Pierwsze 200 wierszy.
- A lô? - Cô bị lộ rồi. Đến đại sứ quán.
Được.
Có chuyện gì thế?
Hãy đi theo chúng tôi.
- Đi theo chúng tôi. - Không. Khoan đã!
Xin chào! Robert đâu?
Dừng lại! Túm lấy anh ta!
Đi nào.
- Tôi đang dịch. - Đứng lên!
Tôi đang dịch. Chuyện gì đây?
Cho tôi kiểm tra giấy tờ.
Tôi là công dân Mỹ.
Có vấn đề gì sao?
Đi theo tôi.
- Chào cô. - Gọi Đại sứ Hartman. Bảo là mã 13.
- Gì cơ? - Tôi là nhà ngoại giao. Gọi ngay đi!
Cô chờ ở đây.
Tôi muốn cô chuyển lời nhắn đến người của cô.
Cô làm được chứ?
Cảm ơn cô.
Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ
SÁT THỦ ANNA
5 năm sau
Moscow, tháng 11/1990
Thế à? Không, tôi chỉ có ba.
Nhưng có một chỗ tôi chưa đến, đó là khu chợ.
Một người tôi gặp ở hộp đêm tối qua mách thế.
Một dân chơi ở đây.
Chẳng biết kết quả thế nào, nhưng nó tiện đường đến sân bay.
Được, được rồi. Tạm biệt.
Nhìn đường đi chứ!
Xin lỗi. Anh cần gì?
Xin lỗi, tôi không biết tiếng Nga. Cô biết tiếng Anh chứ?
Anh, Trung, Pháp, Nhật, nói được hết. Anh thích con nào?
Thật ra tôi để ý tới cô cơ.
Tôi chuyên tìm người mẫu cho 1 công ty ở Paris.
Tôi tìm những ngôi sao sắp nổi. Cô muốn đến Paris làm mẫu không?
- Tôi đang bận ở Moscow rồi. - Bận bán búp bê ư?
Không, tôi đang học đại học, ngành sinh vật học.
Cô không cần bỏ học. Nhiều người mẫu vẫn đi học mà.
- Tôi không biết làm người mẫu. - Tôi tin là cô tiếp thu nhanh.
Chúng tôi sẽ lo hết: đào tạo, chỗ ở, visa, giấy tờ.
- Cô tên là gì? - Anna.
Anna, cô cởi khăn ra để tôi xem tóc của cô nhé?
Được. Tuyệt vời.
Chào cô. Tôi giúp được gì?
Anna!
Chào mừng đến Paris, đến gia đình mới của cô! Cô khỏe không?
- Tôi khỏe. - Để tôi cầm.
Đây là công ty. Chuyến bay thế nào?
- Suôn sẻ. - Tốt quá.
Đây là Dorothee, người đặt chỗ giỏi nhất đấy.
Tôi gọi lại sau. Chào cô! Ở Pháp, ta phải hôn hai má.
Tôi đã treo ảnh cô lên. Mọi người đang phát cuồng vì cô.
Các cô gái rất ghen tị. Cô cầm lấy.
Ở đây nhiều Anna, nên tôi thêm chữ M. Trong tiếng Pháp, "Anna M" là "tình yêu."
Ngôi sao mới xuất hiện mà không ai cho tôi biết ư?
- John McKee, sếp lớn. - Rất vui khi cô tới đây.
Nghe nói Dorothee sẽ phụ trách cô.
- Chẳng biết ai may mắn hơn. - Là tôi!
- Muốn xem phòng của cô không? - Được.
Chào mừng cô đến nhà mới.
Đừng làm mất chìa khóa nhé. Cả đống tiền đấy.
Đầu tiên là nhà bếp với Inge trứ danh. Chào cô!
- Inge gắt gỏng. - Nhờ Inge, chỗ này mới ở được đấy.
Đây là phòng ăn. Ở phòng khách là Petra và Sonia.
- Cảm ơn Inge. - Họ thật vui tính.
