Pierwsze 200 wierszy.
DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
INWOOD, THÀNH PHỐ NEW YORK NĂM 1967
MỘT KHU DÂN CƯ Ở PHÍA BẮC MANHATTAN
Cảm ơn, Đại Tá!
Xin lỗi, nào. Cho tôi đi nhờ!
- Cho cậu đấy. - Tôi chỉ nói
tôi không nhớ lần trước Chickie mời bia là khi nào.
Khoan, cậu bảo tôi keo kiệt hả?
Không, cậu ấy bảo cậu toàn ăn không. Tiền thừa của tôi đâu?
Cảm ơn cậu.
Cậu đùa đấy à?
Này Ngố.
Khi tôi xuống khỏi con tàu chất đầy tiền, ai trả nhiều hóa đơn hơn tôi?
- Không ai. - Chuẩn đấy.
Nhưng ba tháng rồi cậu không lên tàu. Làm toán đi.
Còn không thể đến quán Shilling vì chưa trả hóa đơn!
Này, vớ vẩn thế! Tôi không thể đến quán Shilling
vì anh em nhà Keenan đến đó.
Họ vẫn hậm hực chuyện cậu và em gái của họ à?
Không biết. Tôi chẳng muốn tìm hiểu.
Này, ai bật bài này đấy?
Tôi đấy. Tôi thích bài này!
Tôi cũng thích bài này.
- Bài này chán lắm. - Nó không hay.
Này, Đại Tá! Một chầu nữa!
Quên đi, Donohue. Cậu trễ hạn thanh toán ba tuần rồi.
Tôi đâu có mời vụ này! Brendan mời mà!
Anh chàng may mắn!
Ra tiếp đi!
Này.
Lết cái xác ra khỏi giường đi, đồ lười nhác. Mau nào.
- Chết tiệt. Con dậy rồi. - Chưa đâu!
Buổi lễ lúc 11:30 bắt đầu mười phút rồi, vì Chúa… Dậy đi, Chick!
Con đến đó lúc 5:00 đêm qua rồi.
Bịa đặt. Bố mẹ ở đó lúc 5:00.
Nhìn con kìa, ngủ phí một đời.
Lúc chết, con sẽ thức.
Vì Chúa, Chickie. Lễ nhà thờ bắt đầu rồi!
Dậy đi!
TỔNG THỐNG LYNDON B. JOHNSON KÊU GỌI ĐOÀN KẾT VỀ VẤN ĐỀ CHIẾN TRANH
- Tối nay, con định làm gì, Chickie? - Em nghĩ nó làm gì?
Như nó vẫn làm mỗi đêm.
Nó uống cả đêm. Ngủ cả ngày. Nó là "Chickie Hưởng Thụ". Hẳn là vui lắm.
Ồ, Chúa ơi… Lại thế rồi.
Làm thủy thủ tàu chở hàng chẳng sung sướng gì đâu, được chứ?
- Ừ. - Cày như trâu đấy ạ.
Huhu, Chickie.
Đây là lúc con thư giãn và xả hơi một chút,
như một giáo sư nghỉ hè ấy.
Ồ, phải. Con là giáo sư còn bà con là hoa hậu Mỹ đấy.
Thôi nào. Có cần lại bắt đầu thế này không?
Biết không? Đây là nhà anh. Nó sẽ phải theo quy định của anh!
Nó muốn say xỉn và ngủ cả ngày. Có lẽ nó nên kiếm nhà riêng!
Được. Con sẽ chuyển ra.
Thế phí tiền lắm.
Con đi biển cả hơn nửa năm.
Catherine, em đừng chiều nó nữa.
Hồi bằng tuổi con, bố làm hai việc. Có vợ và ba đứa con.
Thế bố làm mẹ dính bầu hồi trung học là tại con à?
- Này! - Chickie!
Mẹ có thai sau khi bố mẹ kết hôn!
Thôi nào, mẹ.
Bố mẹ kết hôn vào tháng Giêng. Gerard sinh vào tháng Sáu. Đâu có khớp.
- Đó là năm nhuận. - Gì cơ?
Thế nghĩa là gì?
Gerard bị sinh sớm. Nên là khớp đấy.
