Pierwsze 200 wierszy.
Anh Thủy, sau này chúng ta sẽ thế nào đây?
Anh có kế hoạch gì không?
Kế hoạch?
Kế hoạch đó.
Kế hoạch cho tương lai, nó không…
- đơn giản đâu. - Vậy nghĩa là sao?
- Hả? - Nghĩa là…
Là cái gì?
- Hả? - Ngày mai anh kể em nghe.
Này!
Anh đó.
Anh làm việc cho ba em lâu lắm rồi.
Từ lương 150 tệ, tới giờ đã lên 1.500 tệ rồi.
Như vậy chưa đủ đâu.
Đủ chứ. Tại sao lại chưa đủ?
Tăng từ 150 tệ lên 1.500 tệ,
cao hơn gấp mười lần so với trước kia rồi.
Anh là trẻ mồ côi. Thời gian qua ba em đã lo cho anh,
- anh rất biết ơn đó. - Gì?
Trả anh 1.500 tệ là lo cho anh à?
- Có cho anh đủ ăn đủ mặc chưa? - Vậy thì sao đây?
Kêu ba tăng lương đi,
càng nhiều càng tốt.
Vậy anh mới có thể mua nhà, mua xe,
và còn kết hôn, hiểu chưa?
Anh không nghĩ mua nổi nhà với xe đâu.
- Nhưng có thể cân nhắc việc kết hôn. - Tại sao?
Ba em lo chuyện cưới xin của em lắm.
Ông ấy sẽ rất mừng
nếu có người muốn cưới em đấy.
Em sao?
Em vừa mảnh mai, vừa đáng yêu.
Ai trong thôn nhìn em cũng thèm thuồng đó.
Bác Trần năm ngoái bán heo cho mình cũng nói thế.
Anh có trí nhớ tốt như vậy thì mai xin ba tăng lương đi.
- Biết rồi. - Tốt hơn là anh nhớ đi đó!
Đi thôi, trước khi ba biết tụi mình gặp nhau.
Đi nào.
Này! Là sao băng kìa!
Ước đi, điều ước của anh sẽ thành sự thật đó.
Chỉ là một ngôi sao băng mà em tin vậy à?
Nhìn kìa! Cái này là dành riêng cho em đó!
Anh nhìn gì?
Em thực sự tin à?
Em ước gì thế?
Em ước hai tụi mình có thể sớm được ở bên nhau.
Anh sẽ vươn lên và kiếm thật nhiều tiền,
và tụi mình sẽ mãi hạnh phúc bên nhau.
Sao em không cầu ngày mai anh được tăng lương?
- Thiệt. - Đồ ngốc.
Ai chọi đá mình vậy?
Đứa nào chọi vậy? Hả?
Thằng khốn! Đợi đó, không được đi đâu hết!
Tại sao mày lại chọi đá tao hả?
- Không. Con… - Nói tao nghe tại sao hả?
Ngày mai con nói.
Muốn kiếm chuyện hả?
Biến cho khuất mắt tao ngay lập tức!
Biến!
Thằng khốn nạn!
THANH TOÁN TRƯỚC KHI CÂU
Ông… Ông chủ, con có chuyện muốn thưa.
Con muốn tăng lương.
Bao nhiêu không thành vấn đề,
chú nói con một tiếng là được.
Con chỉ nghĩ vậy thôi.
Đòi hỏi việc này có hơi quá đáng.
Con sẽ không thế nữa.
Là em à? Sao em dám trêu anh hả?
Em dễ thương thật đấy.
Anh Thủy à, sao em dám trêu anh chứ?
Em ngưỡng mộ anh dám can đảm
đòi ba em tăng lương đấy.
- Anh giỏi lắm. - Vậy sao?
- Anh Thủy, anh gan thật. - Giỏi lắm.
Gan sao? Anh không có nhiều,
chỉ có chút chút thôi.
- Nhưng ba em khó lắm. - Khó hả?
Anh chưa gặp ai khó tính hết.
Người nào có lý đều khó tính, có phải không?
Nhưng mà…
ba em đã đối xử tốt với anh, phải không?
Phải rồi, lương tháng 1.500 tệ
và anh phải làm việc như chó vậy.
Mấy bộ đồ mặc ố cũ hết rồi ông ấy mới cho anh.
Anh mắc nợ ông ấy đấy.
Bảo ông ấy biến đi!
Anh phải kêu ông ấy tăng lương bằng mọi cách…
Mày muốn tăng bao nhiêu?
Ít nhất cũng phải 50 đồng!
Mày muốn tăng lương thêm 50 đồng sao?
Được! Tao sẽ tăng luôn cho một tệ!
Mày thấy sao?
- Con không thể nhận được ạ. - Được chứ!
Từ giờ, mày sẽ được 1.501 tệ mỗi tháng.
Hài lòng chưa?
Nếu không chịu thì biến đi!