Mấy người này không ở đây, mà chỉ quá cảnh để đi Tokyo.
Tôi nghĩ phòng của cô ở đây.
Nhầm rồi. Công ty có quá nhiều Anna mà.
Gì? Tôi sẽ gọi sau.
Đây là tủ đồ. Còn đây là Renata.
- Chào cô. - Chào.
Đây là phòng và nhà tắm của cô.
- Đây là Maude. - Chào cô.
Chào cô.
Anna.
Nếu cần gì, cô biết phải tìm tôi ở đâu rồi.
- Cảm ơn cô. - Để tôi dẫn cô vào phòng.
Có thể nó không như cô mong đợi, nhưng khi cô vào việc,
chúng tôi sẽ có thể chuyển cô sang phòng riêng.
Chuyện vui sẽ bắt đầu khi cô vào việc. Đây là địa chỉ buổi chụp hình ngày mai.
- Tưởng tôi phải học trước. - Thực hành vẫn hơn mà.
Chúng tôi đã sắp xếp cho cô nhiếp ảnh gia giỏi, Mario Conti. Tôi đi đây.
Tắt thứ nhạc đó đi! Đây không phải là hộp đêm.
Trắng lóa quá! Định làm tôi mù à? Đổi đi!
Xin lỗi.
Chào mừng đến thời Trung cổ.
Chúa ơi! Xin lỗi, tôi đến muộn.
Tôi phải đi tàu điện ngầm vì không bắt được taxi. Cô thế nào?
- Chúa ơi! Cái gì đây? - Không có gì.
Hồi đó tôi còn trẻ... và ngốc nghếch.
- Ai chẳng thế. - Tìm đi!
Này, Catherine Đệ Nhất. Mặc vào đi.
Đừng trát thứ đó lên mặt cô ấy nữa.
Có thế chứ. Đây mới là âm nhạc thực thụ.
Tránh ra khỏi khung hình! Tránh ra! Mau lên!
Ổn chứ? Được đấy.
Nào, nhìn vào tôi.
Cười lên. Thả lỏng và cười lên.
Quay người lại.
Tẻ nhạt quá. Quay đi.
Đứng im. Đẩy ngực lên. Đẩy lên.
Được rồi.
Hay lắm! Hay lắm!
- Chào Anna. - Chào Renata.
- Sao các cô lại vào phòng tôi? - Giường cô bự. Còn giường tôi nhỏ quá!
- Thôi nào, nhập hội đi. - Khỏi, cảm ơn.
Chỉ đêm nay thôi.
Tránh ra cái!
Của cậu đây.
Oleg, bạn tôi! Thật vui khi anh đến được.
John.
- Lần này anh từ đâu đến thế? - Nơi này, nơi kia.
Người đàn ông bí ẩn. Anh vào đi.
Chúng tôi có vài tài năng mới.
Kia là Milena, người mẫu Brazil chúng tôi giành của Elite.
- Mỏ vàng Mỹ Latinh đấy. - Cô gái đằng kia là ai?
Anna M, mới từ Moscow đến. Muốn tôi giới thiệu không?
- Không, tôi phải nghỉ ngơi. - Không, lại đây.
Đừng vờ rụt rè với tôi. Anh cũng góp vốn mà.
- Đến gặp nhân viên mới đi. - Để tôi lấy chút gì đó cho cậu.
Anna! Giới thiệu với cô đây là Oleg Filenkov,
đồng hương của cô, một người hùn vốn của công ty.
- Chào anh. - Người hùn vốn nhỏ thôi.
Tôi sẽ để hai người trò chuyện về đất nước của mình.
- Nâng ly. - Nâng ly.
Bữa tiệc hoành tráng quá. Anh sống ở Paris à?
Không. Tôi có nhà ở London, nhưng chủ yếu sống ở St. Petersburg.
- Mùa đông đối với châu Âu. - Mùa xuân ở đó là đẹp nhất.
Năm nào tôi cũng mở tiệc đón xuân ở đó. Thật vinh hạnh nếu cô đến được.
