Pierwsze 200 wierszy.
DƯA HẤU LẤP LÁNH Tập 13
Cậu học sinh, đến nơi rồi.
Xin lỗi nhưng chú có thể chạy thêm một vòng được không?
Vâng, vậy đi.
Cậu là ai cũng không sao hết.
Dù cậu là cô ấy đi nữa, cũng không sao hết.
Cậu là xác sống đi nữa, cũng không sao hết.
Nên là chúng ta...
ở bên nhau nhé!
Câu trả lời của cậu là?
Mình đói bụng quá!
Hả? Vậy đi đâu đó ăn cơm trước nha?
Mình mệt.
Mình muốn nghỉ ngơi.
Cậu đưa mình về nhà được không?
Cậu học sinh, giờ sao đây?
À, chú tài xế ơi! Cháu xin lỗi nhưng chú chạy thêm…
Thôi đủ rồi.
Cậu nhiều tiền lắm hả?
Chú tài xế ơi, chú mở cốp xe giúp cháu được không ạ?
- À, vâng. - Vâng ạ.
Của cậu.
Gì đây? Mình có cảm giác vừa nhìn thấy cái gì đó kỳ lạ lắm.
Cậu sao thế?
Không có gì.
Cảm ơn chú.
Này.
Cậu muốn vào ăn mì rồi mới về không?
Gì… gì?
Cậu bắt nước nấu mì trước được không? Mình lên lầu cất cái này rồi xuống liền.
Nhà bếp ở bên kia.
Mình không cần chào ba mẹ cậu à?
Họ đâu có ở nhà.
Cả hai đều không có nhà à?
Ừ.
Từ lúc ở Mỹ trở về mình chỉ có một mình.
Vậy là cậu ở một mình từ đó đến giờ ư?
Cậu mà nói nữa chắc bị sốc tim mất.
Vậy là hiện tại ở nhà chỉ có hai chúng ta...
cậu và mình thôi nhỉ?
- Để mình đem đồ lên lầu. - Để mình đi nấu nước.
Ôi, không.
Có chuyện gì vậy?
Gì đây? Mình lại có cảm giác vừa nhìn thấy cái gì đó kỳ lạ lắm.
Có chuyện gì đâu.
Ừ, để mình đem lên lầu cho.
Ừ thế đi, cảm ơn cậu nha. Phòng đầu tiên trên tầng hai đó.
Ừ.
- Ừ. - Ừ.
Hết cả hồn.
(Mối tình đầu của mẹ là ai tronng ban nhạc?)
(Mối tình đầu của mẹ là ai tronng ban nhạc?)
Ê, cẩn thận đấy. Cẩn thận, cẩn thận đi.
Cậu bỏ cái gì vô trứng mà lửa cháy phừng phừng lên vậy?
Có gì đâu mà cậu hung dữ vậy?
Mình sợ cậu còn hơn sợ lửa ấy.
Cậu sống một mình mà không nấu được một món ăn đơn giản thế này sao?
Rốt cuộc cậu ăn gì sống trong thời gian qua vậy hả?
Làm sao mà chiên trứng thôi lại có thể bốc lửa cỡ này chứ?
Đừng vậy mà.
Sau này cậu nhớ cẩn thận. Cậu, cậu có bị thương không?
Nghe tiếng này thích ghê!
Cậu có biết điều này không?
Người ta bảo đột nhiên thèm món bánh rán vào ngày trời mưa,
là vì tiếng bánh rán nghe giống tiếng mưa rơi đó.
Ừ, mình có nghe nói thế.
Mẹ mình cũng hay làm bánh rán cho mình vào ngày trời mưa.
Nhà cậu có thế không?
Không có.
Ủa? Tại sao?
Ăn bánh rán vào ngày trời mưa là luật bất thành văn mà.
Vì trong nhà mình, chỉ có mỗi mình nghe được tiếng mưa rơi thôi.
Xong rồi này.
Ừ.
Ăn ngon lắm đây. Mình sẽ ăn thật ngon miệng.
Ngon thật đó, giòn rụm luôn.
Đừng nói là cậu muốn ăn món này nên mới định đi Mỹ nha?
Sao có thể thế chứ.
Vậy tại sao đột nhiên cậu lại nghĩ đến chuyện đi Mỹ?
Vì giờ mình đã biết mối tình đầu của mẹ là ba mình.
Vậy thì...
Không được.
Cậu đừng hỏi. Mình sẽ không trả lời đâu.
Hôm nay biết đến đây thôi.
Mình phải ăn hết phần rìa mới được.
Này, cậu ăn từ từ thôi.
- Bị khó tiêu bây giờ. - Phần rìa là ngon nhất đó.
Cậu xé mạnh tay lên xem.
Ê, đã nói phần rìa là của mình mà.
Cậu... Phần rìa là ngon nhất.
Mình ăn với, cả ngày nay mình cũng chưa được ăn gì cả.
Mình đói lắm.
- Không nha. - Ăn chung đi. Thiệt tình.
- Ăn chung đi nào. - Đây.
