Pierwsze 200 wierszy.
Cô ấy gào lên khi nỗi đau như muốn cào xé cô ấy,
và cứ mỗi một nhịp thở, cô ấy lại nghĩ
còn lâu tôi mới đẻ thằng bé này
tại một trạm xe điện ở Bronx.
Cậu đã ghi hết chưa?
Bà thật sự đã đẻ con trai mình tại một trạm xe điện ư?
Không.
Làm gì có.
Ngoài ra, bà ấy cũng không có chạy marathon một tuần trước khi sinh tôi ra,
hay đánh bại một tên cướp trong khi mang bầu 9 tháng.
Mẹ làm thế là để giới thiệu giấy phép nghệ sĩ, con yêu à.
Mẹ làm thế là phóng đại quá mức thì có.
Giấy phép nghệ sĩ là dùng để sáng tác.
Và đó là những gì mà mẹ đang làm đấy.
Đây là Marcus,
chàng trai viết kịch bản trẻ tuổi mà mẹ đã nói với con,
người đã giúp mẹ thực hiện chương trình "người phụ nữ độc thân."
Anh Castle, tôi là một người hâm mộ lớn của anh.
Được ở trong văn phòng này cứ như là ước mơ thành thật vậy.
Tôi cũng thế.
Có điều trong giấc mơ của tôi, tôi...
thường ở một mình.
Bọn ta chỉ nghĩ là căn phòng này toát lên tính sáng tạo thôi.
Ồ, đúng thế.
Tôi đã sáng tác 20 tác phẩm ăn khách tại đây.
Ừ.
Tôi đang muốn viết thêm quyển nữa.
Ngay lúc này.
Không chờ được à, con yêu?
Bọn ta đang chuẩn bị hoàn tất cảnh một --
con biết đấy, cảnh mà mẹ vượt qua thử thách
để trở thành một bà mẹ độc thân với công việc.
Anh biết là mình
đang viết một tiểu sử ảo, đúng chứ?
Castle.
Đầu tiên là Alexis đi thực tập cho Lanie. Nhờ vào cô.
Giờ tới mẹ tôi chiếm văn phòng của tôi.
Tôi có cảm giác như cuộc sống của mình đang bị xâm chiếm.
Anh sẽ quen thôi. Tôi quen rồi nè.
Việc này không giống đâu nhé.
Được rồi, có thể hơi giống, nhưng tôi ít xâm chiếm hơn.
Chào cô, Lanie.
Chúng ta có gì nào?
Đó là một câu hỏi hay đấy.
Tôi có thể khẳng định thế này --
dựa theo thân nhiệt và độ tím tái,
thì nạn nhân của ta đã chết từ lúc 10 giờ đến nửa đêm.
Dấu móng ư?
Cô ấy đã bị tấn công bởi một con động vật à?
Cô ấy đã chạy trốn khỏi thứ gì đó.
Chân của cô ấy dính đầy đất.
Loài động vật gì mà có thể vồ chết một người
trong công viên trung tâm chứ?
Tôi thậm chí còn chưa chắc đó là những gì đã xảy ra.
Những vết rách này trông rất nông, không nguy hiểm,
nhưng tôi sẽ không biết chính xác thứ gì đã sát hại cô ấy
cho đến khi nào tôi có thể chuyển cô ấy về nhà xác.
Cô xác định được danh tính chưa?
Không có ví hay túi xách, nên chúng ta không biết cô ấy là ai.
Việc này chưa đủ hiển nhiên sao? Chẵng lẽ tôi là người duy nhất nhận ra điều đó?
Gì nào?
Áo choàng đỏ, trong rừng, động vật tấn công.
Cô ấy chính là cô bé quàng khăn đỏ.
Tuyệt, Castle. Tôi sẽ thông báo cho các đơn vị đi tìm con sói xấu xa.
Cô có một giả thuyết hay hơn chứ?