Cho mày sớm thành ăn mày!
Vô cùng hài lòng ạ.
Tránh ra!
Thằng khốn nạn!
Bé nhỏ!
- Ba ơi. - Hả?
Em muốn chết hả?
Kêu trông chừng ba, vậy mà em lại hù chị.
Ba đâu?
Ra ngoài rồi, cho em năm tệ.
- Đồ hút máu, tại em mà chị hết tiền đó. - Công việc này mạo hiểm quá mà.
Ba mà phát hiện ra
là Tết em sẽ bị mất lì xì đó.
Tháng sau em muốn được tăng lương.
Đồ trộm nhãi ranh!
Chị tôi ơi…
Nhà mình bán mì
tăng giá một năm ba lần đó.
Còn em ba năm mới đòi tăng lương
là tốt lắm rồi đó.
Nếu không muốn trả em tiền thì chị cưới anh Thủy sớm đi.
Chị cũng muốn mà,
nhưng ba lại coi thường anh ấy.
Ai mà biết được tương lai sẽ ra sao chứ?
Chị cần phải lừa ba để được đồng ý cho cưới thôi.
Em có cách gì sao?
Trả em 200 tệ đi thì em sẽ nói.
Hai trăm tệ là sao? Giỡn mặt chứ gì.
Em đang tự đào mồ chôn mình đấy.
Chị cưới rồi thì em đâu còn thu nhập nữa.
Cầm đi.
Em hiểu chị quá mà.
Lấy tiền của chị rồi thì nói đi chứ!
- Nói đi! - Em nói mà. Em rất là chuyên nghiệp đấy!
Này, có câu: "Gạo đã nấu thành cơm".
Ba sẽ không sống với nỗi xấu hổ đó đâu.
Dù chị có chịu làm thì chưa chắc anh Thủy chịu đâu.
Em chưa nghe người đàn ông nào từ chối đâu.
Có thể anh ấy là người duy nhất đấy.
- Không chịu thì chị cưỡng hiếp anh ấy. - Em điên rồi.
Cái gì vậy trời?
Mặt em đầy sẹo rồi này. Đừng nhắm vào đầu em được không?
Được rồi, lần sau anh nhắm chỗ khác.
- Này, ba đi rồi. Vào đây đi. - Ừ.
Đồ mù.
- Vào đi. - Xong chưa? Sắp bắt đầu rồi.
- Ơ? Mình đi rạp hát à? - Ừ.
Cặp đôi ngu ngốc.
Em thật đáng yêu đấy.
Em làm gì vậy?
Tối nay em không thích xem phim.
Em thấy ổn chứ?
Em muốn tụi mình làm chuyện khác mà.
Chuyện khác…
Anh no lắm rồi.
- Em thấy đói. - Hả?
Này! Muộn thế này còn đi đâu hả? Nói coi!
- Có cái để xem. - Cái để xem?
Chết tiệt! Chưa gặp ai tệ như cậu!
Vậy mà không nói với tôi? Đi thôi!
Tụi mình còn làm gì ở đây muộn vậy?
Anh sợ bóng tối lắm.
Này, em có cái này muốn hỏi anh,
nhưng anh phải trả lời em đó.
Gì thế? Mong là không có quá khó.
Anh đã bao giờ đi chơi gái chưa?
Tuyệt đối không!
Anh có từng nghĩ đến việc quan hệ chưa?
- Không có. - Có thật không?
Em muốn anh trả lời thế nào đây?
Anh nhớ kế hoạch cưới của tụi mình không?
Năm năm nữa.
Anh có từng nghĩ đến những việc
mình có thể làm trước khi cưới chưa?
Không phải còn quá sớm để đặt tiệc sao?
Không, em đâu có nói về chuyện đó.
Cũng còn quá sớm để in thiệp mời mà.
Không phải thế!
Vậy thì là gì?
Động phòng đó.
Sao? Em hư quá.
Ý của em là sao?
Hả?
Động phòng đó!
- Anh không nghĩ về… - Nhỏ tiếng lại!
Cưới rồi thì được động phòng,
nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ vượt rào đâu.
Em đồng ý thì được rồi.
Nếu làm rồi bị ba em phát hiện,
chắc chắn ông ấy sẽ đuổi cổ anh đó.
- Không đâu. - Tại sao không?
Ba sẽ không bỏ nhân công rẻ mạt đâu.
Em nói cũng đúng.
Là con gái mà em chủ động vậy rồi. Anh còn mong gì nữa?
Em đúng thật là…
Thằng khốn nạn!
Đúng là cậu ta.
- Đồ súc vật! - Ba à, đừng…
Sao mày dám làm vậy với tao?
Con hôn cô ấy thôi mà! Chỉ thế thôi!
Im đi!
Tao đã nuôi dạy mày, cho mày học hành,
- cho mày việc làm và cả đồ mày mặc nữa! - Ba.
No comments yet. Be the first to leave one.