Pierwsze 200 wierszy.
DƯA HẤU LẤP LÁNH Tập 15
Các cậu ơi, chơi chung đi.
Chào cậu.
(Trước khi Eun Gyeol trở về quá khứ Ngày 6 tháng 6 năm 1995)
Vâng, hôm nay là ngày Thương binh liệt sỹ lần thứ 40 nhân dịp độc lập 50 năm.
Trời ơi, nhìn mấy đứa y như quả dưa leo già ngập trong hủ rượu.
Canh cá pô lắc! Bà đúng là tinh ý số một!
Ít ra mấy đứa cũng phải có ngày nghỉ lễ tỉnh táo chứ.
Còn đằng này cứ đến ngày nghỉ là rượu chè be bét.
Đúng là chỉ có ba mẹ ở quê nhà là còng lưng nuôi con đi học thôi.
Bà ơi! Bà cho cháu cơm nữa.
Cháu đi la cà ở đâu mà không lo ăn uống hả?
Cháu cũng uống tới bệnh luôn à?
Cháu cố tình không ăn cơm trước vì muốn ăn cơm bà nấu đấy.
Nhưng mà Lee Chan đâu rồi bà?
Chẳng biết nó đang làm gì nữa.
Hôm qua đến giờ nó ôm khư khư đàn ghi-ta ngồi trong góc phòng,
điệu bộ như con châu chấu léo nhéo suốt cả ngày thôi.
Lee Chan đừng để bà dọn cơm hai ba lần, mau ra ăn giùm cái đi, cái thằng kia.
Cậu làm gì đó?
Thu âm lời chào cho máy nhắn tin?
Này.
Cậu tìm hiểu chuyện mình nhờ chưa? Họ bảo sao?
Có đúng là tay đàn ghi-ta gây sốt một thời thật không?
Hyeon Yul không hề xạo.
Là tay đàn ghi-ta vang tiếng một thời, ai cũng muốn bắt chước chú ấy cả.
Đi thôi.
Đi đâu?
Đi gặp chú ấy.
Tại sao?
Cho chú ấy nghe bài mình sáng tác.
Tại sao đột nhiên tự sáng tác nhạc?
Phải tự sáng tác nếu muốn tham gia cuộc thi ban nhạc thanh thiếu niên toàn quốc.
Ê, cậu bị điên hả?
Mới đó mà cậu quên mất chuyện xém nữa bị chuyển trường
vì cuộc hỗn chiến với băng đảng Jindo vào ngày diễn tập rồi à?
Sao mình có thể quên được chứ?
Vậy mà cậu còn đòi làm gì nữa?
Gì? Ban nhạc gì? Toàn quốc gì hả cái thằng này?
Vết bầm trên đầu gối bà vì quỳ để cầu xin vẫn còn chưa mờ đó, thằng này.
Vì thế nên mới phải khôi phục danh dự chứ sao.
Này, nếu cứ vậy mà từ bỏ ban nhạc mình thành ra là một kẻ lêu lổng,
lập ban nhạc để cua gái xong rồi gây chuyện đánh nhau.
Lee Chan à, cậu làm ơn bỏ cuộc đi nhé.
Ban nhạc của chúng ta sụp đổ rồi, cậu mấy trí rồi hả?
Vâng, chúng tôi sẽ bắt đầu diễn tập của "Hội thêu dệt ký ức về mối tình đầu".
(Thành viên gốc của ban nhạc Yun Dong Jin)
Một, hai. Một, hai, ba.
Lên.
Nhanh lên, tóm chúng nó.
Cái thằng khốn kia.
- Thằng khốn. - Đánh nó, nhanh lên.
Bên kia, bên kia.
Tên khốn.
Chết tiệt.
Hyeon Yul bị thiết bị sân khấu đè phải, 12 tuần điều trị mới lành hoàn toàn.
Thật là xúi quẩy khi gặp các cậu, sau này đừng gặp lại nhau nữa.
Anh Dong Jin bực bội và rời nhóm.
Si Guk bị kéo tới nhà cầu nguyện và ngày nào cũng bị đánh bầm lưng.
Se Beom thì bị ép đi du học.
Giờ chúng ta không còn thành viên nào.
Thì bởi mình mới rủ đi gặp chú ấy để xin giúp đỡ.
Đi gặp xin lời khuyên về mặt âm nhạc,
rồi nhờ giới thiệu thành viên để lập lại ban nhạc.