Cậu ăn thế là bị khó tiêu đó. Đã bảo ăn từ từ mà.
Mình cũng muốn ăn. Cho mình nữa.
Cho mình một miếng đi.
Không được.
Cậu là Coda à?
Làm sao cậu biết điều này?
Trong nhà chỉ có mỗi người đó nghe được tiếng mưa.
Người ta gọi những người như vậy là Coda.
Không, ý mình không phải thế. Làm sao cậu biết về từ "Coda"?
Năm 1995 vẫn chưa có từ Coda hả ta?
À thì...
Lúc ở Mỹ, mình nghe từ đó từ người bạn khiếm thính.
À.
Cậu hỏi thử xem.
Hỏi gì?
Cậu không thắc mắc gì à?
Phải có mới được hả?
Hiếm thấy à nha.
Mình mà nói bản thân mình là Coda thường mọi người sẽ hỏi nhiều thứ lắm.
Bắt đầu từ sự hiếu kỳ.
Sau đó là thương xót, rồi tới đồng cảm, thiện chí, lo lắng, lo ngại.
Ánh mắt nhìn của họ đủ kiểu đủ loại.
Họ hỏi vì muốn nghe chính miệng cậu nói rằng "cậu thấy bất hạnh".
Phải thế họ mới có được bằng chứng là họ hạnh phúc.
Ôi, nghe xong hết thích nhân loại luôn.
Vốn dĩ con người là thế đấy.
Người ta muốn trở thành người an ủi hơn là người được an ủi.
Cậu đừng bận tâm.
Cậu cũng biết mà.
Người ta hào hứng khi phát hiện một video hấp dẫn.
Nhưng mở lên xem thì thấy nội dung không như mình mong muốn
nên họ tắt ngay lập tức.
Cùng kiểu lý luận như vậy đó.
Giờ cậu đi về đi. Hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều.
Cậu ở một mình có sao không? Không sợ à?
Sao vậy? Nếu mình bảo ở một mình sợ thì cậu sẽ ở với mình suốt đêm à?
Hả? Suốt đêm…
Ý mình không phải thế.
Coi Ha Eun Gyeol kìa.
Chưa gì đã bị con quỷ dục vọng nhập vào rồi.
Đúng là con quỷ dục vọng. Lêu lêu.
Gì vậy?
Trời ơi!
Gì vậy?
Cậu bảo mình là con quỷ dục vọng mà.
Thật đó hả?
Có thật mình là con quỷ dục vọng không?
Không phải vậy.
Mình hỏi có thật là cậu có thể tìm ra cách giúp mình quay về không.
Hả?
À, thật đó.
Khó lắm đấy.
Mình biết.
Không phải con đường bình thường đâu.
Chuyện đó mình cũng biết.
Cậu biết à?
Ừ.
Ý cậu không phải là con đường đơn thuần trở về Mỹ.
Cậu đang tìm cách lại gần ai đó đang ở Mỹ còn gì.
Mình sẽ tìm cách cùng cậu.
Mình mà quay về đó, mãi mãi không quay lại đây được đâu.
Thế nên mình...
sẽ tìm cách chậm nhất có thể.
Mình phải tìm kiếm thật chậm rãi.
Cố gắng tìm ra con đường giúp cậu,
và quyết tâm trì hoãn lâu nhất có thể.
Mình phải làm vậy,
mới có thể ở bên cậu lâu dài được.
Hoan hô!
Cố gắng tìm ra con đường giúp cậu,
và quyết tâm trì hoãn lâu nhất có thể.
Mình phải làm vậy,
mới có thể ở bên cậu lâu dài được.
Gì cơ?
Không thể nào.
Alô?
Chào buổi tối!
Chú?
Cậu đã đi du lịch vui chứ?
Trời, giật cả mình. Mà khoan.
Nhưng sao hôm nay lại là thì quá khứ?
Đúng là siêu cấp tinh mắt.
Có vẻ như chuyến du hành đang sắp khép lại rồi.
Chuyến du hành sắp khép lại ư?
Vậy tức là tôi sẽ phải trở về năm 2023?
Chính xác.
Không còn xa đâu, sắp đến ngày có hai mặt trăng mọc,
cánh cửa kết nối hai thế giới sẽ được mở ra.
Cơ hội để trở về chỉ có duy nhất ngày hôm đó.
Đó là khi nào vậy?
Để cậu không lạc lối,
tôi sẽ giữ cho ánh đèn của La Vida Music luôn sáng rực.
Khoan đã.
Ngày có hai mặt trăng mọc là khi nào vậy?
Ngày đó...
sắp đến rồi.
Alô? Khoan đã, này chú.
Không còn xa đâu, sắp đến ngày có hai mặt trăng mọc,
cánh cửa kết nối hai thế giới sẽ được mở ra.
Cơ hội để trở về chỉ có duy nhất ngày hôm đó.
Báo này.
Tay trái chỉ dùng để hỗ trợ.
Vào!
Khỉ thật!
Lễ hội đã kết thúc rồi.
Từ giờ cậu đừng đến tìm mình nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.