Pierwsze 200 wierszy.
Biên dịch: Joy Ng
Đêm nay ở Luân Đôn là đêm quan trọng nhất trong mọi đêm.
Chà, nơi đây quá nhiều nhân tài.
Giải thưởng Vệ sĩ Hạng AAA của Năm.
Giải này được trao cho thành viên của ngành bảo vệ yếu nhân,
những người xếp hạng AAA.
Đó là huân chương danh dự.
VỆ SĨ SÁT THỦ 2: NHÀ CÓ NÓC
Anh háo hức gặp ai nhất tối nay, Mike?
Trời, ý tôi là, chỉ một kẻ được yêu mến cuồng nhiệt ở đây, Steve!
Và vệ sĩ này đã có 1 năm thành công.
Thành tích của anh ấy quá tốt.
Có danh sách thân chủ đỉnh nhất,
kỹ thuật thoát thân bằng xe hơi
và xử lý súng tốt nhất.
Chúa ơi, anh ấy còn có mái tóc đẹp nhất,
và thậm chí bắt thân chủ thắt dây an toàn.
Người này an toàn tới mức đó.
Đây là người vệ sĩ không cần lời giới thiệu.
Michael Bryce rõ là ứng viên số một năm nay.
Thưa quý vị, chào mừng đến với Giải Bảo vệ yếu nhân thường niên thứ 63.
Không để quý vị chờ thêm, đây là giải thưởng cuối cùng
cho Vệ sĩ AAA của Năm.
Và người chiến thắng là... người hùng của cá nhân tôi,
Michael Bryce!
Tuyệt.
Gì cơ?
Tốt lắm, Michael!
- Làm tốt lắm. - Gì vậy?
Nặng quá.
Tôi chỉ... Tôi chỉ... Tôi chỉ muốn...
Tôi chỉ...
Darius?
Kurosawa!
Anh Michael!
Hãy cẩn thận.
Sao anh không bảo vệ tôi?
Tích tóc, đồ khốn!
Anh hay gặp giấc mơ này chứ?
Chỉ một lần...
- Vậy đâu quá... - mỗi đêm.
Phải.
Chủ yếu là khi ngủ.
Đời tôi phải như thế.
Tôi là đặc vụ bảo vệ hoàn hảo trước khi mất tất cả
lúc Darius Kincaid giết thân chủ lớn nhất của tôi.
Darius Kincaid, anh ta là họ hàng của anh à?
Chúa ơi, không.
Gã là sát thủ bị truy nã
vì ti tỉ vụ giết người ở khắp nơi.
Do đó tôi bảo vệ gã trong chuyến đi nguy hiểm khắp Châu Âu,
để gã đưa ra chứng cứ tại phiên toà tội ác chiến tranh.
Tôi còn đỡ đạn cho gã.
Ủy ban Vệ sĩ không chịu công nhận điều đó.
Hình như họ chả coi trọng việc bảo vệ lũ gàn dở.
Nên 2 tuần nữa, tôi phải ra trước tòa
và cố lấy lại giấy phép AAA của mình.
Để đối phó với tương lai, đôi khi ta phải đối mặt với quá khứ.
Giờ, anh có gì muốn nói về tuổi thơ của anh không?
Tuổi thơ của tôi thì liên quan gì?
Thường là vấn đề về sự công nhận từ người bố hay phê phán.
Tôi không có vấn đề về sự công nhận.
Tôi có vấn đề về giấy phép.
Tôi là vệ sĩ không giấy phép.
Như vũ công múa bụng không có thân trên.
Anh đang nghĩ tới gì, Michael?
Tôi nghĩ tới việc bà ngồi cách cửa sổ đang mở 1,83m,
với nhiều vị trí để bắn tỉa từ toà nhà đối diện.
Khả năng cao là tầng 8.
Độ cao bổ sung cho xạ thủ lợi thế.
Tôi nghĩ tới vũ khí gần nhất tôi có thể dùng.
Dao mở thư, công cụ để cắt và đâm trên bàn bên phải tôi.
Bà đang nghĩ gì?
Tôi nghĩ anh cần quên việc vệ sĩ một thời gian
và tìm hạnh phúc từ bên trong.
Bên trong cái gì?
Chính anh. Hạnh phúc trong con người anh.
Tôi nghe đây.
Chà, việc đầu tiên, tôi nghĩ súng đạn và bạo lực
đang đè nặng lên tâm hồn anh.
Nên anh cần đi xa và giải tỏa tâm trí,
rồi anh có thể tìm thấy con người tương lai của mình.
Đợi đã. Kiểu như... Kiểu một vệ sĩ từ tương lai ngầu lòi
- với siêu năng lực? - Không, đừng...
Đừng nghĩ về việc làm vệ sĩ nữa.
Anh có kỳ nghỉ trong mơ nào không?
Nghe nói Ý mùa này đẹp lắm,
vậy Tuscany thì sao?
Không. Không phải Tuscany. Không. Bất cứ đâu trừ Tuscany.
Được rồi, Capri vậy.
Capri? Như một loại quần.
Nhiều khách hàng thấy có ích khi viết nhật ký
hoặc ghi âm lời nhắn cho bản thân trong tương lai.
Nếu tôi gọi thì sao?
Có thể gửi tin nhắn thoại. Tôi luôn mang điện thoại.
Joanne... thế thật tuyệt.
Tôi thấy ta đang có tiến triển.
- Ừ, tôi cũng vậy. - Phải.
Và đừng thấy như phải đến gặp tôi nữa.
Giờ nó là hành trình của anh rồi.
Hành trình của tôi.
Anh đã tốt nghiệp trị liệu.
Tốt nghiệp?