Đúng là giơ hai tay hai chân đầu hàng. Biết làm sao với cậu đây?
Ôi chào, ba gửi tin triệu hồi gấp. Mình phải nhanh chóng đi về rồi.
Ê, ê! Thiệt là!
Xin lỗi, nhưng vì chuyện đó nên tạm thời mình phải ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu tự đi đi, xin lỗi nhé.
Thiệt tình!
Cái đồ không có chí khí.
Xin chào! Cháu là Ha Lee Chan, học lớp 11 trường Bae Gwang.
Chú còn nhớ cháu chứ ạ? Cháu là bạn của Hyeon Yul.
Chú có đãi ban nhạc của chúng cháu một bữa thịt.
Tôi nhớ, nhưng biết sao đây?
Đột nhiên tôi có chút việc riêng nên tính đi ra ngoài.
Dạ? Chú có hẹn với cháu trước rồi mà.
Tóm lại, cho tôi xin lỗi. Chúng ta hẹn ngày khác đi.
Vậy cho cháu đúng 30 phút thôi ạ. Bài vẫn chưa hoàn thành nên rất là ngắn.
Để lần sau đi. Lần sau tôi nhất định sẽ dành thời gian để nghe cùng cậu.
A, vậy chỉ 20 phút thôi ạ! À không, 10 phút thôi. Dạ không, 5 phút thôi.
À, đúng 3 phút 30 giây thôi, làm ơn, cháu năn nỉ. Xin chú giúp cho.
Mỗi người đều có chuyện riêng.
Cậu chỉ biết đến bản thân mình, thì hơi khó cho tôi đó.
Dạ, cháu hiểu rồi. Vâng, vậy tạm biệt chú.
Những chuyện ngẫu nhiên nhỏ nhặt hợp lại đôi khi sẽ tạo nên may mắn như kỳ tích,
đôi khi sẽ tạo nên bi kịch không tin nổi.
Nếu như hôm đó, chú ấy chịu nghe bài hát của cậu ấy dù chỉ là năm phút.
Thiệt là!
Ơ, xin lỗi anh.
Này, cún cưng đẹp trai.
Em nhìn bên kia kìa, nhìn thử xem.
Ở đây có nhiều xe chạy cộ qua lại, em chơi mấy cái này ở đây nguy hiểm lắm.
Mẹ em đâu rồi?
Ở bên kìa ạ.
Chú cho thêm một trái này đi.
Ôi trời, tôi đã bảo không được mà.
- Cho tôi thêm một trái thôi. - Vậy tôi lỗ chết mất.
Nếu như ngày hôm ấy…
Để anh cho em xem trò hay nhé?
Vâng!
Nếu cậu ấy không gặp đứa bé đó.
Giờ con ra ngoài được rồi.
Nếu như ngày hôm đó không có vị khách bí mật đến đó.
- Để cháu lấy cái này cho nhé? - Cho tôi 20 khổ thôi.
Dạ được! Ba! Ba kiểm tra 3cm của cái này, lấy loại co giãn.
Nếu như ngày hôm ấy người bạn chịu đi cùng.
Để tôi chỉ cách câu cá lớn cho.
- Này này. - Ê, cậu vẫn lái xe à?
Nếu như ngày hôm đó không phải là ngày nghỉ lễ.
Ôi, ôi trời!
Giờ anh biểu diễn xích đu cho nhé?
Nếu như hôm đó,
chỉ một trong những chuyện ngẫu nhiên nhỏ nhặt ấy không xảy ra...
- Cảm ơn cậu. - Vâng, tạm biệt cô.
À, khoan đã.
Cậu lấy một quả đi.
- Dạ không. Cháu nhận tấm lòng thôi. - Tôi thấy có lỗi quá.
À, thực ra cháu bị dị ứng với dưa lê.
nếu lệch một nhịp với cậu ấy...
Đợi đã!
Nếu như thế...
liệu giờ cậu ấy có sống một cuộc đời hoàn toàn khác không?
Này là tiểu thuyết đó hả?
À.
Cái này là tiểu thuyết hả?
Sao vậy? Cậu thấy hay hả?
À, tình tiết có hơi nhẹ nhàng.
Nhưng sao đột nhiên cậu lại viết tiểu thuyết?
Lẽ nào cậu không đấu Taekwondo nữa?
