Pierwsze 200 wierszy.
Alicia.
Đừng làm thế, Alicia, con yêu! Dừng lại!
ĐÔNG KI SỐT
Không, đừng mà!
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA CARLOS GARCÍA MIRANDA
CÔ GÁI TỪ CARRIÓN
CÔ TA SẼ PHẢI CHẾT
SÁU NĂM SAU
HÃY XEM CÁI NÀY!!
NHỮNG TRÒ HỀ CHƠI KHĂM VUI NHẤT!!!
Điên à?
HỀ SÁT THỦ
Chào.
Truyện kinh dị mà em bắt anh đọc rất lãng mạn.
Để anh không sợ, anh nên ngủ lại với em.
- Vậy à? - Ừm.
Bốn ngày không trả lời tin nhắn WhatsApp.
Sarita, tớ phải dừng quan hệ với cậu.
Cậu làm như cậu là bạn gái tớ.
Này! Đây là các bạn ở hội sách của tôi.
Mọi người, chào người theo dõi của tôi đi. 11.502 người theo dõi.
Ai có thể đưa tấm chiếu chưa trải này vào đời?
Để sau đi.
- Khu tiểu thuyết lãng mạn? - Đằng kia. Cạnh sở thích tồi tệ của cô.
TÁI CHẾ RÁC
HỀ SÁT THỦ
HỀ SÁT THỦ
HỘI SÁT NHÂN ĐỌC SÁCH
- Xin chào. - Chào.
Cậu thế nào?
Cậu thích nơi tồi tệ này mà trường cho ta làm hội sách?
Ngay cạnh lò nung, phòng khi ta muốn tự thiêu.
Mọi người sẵn sàng cho cuộc họp lần thứ bảy?
Hề Sát thủ của Miranda Duncan.
Ai chọn cuốn vớ vẩn này?
Rai, sao cậu ở đây? Cậu không đọc sách mà.
Ai muốn bắt đầu trước? Thành viên mới nhất thì sao?
Thật tuyệt khi anh tham gia dù không là sinh viên ở đây.
Được rồi, tớ sẽ bắt đầu. Tớ nghĩ tác giả có lối viết hay,
hề sát thủ đáng sợ, đó là điểm nổi bật.
- Nó rất đáng sợ. - Cậu không thích cảm giác sợ?
Cậu chưa viết tiểu thuyết kinh dị?
Có, nhưng đó là khi tớ còn nhỏ.
Trở lại với cuốn sách.
Ngoài yếu tố kinh dị, tác giả nên kể một câu chuyện.
Tác giả kể mà. Đó là chứng sợ hề.
Đó là gì vậy?
Nỗi sợ hề một cách phi lý.
Bạn hoảng loạn khi thấy một chú hề.
Mọi người đã xem đoạn phim về hề sát thủ mà tớ chia sẻ chưa?
- Nó rất đáng sợ… - Không.
Các tài khoản hề sát thủ thật đáng sợ.
Họ đăng ảnh cầm bóng bay, trông như kẻ điên.
Họ lấy cảm hứng từ John Wayne Gacy, sát nhân hàng loạt mặc như hề.
Hắn giết và chôn trẻ em trong sân nhà hắn.
Tại sao cậu biết rõ và nhiều như thế?
- Sợ thật. - Nhìn kìa.
Tớ có trang phục hề sát thủ từ tiệc Halloween.
- Sợ quá. - Muốn tớ mặc nó?
- Sợ thật. - Ừ, đừng.
Anh sợ khi nhìn một trong các gã này.
- Hơn bất kỳ cuốn sách nào. - Đọc thôi cũng đáng sợ.
Chỉ cần trí tưởng tượng thôi.
Cậu nói tôi không có trí tưởng tượng vì tôi là người pha chế?
- Tôi không nói thế. - Cậu ám chỉ như thế.
Nando, cậu ấy không nói thế.
Hay thật.
Xin lỗi.
Tôi không nói thế.
Sao em bảo vệ thằng mọt sách đó? Em không thấy hắn bực vì anh ở đây à?
Sao? Sebas rất vui khi anh tham gia hội.
Dĩ nhiên. Hắn đồng ý vì em đã hỏi hắn.
Em bảo anh tham gia để ta có thêm thời gian bên nhau.
Em không thấy hắn thích em sao?
Anh đang khuyên em nên làm bạn với ai à?
Nếu vậy, anh đã chọn nhầm người rồi.
Cruzado, giáo sư giỏi nhất, nói sẽ đọc truyện của cậu?
Tớ chưa viết được gì để cho thầy đọc.
Sebas, tớ đã hết ý tưởng sáng tác sáu năm rồi.
Ángela, cậu là nhà văn. Cậu sẽ viết xong tiểu thuyết thứ hai.
Tớ không thực sự thấy mình là nhà văn.
Nando nói đó là lý do tớ không viết được.
Mà này, tớ xin lỗi về cách anh ấy cư xử ở hội sách.
Không sao đâu.
Làm ấn bản mới của Cô gái từ Carrión .
Hiệu sách bán gần hết rồi.
Nhân vật chính thật ấn tượng.
Mẹ cô ấy đáng sợ quá. Đó là ý tưởng của cậu.
Tớ không biết. Tớ viết nó lâu lắm rồi.
Tớ còn không cảm thấy tớ đã viết nó.
Này, muốn viết cùng nhau không?
- Tớ mang laptop đến phòng cậu… - Nando sẽ đến sau khi quán bar đóng cửa.