Này, Ryan.
Anh có thể gọi cho tổng bộ,
để xem có báo cáo về động vật hung dữ nào
chạy thoát trong công viên không?
Chẵng hạn như một con sói xấu bụng ư?
Đùa à?
Tôi đã hình dung cô bé ấy chính xác như thế.
Thật quái lạ.
Chị của tôi thường kể tôi nghe câu chuyện đó.
Được rồi, khi nào anh thôi nhớ về ký ức tuổi thơ của mình,
anh có thể tuần tra khu vực này
để tìm nhân chứng hay bất kỳ ai có thể biết tên cô ấy không?
Và tôi cá với anh là việc này không có liên can gì đến cô bé quàng khăn đỏ.
Rõ.
"Không có gì ngon hơn cháu.
Ngay sau khi con sói nói những lời ấy
nó bèn phóng lên và nuốt chửng
cô bé quàng khăn đỏ đáng thương."
Tin tốt là, con chó sói ấy biết nói chuyện.
Nên không chừng nếu ta tìm thấy nó, thì chúng ta có thể dụ nó tự thú.
Ừ, ngoại trừ trong câu chuyện gốc,
con sói không có giết cô bé quàng khăn đỏ.
Người thợ săn đã mổ bụng con sói để cứu cô bé ra,
và sau đó cô bé đã giết chết con sói.
Xem ra có người là fan hâm mộ của anh em nhà Grimm.
Ừ. Vì họ không tô vẽ câu chuyện đó.
Họ hiểu rằng chuyện cổ tích
cũng giống như chuyện kinh dị vậy.
Đó chính là lý do vì sao ta cần chúng,
để bám víu với những thứ không thể xác định được,
cũng là lý do vì sao chúng lại nhắm vào sự sợ hãi của ta,
giống như khi ở một mình trong rừng hay bị ăn thịt bởi quái vật.
Chúng không phải là chuyện kinh dị. Chúng là bài học của đời sống.
Nếu anh làm việc tốt, thì anh sẽ được sống hạnh phúc mãi mãi.
Nhưng chỉ có trong chuyện cổ tích thôi.
Nhắc mới nhớ, hóa ra nạn nhân của ta
thật sự là cô bé quàng khăn đỏ.
Anh trúng phải thuốc lú của Castle rồi à?
Không, ý tôi là cô ấy đã mặc
bộ đồ của cô bé quàng khăn đỏ.
Nó viết như thế ở trên nhãn đấy.
Vậy sao cô ấy lại mặc nó
ngay giữa rừng vào đêm hôm khuya khoắt thế?
Trên đường đến nhà của bà cô ấy chăng?
Không dám đâu.
Bà của cô ấy sống ở Tallahassee.
Ồ, tuyệt. Vậy là anh đã xác định được danh tính rồi à?
Ừ. Dấu vân tay của cô ấy xuất hiện trong cơ sở dữ liệu của sở giao thông.
Tên của cô ấy là Amy Morgan.
Chị gái Leslie của cô ấy đang trên đường đến đây.
Tôi không hiểu.
Cô nói là Amy đã bị tấn công bởi một con thú ư?
Hai người có biết tại sao cô ấy lại đến công viên không?
Amy chưa từng đến đó. Nó không có thời gian.
Nó rất bận.
Bận làm gì cơ?
Nó là luật sư của văn phòng luật
Sampson - Briggs.
Họ trả công cho nó cỡ 100 đô một giờ trong một tuần.
Cô ấy có bạn trai,
hay cô ấy có đi chung với ai vào đêm qua không?
Amy độc thân.
Nó sống một mình.
Nó rất hay chi phối người khác.
Đã từng.
Nó đã từng như thế.
Hai người có biết vì sao cô ấy lại mặc bộ áo này không?
Gì thế, một áo choàng à?
Đó là áo choàng của cô bé quàng khăn đỏ.
Nó đã mặc chiếc áo đó ư?