Đâu có, mình tính cho em mình xem.
Em trai? Cậu cho em trai xem hả?
Nếu mình không bị lộ với cậu em trai mình sẽ là độc giả đầu tiên.
Cậu tính khi nào cho em ấy đọc?
Mình không hiểu ý cậu.
Khi nào mình viết xong.
À, vậy rồi nhân vật chính sẽ có kết cục như thế nào?
Người ấy chính là ba mình.
Đó không phải là tiểu thuyết mà là chuyện có thật đấy.
Mình từng nghe Eun Ho nói ngày Lee Chan gặp tai nạn…
Hai bạn nam thanh nữ tú đứng ở phía trước kia.
Lại còn dám đường hoàng trốn học để đi hẹn hò đấy hả?
Lee Chan à, cậu đi học về rồi à?
Chào ông ạ! Cháu vừa đi học về đây.
Không phải là ngày trước lễ hội đâu.
Ôi chào, đẹp trai quá!
Ngày xảy ra tai nạn...
vẫn chưa xảy ra.
- Cháu về trước nhé. - Ừ, về cẩn thận đó.
Này, hai người làm cái gì... Ê, người ta đang nói chuyện cơ mà.
Thiệt là, đeo bám nhau vui quá ta, vui quá xá mà.
Cậu có sao không?
Vậy là khi nào?
Tai nạn xảy ra khi nào vậy?
Chính là ngày mai.
Đúng là thần thông quảng đại mà. Kinh ngạc quá đi!
Dù có ướm đồ gì lên người, cháu vẫn tỏa sáng như đèn pha ấy.
Hai người đang làm gì vậy?
Ồ, cháu về rồi đấy à?
Bà mới đưa Cheong A ra ngoài đi mua đồ.
Sao bà mua nhiều đồ thế này? Chưa biết cậu ấy ở lại đây bao lâu mà.
Đồ cần thiết cho một người mặc, ăn, ngủ. Thế mà nhiều cái gì.
Dù chỉ ở đây có một ngày cũng phải được thoải mái chứ.
Kiểu này có khi mai bà lên phường đăng ký hộ khẩu cho cậu ấy luôn mất.
Nghe thú vị đấy chứ.
Thay vì mấy đứa con trai cao to đen hôi, được nhìn ngắm bé gái xinh xắn thế này
cùng chơi trò công chúa thú vị biết mấy.
Bà không nghĩ sẽ thử chơi trò hoàng tử à?
Ở đây có một chàng hoàng tử đẹp trai đang sống cùng bà suốt 18 năm qua đây.
Này.
Lát nữa bà sẽ giặt thật sạch rồi trải giường cho cháu.
Cháu chỉ cần đắp chăn đi ngủ thôi, nhé?
Ôi, bức bối ghê. Con bé mà nghe được thì tuyệt biết mấy.
- Bà ơi. - Giật cả mình.
Bà suýt rớt tim ra ngoài luôn đó, cái thằng nhóc này.
Bà đợi cháu chút.
Ôi này.
Cháu đã làm thứ này đấy.
Là tiểu thuyết thôi.
Anh mình đã sáng tác đấy.
Không phải tiểu thuyết đâu, là chuyện có thật đấy.
Anh ấy vốn thích đùa mà.
Có ai lại đem bất hạnh của cha mẹ ra làm đề tài đùa giỡn không?
Anh ấy cũng hay nảy ra những suy nghĩ lạ lùng.
Ha Eun Gyeol.
Chẳng lẽ mình lại không hiểu anh mình sao?
Cũng không có lý nào ba lại chỉ kể với anh mình.
Eun Ho không có nghe ba cậu kể đâu. Chỉ là vô tình biết được thôi.
Cậu đang biện minh cho việc đó đấy à?
Sự cố rơi thang máy là sao?
Đây đâu phải là sự kiện chợ quê nào đó,
đây là buổi công diễn với doanh thu hơn mấy chục tỷ won đấy.
Tôi đã bảo phải kiểm tra an toàn rồi, đúng không?
Này...
Ha Lee Chan?
Ba đã nói con phải cẩn thận không để chấn thương dù ngủ hay thức mà.
Ba nói rồi còn gì.
Nếu sợ bị chấn thương không thể thi đấu được.
Giây phút bỏ cuộc...
chính là thất bại lớn nhất.
No comments yet. Be the first to leave one.