Pierwsze 200 wierszy.
Đường Âm Dương.
Đường Âm Minh.
Phúc, hoạ, tội, nghiệt ở quan mộ.
Rải tiền.
Đốt áo giấy.
Kết thúc trần thế
không còn vương vấn.
Giờ đã đến
nên ngủ rồi.
Đi như thế nào
thì về như thế ấy.
Ngày hôm nay
có người mới đến.
Cô gái này xinh đẹp
các ngươi không được bắt nạt cô ta.
Không thì,
để xem ông đây còn cho các ngươi ăn không.
Không biết là đứa con gái đáng thương nhà nào.
Ngoại hình xinh đẹp mà kết cục cũng thế thôi.
Kẻ nào?
Đến đưa xác.
Hết chỗ rồi.
Con gái tôi đáng thương quá.
Chết rồi
mà còn chẳng có chỗ chôn thân.
Ngài
có thể giúp cho?
Đến đây chẳng có ai là không đáng thương cả.
Hôm nay có một cô gái xinh đẹp đến đây
thật sự không còn chỗ rồi.
Nếu là như vậy
tôi thay con bé mượn món đồ rồi đi luôn.
Người chết rồi
có gì mà phải mượn nữa.
Đi đi.
Không phiền hà đâu,
chỉ mượn một vật thôi.
Như vậy con gái tôi
cũng hoàn thành nguyện vọng, an tâm lên đường.
Đúng là báo ứng.
Các người quen biết sao?
Tên đàn ông đấy
là vì cô gái này
mà lột đi
da mặt con gái tôi.
Tên đàn ông ấy
chỉ thích gương mặt xinh đẹp.
Dù sao cũng chết rồi
chi bằng lấy mặt của cô ta
cho con gái của tôi đi.
Sư phụ.
Đúng là đẹp thật.
Tôi cũng muốn thay mặt.
Từ lâu đã nghe mọi người khắp nơi đồn rằng
trong nghĩa trang Kiều Đầu
có một tên lùn tóc trắng mặt non choẹt
dùng âm khí của xác chết gìn giữ sự trẻ trung,
da dẻ không dễ mục nát.
Công tử,
còn có bọn em ở bên cạnh ngài mà.
Đừng đi mà.
Công tử
có vui không?
Công tử, có được không?
Có vui không thế?
Công tử.
Ta đến đây.
Chỗ này nhiều người quá
chúng ta vào trong phòng đi.
Vào phòng làm gì
ông đây không chờ được nữa.
Đừng mà.
Đừng mà.
Ta đã nói với ngươi là đừng rồi.
Bị cô làm loạn cả lên rồi,
giết hết đi.
Sát khí mạnh như vậy
không ổn rồi.
Tránh ra.
Tránh ra.
Mau tránh ra.
Tránh ra.
Đám trộm cướp này đúng là ác độc.
Đám ác yêu quái này thật quái ác.
Ngươi nói gì cơ?
Yêu,
là ác yêu.
Thành Dương Châu
sắp gặp đại hoạ rồi.
Nói năng linh tinh lừa đảo người khác,
lôi xuống
đánh 30 trượng.
Thành Dương Châu
sắp gặp đại hoạ rồi.
Công tử nhà ta lấy tranh quý ra bán
người muốn mua có thể xem để định giá
cũng có thể vẽ luôn ở đây.
Được.
Tỉ mỉ trơn tru.
Từng nét như thật.
Bức tranh này do Vương Hoài Khanh vẽ
sao lại bị bán giữa phố,
có chăng chỉ là một bản sao
lừa gạt người khác mà thôi.
Đúng thế, đúng thế.
Huynh đừng nói bậy.
Không biết phân thật giả,
người thật của công tử nhà ta còn ở đây, các người còn không nhận ra
có phải bị mù không?
Hắn ta chính là Vương Hoài Khanh?
Nếu không phải phu nhân nhà ta bệnh nặng cần tiền chữa trị...
Tiểu Quan.
Nghiệm xác tra thấy giống như vụ ở thanh lâu Đồ Môn,
chắc không phải thủ đoạn thường thấy.
Trên miệng còn có vết son,
trên cơ thể lưu lại mùi lạ
chắc là trước khi chết có âu yếm với nữ nhân.
Đúng như suy đoán của đại nhân,
hung thủ là nữ nhân
hơn nữa rất có sức hút.
Giải tán đám đông đi.
Đi hết đi.
Đừng nhìn nữa.
Đi, đi, đi.
Đừng nhìn nữa.
Đừng nhìn nữa.
Lẽ nào đúng như tên thuật sĩ đó nói.
Đưa thi thể về nghĩa trang.
Đi về.
Vâng.
Nha đầu chết tiệt kia còn chơi à,
sư phụ đến mà còn không đón tiếp.
Chuyện tối hôm qua
không tính nói gì với sư phụ sao?
Do sơ suất của đệ tử
xin sư phụ trách phạt.
Lớp da của thi thể này đúng là căng bóng
Vừa mới hoá thành người
thì chuyện đó khó tránh,
cũng khó cho các ngươi lấy được bao nhiêu tinh khí.
Thôi vậy.
Sư phụ
làm cho ngươi một bộ y phục mới,
thay lên xem thử đi.
Qua đây.
Lớp da này không tệ,
có gương mặt hút hồn nam nhân.
Lớp da của con người đẹp đẽ
nhưng phải dùng tinh khí để nuôi dưỡng,
không thì
yêu khí của các ngươi không che hết được
thì sẽ thành kẻ xấu xí.
Ngươi cũng qua đây.
Sư phụ.
Ta đợi đến khi da mặt của các ngươi
tìm được tinh khí thuần dương.
Phải bảo vệ cho kĩ càng
đừng để kẻ bắt yêu nhắm vào.
Yêu quái mê hoặc người
thường hoá thành nữ nhân,
hành động quyến rũ
làm những việc hoan lạc.
Nam nhân dính vào
tinh nguyên vấy bẩn
ngấm phải độc tố.
Yêu.
Yêu quái mê hoặc người.
Lão Lưu đến nhà dân ở thành Đông xem thử,
tiểu Vương đưa các huynh đệ đi tuần đêm.
Thượng Thư đại nhân ta phong thành.
Nếu gặp phải nữ nhân đáng nghi
bắt hết.
Vâng.
Nha Môn giới nghiêm.
Đến hoàng hôn
nam tử toàn thành
phải chịu cấm túc
không được đi lại.
Tiên sinh.
Công tử lại đến rồi.
Bệnh của phu nhân nhà ngài...
Chỗ này đóng cửa rồi.
Chơi tí thôi.
Thơm quá.
Tỷ tỷ của ta
rất là hung dữ đấy.
Tỷ tỷ?
Gọi ra đi
cùng chơi nào.
Cô nương.
Cô nương, cô...
Cô không sao chứ?
Không sao.
Nhưng
tên đấy thì không chắc rồi.
Chắc hắn không chết chứ?
Không đâu công tử,
huynh yên tâm,
huynh đi trước đi.
Ta đi
No comments yet. Be the first to leave one.