Tôi biết tủ quần áo của Amy.
Đây không phải là đồ của nó.
Thậm chí quần thể dục của nó cũng là quần dài.
Có thể cô ấy đang đi đến một buổi tiệc.
Cô ấy có nhắc đến buổi tiệc nào không?
Tôi nói rồi, nó sẽ không ăn mặc như thế này đâu.
Leslie, em của cô đã từng nói với cô
về điều gì đó bất thường xảy ra tại chỗ làm hay trong cuộc sống của cô ấy chưa?
Tôi không biết.
Tôi đã không nhận được tin từ nó suốt tuần nay.
Và điều đó có bất thường không?
Ừ. Chúng tôi vẫn hay nói chuyện vào mỗi ngày,
và khi nó không gọi, tôi chỉ nghĩ là
nó đang bận một vụ kiện hay gì đó, nhưng...
có thể là đã có chuyện gì đó xảy ra.
Được rồi.
Này. Cảm ơn anh. Ryan vừa gọi.
Anh ta vừa rời khỏi sở kiểm soát động vật, và chỉ có
một vụ báo cáo về động vật bỏ trốn tại công viên gần đây --
một con chó săn nhỏ tên Fred.
Hoặc Fred thật sự là một con chó săn hung dữ
hoặc vụ bí ẩn này đang ngày một trở nên bí ẩn hơn.
Làm thế nào mà một luật sư tối cao
lại bị sát hại trong một bộ trang phục của cô bé quàng khăn đỏ nhỉ?
Amy làm việc nhiều giờ dưới áp lực lớn, đúng không?
Lỡ cô ấy có một cách bí mật để giảm căng thẳng
mà kể cả chị gái của cô ấy cũng không biết thì sao?
Chẵng hạn như gì?
Có một nền văn hóa nhập vai giành cho người lớn
bị ám ảnh bởi chuyện cổ tích.
Không phải loại nhập vai giành cho người lớn kiểu kia đâu,
mặc dù, cũng có kiểu đó nữa.
Anh biết điều đó bằng cách nào?
Tôi đã tiến hành nghiên cứu một chút.
Ôi, vở Bo peep.
Mà sao cũng được, những người này
ăn diện theo trang phục ấy, họ hóa thân thành những nhân vật đó,
thậm chí họ còn tái diễn lại cảnh trong các câu chuyện nữa.
Có thể đó là những gì mà Amy đã làm
khi mọi thứ trở nên xấu đi.
Castle, đó là một giả thuyết
hợp tình hợp lý nhất của anh đấy.
Ừ.
Tôi hơi thấy thất vọng một tí về mình đấy.
Chúng tôi cũng thế, người anh em.
Tôi đã kiểm tra ghi chép tài chính của Amy
với các hoạt động bất thường.
Cách đây 4 ngày trước, cô ấy đã rút ra 50,605 đô
từ tài khoản tiết kiệm của mình, toàn bộ đều là tiền mặt.
50,605 đô ư?
Đó là một con số kỳ quái, đặc biệt là tiền mặt.
Ừ, không chỉ thế,
số tiền 50 ngàn đô không hề có trong căn hộ của cô ấy,
và tôi cũng không tìm thấy phí thanh toán nào gần đây.
Hãy liên lạc với ngân hàng của cô ấy.
Xem coi họ có biết lý do vì sao cô ấy lại rút tiền như thế không.
Như cô mong muốn.
Lanie có tin mới cho ta nè.
Ồ, tôi có tin mới đấy,
nhưng tôi không chắc là cô sẽ thích nó.
Tôi đã tìm thấy một sợi lông
trên một vết thương ở vai của nạn nhân.
Nó không phải là của cô ấy, nên tôi đã kiểm tra ADN thử.
Có kết quả trùng khớp không?
Sợi lông không phải của người. Nó là lông sói.
No comments yet. Be the first to leave one.