Nhắc lại lời tôi.
“Không làm vệ sĩ.”
Kh... Không... làm... làm...
vệ sĩ.
Tốt. Và không súng.
Không súng.
Từ từ. Không, đợi đã.
Tôi được, à... Được giữ dao nhíp chứ?
- Có. Giữ đi. - Nó là thứ đồ hữu dụng.
Tôi dùng nó cho nhiều việc khác nhau.
Chỉ anh và anh của tương lai đi tìm hạnh phúc bên trong.
- Chỉ hai kẻ đó... - Tương lai.
cần anh bảo vệ ngay lúc này, nhé?
Vâng. Chả tin nổi tôi tốt nghiệp trị liệu.
- Tôi biết. Chúc mừng. - Thật là...
Lạy Chúa tôi! Chết tiệt!
Sau 2 năm tê liệt vì chịu lệnh trừng phạt của EU,
nền kinh tế Hy Lạp đã rơi tự do,
gây ra biểu tình diện rộng, bất ổn xã hội.
Hôm nay bên ngoài trụ sở EU, căng thẳng tăng cao.
Với thông báo được dự kiến về lệnh trừng phạt gây tê liệt thêm.
Tương lai của Hy Lạp đang rất bấp bênh.
Trên sóng trực tiếp,
lãnh đạo EU, ông Walter Fiscer, sẽ công bố quyết định.
4 ngày nữa, vào ngày cuối của năm tài khóa,
Liên minh Châu Âu sẽ áp đặt thêm
các trừng phạt kinh tế, tài chính với Hy Lạp!
Xin phép không trả lời.
Đang đưa ông Fiscer đến điểm tập kết. Chuẩn bị trực thăng.
Thông báo hôm nay về trừng phạt kế tiếp
đã gây bạo loạn trên đường phố Athens,
khi cả ngàn người biểu tình gây ra thiệt hại lan rộng.
Ông Walter Fisher, lãnh đạo EU, đã mất tích...
Ông có biết Hy Lạp là cái nôi của văn minh không?
Nàng đã cho thế giới nghệ thuật, khoa học, văn hóa...
và bi kịch.
Aristotle! Nếu việc này là vì quyết định...
Ông phải đảo ngược nó.
Không thể được. Đó là cuộc bỏ phiếu dân chủ.
Hy Lạp đã cho ông một nền dân chủ.
Tôi là một cô nhi bị bỏ rơi. Hy Lạp đã đón nhận tôi, cho tôi tất cả.
Tôi không thể làm gì.
Tôi lấy gia đình tôi ra thề đấy.
Làm ơn.
Liên lạc với Carlo và tiến hành kế hoạch.
Kế hoạch gì?
Ông đã bóp nghẹt đất nước tôi, ông Fiscer!
Nhưng hãy nhớ lời tôi.
Trong 4 ngày nữa, vào đúng thời điểm lệnh trừng phạt của ông bắt đầu,
toàn bộ hạ tầng của Châu Âu sẽ bị thiêu trụi.
Các thị trường tài chính sẽ sụp đổ, và hàng triệu sinh mạng sẽ ra đi
trong khi Hy Lạp trở về đúng với vị trí của nàng,
trung tâm của văn minh.
CARPI - Ý
Chào, Michael Bryce đây.
Để lại lời nhắn, và chúc một ngày AAA.
Michael tương lai à, Michael hôm nay đây.
Tôi chả giỏi vụ ấn tượng đầu.
Tôi chỉ muốn nói chắc anh sẽ tự hào khi biết tôi đã tốt nghiệp trị liệu.
Tôi đã chính thức nghỉ phép,
và nói thật, chả biết vì sao tôi không nghỉ sớm hơn.
Chỉ mới 12 tiếng thôi, mà thế giới đã trở nên phong phú hơn,
như thể bằng cách nào đó, nó vẫn chờ tôi thay đổi như thế này.
Tôi nghĩ về giấy phép, và tôi tự hỏi mình: “Mình cứ lo lắng về chuyện gì?”
Thật ra, lần đầu tiên kể từ khi Kincaid giết Kurosawa,
tôi bắt đầu mơ tưởng về một cuộc sống không có nghề vệ sĩ.
Hay súng hoặc máu.
Tôi biết là có vẻ điên, nhưng đây như là một khởi đầu mới...
Đi thôi, Breece!
- Đi nào, đi nào. - Không.
Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra?
Đi nào.
Chắc tôi biết chị. Phải chứ?
Tôi là Sonia Kincaid!
Mafia bắt chồng tôi. Phải cứu anh ấy.
Không. Tôi chả liên quan.
Tôi đang chịu sự quản chế tâm lý rằng...
Sao tìm được tôi?
Anh ta ở chỗ quái quỷ nào?
Đi nào.
Từ từ. Rốt cuộc Darius đã thôi ám ảnh giấc mơ của tôi.
Tôi không làm đâu.
Nếu cậu không giúp tôi,
tôi sẽ đeo dương vật giả và chịch giấc mơ của cậu
cho đến khi chúng ước chúng là ác mộng.
Lũ khốn!
Thứ nhất, cần phải thanh tẩy miệng chị.
Thứ hai, sao anh ta cần tôi giúp?
Anh ấy nói: “Gọi Michael Breece”.
- Anh ta nói vậy ư? - Phải.
- Tôi tưởng anh ta ghét tôi. - Đi.
Đồ thú dữ.
Chính xác thì anh ta nói gì? Giọng điệu ra sao?
Ai quan tâm chứ?
Thôi nào. Đi thôi. Lên xe.
Cầm súng đi.
Không, giờ tôi chả dùng súng.
No comments yet. Be the first to leave one.