Giờ mới là tháng Chín mà.
Nghe nói cô kín lịch rất nhanh, nên tôi phải giữ chỗ trước.
Phải, ở đây tôi rất bận rộn. Nhịp sống quá nhanh.
Nếu... tôi mời cô đi ăn tối,
thế có bị coi là quá nhanh không?
Không, không.
- Sao thế? - Không, nhưng giờ là quá sớm.
- Cho em thêm champagne nhé? - Ừ. Nhưng đã hai tháng rồi.
Gần như ngày nào ta cũng gặp nhau. Anh yêu em từng phút giây.
Nhưng em cứ hôn anh, rồi lại bỏ đi. Rồi em lại hôn anh.
- Anh là món đồ chơi sao? - Không, không phải. Chỉ là...
Xin lỗi vì nói điều này,
nhưng em không muốn bị anh vứt bỏ.
Anh mời em đến mọi sự kiện, mọi bữa tiệc.
Tối nào anh cũng khoe em trước toàn thể Paris.
Anh còn phải nói gì nữa để thuyết phục em?
Cảm ơn anh. Em không biết.
Anh có thể cho em biết thêm về bản thân anh.
Ý em là sao?
Anh làm công việc gì? Em chỉ sợ anh là gián điệp.
Anh làm xuất nhập khẩu, anh nói rồi mà. Tẻ nhạt lắm.
Thỉnh thoảng, anh cũng đi quá ranh giới pháp luật.
Ranh giới kiểu gì?
Nhiều nước trên thế giới bị áp đặt lệnh trừng phạt.
Ai là người thiệt thòi? Lãnh đạo à? Không.
Chính là người dân. Anh chuyên giúp đỡ họ.
- Giúp thế nào? - Họ cần thực phẩm.
Thuốc men, dầu, nguyên liệu. Anh cung cấp những thứ đó.
Thực phẩm và thuốc men ư?
Thỉnh thoảng có cả vũ khí.
Từ khi nào vũ khí là nguyên liệu thế?
Khi chúng được dùng để bảo vệ sự tự do.
Anh có giúp nhiều nước như thế không?
Syria. Libya. Somalia.
- Dừng lại, em không muốn biết. - Chechnya.
Anh không nên nói ra chuyện này.
Làm thế là hết sức mạo hiểm. Em muốn có bằng chứng, bằng chứng đấy.
Cuộc sống của anh đổi lấy tình yêu của em.
Nhà vệ sinh ở đâu?
Chờ em một phút.
3 năm trước
Em tuyệt vời nhất.
Em thích chứ?
Em thích chứ?
Em cũng thích chứ?
Chắc chắn rồi.
Hết rượu rồi.
Giờ là buổi trưa mà.
Buổi trưa không được uống rượu à?
Em hút hết cỏ rồi à?
Ta hút hết rồi.
Em làm gì thế? Xem nào.
Em muốn gia nhập Hải quân ư?
Đừng. Họ sẽ xét nghiệm ma túy đấy.
- Tôi có thể cai thuốc. - Chuyện tiền bạc cứ để anh lo.
Nghe này.
Anh sắp làm một vụ lớn. Ta có thể sống sung sướng.
Em tin anh chứ? Em tin anh, đúng không?
- Tôi không biết. - Thế nghĩa là sao?
Cô không biết ư? Cô không tin tôi ư?
Hãy lắng nghe khi tôi nói!
Nghĩ xem, ai đã cưu mang cô?
Nếu không có tôi, cô phải bán thân nuôi miệng rồi. Tôi đã cứu cô.
Tôi đưa cô về nhà, cho sống cùng,
cho cô phê pha mỗi ngày, mà chẳng cần lo gì.
- Anh kéo tôi vào con đường này. - Đồ khốn vô ơn!
Tưởng tôi sống dễ dàng như cô sao?
Không! Nhưng cô luôn đòi hỏi!
Nhiều hơn nữa! Hãy nhìn tôi khi tôi nói với cô.
No comments yet. Be the first to leave one.