Ồ. Không được cũng không sao.
Dù sao thì ngày mai tớ cũng phải mở hiệu sách sớm, nên…
Cậu có khả năng.
Tớ chắc cậu sẽ ra mắt tiểu thuyết thứ hai.
Hy vọng là thế.
Tớ đi đây.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
GỬI GIÁO SƯ CRUZADO CUỐN TIỂU THUYẾT EM ĐANG VIẾT.
ĐÂY CHỈ LÀ NHỮNG CHƯƠNG ĐẦU.
HỀ SÁT THỦ
XOÁ
CHỨNG SỢ HỀ
LÀM SAO BIẾT MÌNH BỊ CHỨNG SỢ HỀ? NGUYÊN NHÂN?
CHỨNG SỢ HỀ LÀ GÌ? TÌM HIỂU CÁC TRIỆU CHỨNG
LÀM BÀI KIỂM TRA!
Quái vật, quỷ dữ,
ma, phù thủy…
các đại diện khác của bóng tối chưa từng được các nhà phê bình đón nhận,
dù mang đến thành công về mặt thương mại.
Tôi luôn xem kinh dị là thể loại tầm thường.
Nó có một điểm yếu lớn. Nó luôn thiếu thứ gì đó. Thiếu gì nhỉ?
Có lẽ các câu chuyện thiếu tính chân thực?
Chính xác.
Truyện kinh dị có thể có sương mù và những cánh cửa tự đóng lại
nhưng thiếu các yếu tố cần thiết của một tác phẩm hay.
Sự thật.
Các tác giả ngày nay viết lại giấc mơ của người khác.
Tôi cũng nhận được rất nhiều bài luận, tôi sẽ không nói tên cụ thể,
các sinh viên đạo văn tác giả họ yêu thích.
Không phải đạo văn mà là do người hâm mộ viết.
Họ lấy một tác phẩm và viết lại nó.
Rồi đăng lên mạng để người theo dõi đọc.
- Hay đấy. - Đó là định nghĩa về ăn cắp.
Sao các bạn lại ở đây?
Các bạn muốn làm nhà văn, phải không?
Vốn sống là chìa khóa để viết.
Đừng đạo văn truyện nữa, hãy bắt đầu sống đời của mình.
Những truyện đó sẽ hay.
Tuyệt. Em sẽ là nhà văn khiêu dâm thành công.
Phải. Sẽ có các truyện ngắn.
Ángela.
Tôi đã nhận email của em.
Thế ạ? Em xin lỗi. Em thề là em không gửi nó.
Tôi hiểu. Ta nói chuyện trong văn phòng tôi nhé?
Vâng.
Vẫn ở đây à?
Thực tập sinh chăm chỉ hơn tôi.
Thầy chỉ cần ký các mẫu hiến tạng.
Được.
Tôi không già đến mức đấy chứ?
Tôi ký để hiến xác cho khoa học. Có vẻ họ đang cần xác chết.
Ngồi đi. Tự nhiên như ở nhà.
- Cô cầm lấy. - Cảm ơn thầy.
Tạm biệt thầy.
Cuối cùng ta cũng có thời gian riêng.
Em không viết tiểu thuyết kinh dị chứ?
Thật ra, đó không phải thể loại của em.
Ơn trời.
Đừng tiết lộ tôi uống rượu!
Giờ tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn.
Có lẽ em đã nghe rồi?
Vợ tôi…
Chúng tôi sắp ly hôn.
Em rất tiếc.
Nhưng chúng ta không ở đây để nói về…
Tất nhiên rồi. Tôi đã nhận được email của em.
Và… tôi rất ngạc nhiên.
Thật ra, em tưởng em không gửi nó.
- Em hơi xấu hổ. - Không, đừng.
Tác phẩm chưa hoàn thành. Lẽ ra em chưa nên gửi.
Em đã làm đúng.
Đó chỉ là bản nháp.
Em cảm kích sự giúp đỡ của thầy, nhưng em không nghĩ đó là tiểu thuyết.
Gì cơ? Tiểu thuyết?
Tài liệu em đã gửi thầy. Vài chương đầu.
Không.
Chắc tôi hiểu lầm rồi.
Nhưng tôi sẵn sàng giúp đỡ. Được chứ?
Tôi toàn tâm giúp đỡ em.
Hơn nữa, đó là ý tưởng tuyệt vời.
Ta có thể dành chút thời gian bên nhau.
Ángela…
Tôi rất thích em.
Tôi rất thích em.
Chắc là em không hiểu.
Tôi nghĩ em hiểu rất rõ.
Này.
Hãy mở cửa.
Ángela, bình tĩnh.
Nhìn tôi này.
Không sao. Phải không?
Mọi thứ vẫn ổn chứ?
Hay là em thích kiểu thô bạo?
Phải không? Hả?
Tôi thích thế.
Buông tôi ra!
Em bị sao thế?
Chết tiệt.
- Chúa ơi. - Mở cửa, không tôi sẽ hét.
Nhưng chính em đã…
- Hãy mở cửa. - Đồ khốn.
- Hãy mở cửa. - Đồ khốn.
Ra khỏi đây. Đi. Đi ra.
Đi ra. Đi. Này.
Nghe này.
Đừng nói gì, không tôi sẽ giết cô. Rõ chưa?
Nhìn đây! Đừng hé răng, nếu không, đời cô sẽ tàn.
Sự nghiệp viết lách của cô sẽ kết thúc.
No comments yet. Be the first to leave one.