi sẽ không dung thứ, chúng tôi sẽ không còn sợ hãi.
Đến lượt các người sợ rồi đấy!
Tiếng Nga hay thật.
Nói với mẹ tôi ấy. Bà cụ muốn tôi học tiếng Pháp.
Ngài có biết ngài thú nhận gì về chúng ta không? Có, tôi biết chính xác mình thú nhận điều gì.
Chúc mừng quý vị đến với "Không Lực 1".
Vui lòng đưa các thiết bị của quý vị vào máy kiểm tra.
Chúng tôi mới kiểm tra ở cổng rồi.
Đây là chuyên cơ của Tổng thống Hoa Kỳ.
Tôi hiểu. Thành thật xin lỗi.
Xin đặt ngón cái vào bảng nhận dạng.
Chấp thuận.
Xin chào. Tôi là Melanie Mitchell, bí thư báo chí.
- Tôi sẽ hướng dẫn ông bắt đầu từ đây. - Ồ, cô Mitchell.
Rất hân hạnh cuối cùng được gặp cô.
Tổng thống và tôi rất vui vì có thể gặp gỡ báo giới các ông.
Sao, các ông sẵn sàng cả chưa?
Thời gian biểu của Tổng thống rất chặt chẽ, vì thế công việc thế này:
Trong chuyến bay, hai thành viên của các ông...
sẽ được phép rời khu vực báo chí, để quay phim.
Các ông sẽ có đúng 10 phút với Tổng thống, 20 phút với đoàn tùy tùng.
Này, Gary, Tổng thống sẵn sàng đương đầu với Quốc hội đấy.
Ông ấy không bợ đít họ vì phiếu bầu đâu.
Cứ để họ bỏ phiếu chống chúng ta.
Ừ, tôi đang ở cạnh ông ấy. Lên máy bay tôi sẽ gọi lại.
- Họ nói gì về bài diễn văn? - Bài diễn văn của ông đang là đề tài của báo chí.
Họ gọi đó là bài diễn văn "Sợ Hãi".
Tốt.
Với tất cả sự kính trọng, thưa ngài, lần sau nếu muốn đưa ra...
một chính sách quan trọng, ngài nên bàn trước với...
cố vấn an ninh quốc gia.
- Chúng ta bàn rồi, Jack. - Chúng ta đã...
bàn riêng, tôi nghĩ là đâu còn có đó.
Bây giờ là công khai, là chính sách.
Hãy hậu thuẫn cho nó.
Các đồng minh sẽ rất thất vọng vì họ không được hỏi ý kiến.
Tháng 11 tới việc này dám quay lại đớp ngài lắm.
Làm như vậy là đúng.
Và các ông biết như vậy.
Hàng xóm tới kia rồi.
Nếu các ông thích, ta có thì giờ làm qua một vòng.
- Thế thì tốt quá. - Tốt!
Andrei, Boris.
Theo tôi.
Đằng trước ca bin là Mật Vụ. Ngay đây.
Đừng có qua mặt họ khi không có người hộ tống. Còn không sẽ rất hối hận đấy.
- Xin chào. - Xin chào.
Cảm ơn cô báo trước.
Còn đây là các phòng làm việc trong khi bay.
Máy bay có nhiều đặc điểm bí mật.
Nhưng tôi có thể nói nó được chống đạn...
thậm chí chống lại được cả xung của một vụ nổ hạt nhân.
Tôi không chắc là nó sẽ thoải mái lắm.
Tầng trên là khoang lái, cùng với những trung tâm thông tin...
hiện đại nhất trái đất.
Từ đây chúng tôi có thể điều hành toàn quốc.
Kể cả trong trường hợp có chiến tranh.
Mới tuần trước, từ đây Tổng thống đã. Gọi cho các phi hành gia tàu con thoi.
Tổng thống đang tới. Tất cả về chỗ đi.
Đi ngay.
Tôi sẽ rời khỏi đây, để các ông đi ngủ.
- Chào mừng Tổng thống lên máy bay. - Chào Danny. Khỏe chứ?
Chào Tổng thống!
Kế hoạch thay đổi, Danny. Chúng ta đi Barbados.
Sao cũng được. Ngài là Tổng thống mà.
Chàng trai, tôi ước thế.
- Thưa Tổng thống. - Ông Gibbs, nhóm tôi đâu?
Vở ba lê mở màn trễ. Họ sẽ đến đây trong 5 phút nữa.
- Lewis, anh có thâu băng trận đấu chứ? - Thật đúng là tay chỉ điểm, thưa ngài.
Lewis, đừng có nói trước. Tôi muốn coi, lạy Chúa.