Con đầu lòng thường như thế.
Johnny Knopf chết rồi.
- Không. - Con mới gặp Judy Byrne.
Cậu ấy là bạn thân của em gái anh ấy, Mo.
Nhưng cậu ấy mới đến đó.
Chà, gia đình họ có thể tự hào. Cậu ấy chết thật vinh quang.
Sao bố biết?
Sao bố biết à?
Vì cậu ấy chết vì đất nước này. Thế nên bố biết.
Vì đất nước này để làm việc gì?
Này, Christine. Giờ không phải lúc.
Thế thì sẽ là lúc nào?
Ta chẳng biết tại sao ta chiến đấu ở đó.
Vì Chúa. Em có từng mảy may nghĩ
đất nước ta biết rõ họ làm gì,
chỉ là họ chưa nói với em?
Johnson đang nói dối chúng ta! Ông ta còn không thừa nhận đó là chiến tranh!
- Phải. Mọi người đều nói dối. - Họ đang nói dối!
Christine, đủ rồi.
Vâng, mẹ, đủ rồi.
Tám thanh niên ở khu này đã chết rồi.
Chết thêm bao nhiêu nữa để mọi người tỉnh ra?
QUÁN DOC FIDDLER
Con gái của người mẹ trẻ bị bắn
khi đang thong thả đi xe đạp cùng bố.
Trên con đường trong ngôi làng nhỏ.
Dưới ánh mặt trời ấm áp trong một ngày đẹp trời.
Cô bé sẽ chết sau một tiếng nữa…
Lẽ ra Knopf không nên ở đó.
Cậu ấy và bố mình đã ký giấy từ bỏ quyền lợi để nhập ngũ năm 17 tuổi.
Chúa ơi. Việc quái gì phải vội thế?
Cậu ấy vội thực hiện nghĩa vụ yêu nước.
Ông nói rất đúng.
Thật vớ vẩn. Họ không nên chiếu cảnh này trên TV.
Việc này bị cấm vào thời tôi.
Thời ông đâu có truyền hình.
Phải. Không có lại tốt hơn.
Chiến tranh không phải chương trình truyền hình. Nó là đời thực.
Và người Mỹ không chịu được đời thực à?
Không thể. Và họ không cần phải chịu.
Đưa những người lính tử trận, những người cụt chân, cụt tay
vào phòng khách của ta
chẳng giúp được ai cả.
Nếu họ chiếu Trận Ardennes trên TV,
chúng tôi sẽ bỏ cuộc sau ba ngày.
Nhưng không. Chúng tôi gắng gượng, đẩy lùi chúng và chiến thắng.
Thời đó khác. Đó là cuộc chiến khác, Đại Tá.
Cậu có ý gì, Ngố? Rằng cậu theo phe họ à?
Tôi sẽ tống cổ cậu ra khỏi đây ngay.
Chúa ơi, Đại Tá. Hôm nay ông nóng tính thế?
Tôi không nóng tính. Cậu chỉ không biết khi nào cậu chọc giận tôi.
Chúa ơi, tôi ghét mấy việc này.
Sao họ không làm đám tang cho xong?
Cái này chỉ làm kéo dài thêm và khiến mọi người mệt mỏi hơn.
Đồ khốn.
Lễ viếng là cho gia đình. Đâu phải cho cậu.
Nó cho họ thời gian để thương tiếc trước khi họ chôn cậu ấy xuống đất.
Chuẩn không cần chỉnh. Ta cần lễ viếng. Nó quan trọng.
Nó giúp mọi người thương tiếc.
Chúa ơi, Danny. Cậu không bao giờ giữ vững lập trường à?
- Cậu cứ gió chiều nào che chiều ấy nhỉ? - Không.
Tôi chỉ cố gắng cởi mở với quan điểm của mọi người.
Giống như loài chó.
"Giống như loài chó" à?
- Cậu ta nói gì vậy? - Ý tôi là chó không phán xét.
Sáng nay, cô chú Minogue nhận điện.
Tommy mất tích khi làm nhiệm vụ.
Thôi nào.
Chết tiệt.