Khoảng 30 phút nữa chúng ta sẽ đi, thưa ngài.
Thưa Tổng thống!
Có thể mở máy trận đấu chứ? Jack, chuyện gì?
Lraq chuyến 2 lữ đoàn về phía...
Được rồi. Cho tôi 15 phút. Gọi mọi người lại.
"Đẩy họ lùi lại. Bắt họ bỏ bóng đi."
- Có nghe nói gì về nhà thờ Đức Bà không Jim? - Đừng, đừng nói với tôi về tỉ số.
- Chơi khá lắm. - Thưa Tổng thống,
chúng ta cần vạch chiến lược, dàn xếp về mặt chính trị.
- Gì thế? - Ồ, không quan trọng lắm ạ.
- Bản kiểm soát tổn thất. Bây giờ nếu... - Chờ tôi một phút nhé.
Nếu "Các giới chức cao cấp Nhà Trắng"...
Cho tôi yên một lát.
"Giới chức cao cấp Nhà Trắng" xác nhận lời ông nói đêm qua?
Thôi đi. Thôi đi! Tự giúp mình đi.
Đó là chính sách. Bỏ đi.
- Còn không thì đi về nhà đi, hả? - Có một toán phóng viên Nga đi cùng chúng ta.
Tôi đã bảo họ, ngài sẽ cho họ biết về cuộc sống trong Nhà Trắng.
Trong Nhà Trắng không có cuộc sống.
Ngài nói đấy nhé. Tổng thống cần có thời gian nghỉ ngơi.
14 - 13 Michigan!
Tốt rồi, thưa Tổng thống.
Ông ngủ suốt vở diễn phải không Tom?
Không, thưa bà. Hay lắm.
Này, Alice, lên máy bay làm cũng được. Đừng để bố phải chờ.
Cười lên nào cô bé. Được chứ.
- Alice! Cho tôi môt tấm đã. - Rất cảm ơn, Alice!
Ông Tom này hay thật.
Khẽ thôi, bố đang ngủ.
Vở ba lê thế nào?
Rất hay!
Con tính giết bố hả? Xem có thích không nào? Có vui không?
Có thích không? Em có nghe diễn văn của anh không?
- Có. - Có à?
- Anh sẽ tái đắc cử thôi. - Đó là điều anh vẫn bảo họ.
Thưa quý vị, đây là cơ trưởng. Vài phút nữa chúng ta sẽ cất cánh.
- Các ông thoải mái chứ? - Rất thoải mái.
- Tôi mang đồ V. I. P đến đây. - Ồ, cảm ơn cô.
Không có chi.
Chơi sai luật à? Mánh quá.
- Nếu họ bị bắt cơ. - Bố!
Cả thế giới đều thế con ạ.
Sao hôm nay đến thăm trại tị nạn bố không đưa con theo?
À, vì không có bảo đảm an ninh 100%.
Con còn cả một cuộc sống, cô bé. Con không cần thấy những chuyện đó.
Thôi đi bố. Làm như con không xem bản tin vậy.
Chỗ đó khác với trên bản tin.
Con nói là, bố cứ cho là con chưa chuẩn bị.
Có lẽ bố chưa chuẩn bị.
Bố, con 12 tuổi rồi. Vào thời tiền sử...
thì con cũng có con rồi đấy.
Đó là cái ta gọi là tiến hóa, thưa cô. Cô lỡ mất đoạn hay nhất của vở kịch rồi.
Trời đất.
Tụi này đang mong được gặp cậu.
- Nó lo lắng về sự trưởng thành. - Em biết, nó...
Ừ, cả hai chúng tôi.
Rồi, tạm biệt.
Nó không thể là cô con gái bé bỏng của anh mãi, Jim.
Anh hy vọng sẽ như vậy tới lúc nó 14 hay 15.
Hoặc 50.
Họ không thích diễn văn của anh phải không?
Họ sợ mình không có gan làm.
Và khi nếu mình làm, mình sẽ tự sát về mặt chính trị.
Nhớ chiến dịch đầu tiên của mình không?
- Ở nhà hả? - Phải.
- Ừ, tiểu bang dưới. Lái xe vòng vòng... - Cậu bé đó là ai nhỉ, tình nguyện hả?
- Henry. - Henry với chiếc xe mui trần...
- Bị vỡ cả mui. - Và tuyết rơi vào.
Chúng ta là ba người duy nhất cho là anh sẽ thắng.
Anh không cần biết. Anh biết cần làm gì và anh đã làm.
Anh nói từ đáy lòng mình. Đó là điều em nghe anh nói đêm nay.
Phải, thật dễ chịu.
No comments yet. Be the first to leave one.