Mười phút nữa là quả cầu rơi xuống. Ta không kịp mất, Chick.
Đừng lo chuyện đó, Tommy. Năm tới, nó lại rơi mà!
Ừ, nhưng tôi chưa từng thấy nó.
- Cậu chưa từng thấy quả cầu rơi à? - Chỉ trên TV.
Vớ vẩn.
Thề đấy. Tôi chưa từng trực tiếp thấy nó. Tôi chỉ muốn trực tiếp thấy nó một lần.
Được rồi, đi nào. Mau lên!
Chết tiệt.
Tội nghiệp Minogue. Cậu ấy từng là người tuyệt nhất.
Đừng nói "đã từng". Mất tích đâu có nghĩa là chết.
Nếu ai đó có thể sống sót ở đó thì đó là Tommy.
Cậu ấy và anh em của mình, họ khôn ranh lắm.
Nhìn lũ khốn đó kìa.
Này, LBJ! Hôm nay, ông giết bao nhiêu người?
Này. Cậu đang làm gì thế?
CỘNG SẢN TỐT LÀ CỘNG SẢN ĐÃ CHẾT
Về đi! Về đi, đồ khốn cộng sản.
CHẤM DỨT CHIẾN TRANH!
HÃY MANG LÍNH CỦA TA VỀ
Này anh! Dừng lại! Làm gì thế?
Đó là nến tượng trưng cho những người lính chết ở Việt Nam mà!
Xin lỗi nhé. Tôi tưởng đó là nến hòa bình.
Sao, anh phản đối hòa bình à?
Tôi phản đối anh, đồ to mồm!
Những cuộc biểu tình này tác động xấu đến lính của ta!
Ừ, sao không diễu hành đến tận Canada
và khóa cửa nhà anh lại đi?
Nào, Chickie. Đi thôi.
Cái quái gì vậy?
Hôm nay, ông giết bao nhiêu người?
Này LBJ! Hôm nay, ông giết bao nhiêu thanh niên?
Này! Đi thôi.
…em ra!
Em làm gì thế? Về nhà đi!
Em đang tự bôi nhọ mình và gia đình đấy!
Cố để không có thêm thanh niên Inwood bị chết là tự bôi nhọ hả?
Đúng thế. Vì việc này chẳng giúp ai cả.
Ít ra em đang cố đưa họ còn sống trở về.
Ai cũng đang làm gì đó còn anh chẳng làm gì cả.
Chẳng làm gì cả?
Anh đi lính bốn năm, bắt đầu từ khi 18 tuổi đấy.
Anh toàn chơi bài ở căn cứ quân đội tại Massachusetts.
Anh không né đạn, anh chỉ né hóa đơn của quán bar.
Đừng làm như anh đã ở đó nữa!
Thôi nào. Biết sao không? Quên em đi!
Đi ngay.
Em không đi đâu với anh cả!
Em sẽ ở đây mỗi ngày đến khi cuộc chiến này kết thúc
vì cuộc chiến này là trái đạo đức.
Đừng nói với bọn anh về trái đạo đức nhé?
Mai bọn anh chôn Johnny Knopf, còn Tommy Minogue bị mất tích
và giờ em ở đây diễu hành với kẻ thù?
- Tommy? - Về nhà đi, nhé?
Đừng bôi xấu ký ức về Johnny thế này.
"Bôi xấu ký ức về anh ấy" à?
Em làm thế này để tôn vinh ký ức về anh ấy, đồ ngu!
Em không muốn thanh niên nào chết vô nghĩa nữa!
Vô nghĩa à? Họ chết để cứu ta khỏi cộng sản!
Cuộc chiến này đâu phải để ngăn cộng sản mà để lan rộng chủ nghĩa đế quốc!
Này, sành điệu. Im mẹ mồm đi!
- Anh im thì có! - Đừng lôi bọn tôi vào cuộc chiến của anh.
- Đồ lợn phát xít! - Anh mới là vấn đề.
Cái… Cuộc chiến của tôi hả?
Tôi chỉ ở đây, bảo vệ bạn mình, và xin nói thêm,
- họ đang chiến đấu vì mấy người đấy! - Chính xác!
No comments yet. Be the first to leave one.