Pierwsze 200 wierszy.
NETFLIX GIỚI THIỆU
THẢM KỊCH THIÊN TINH PHIÊN BẢN 5B TÁC GIẢ MODY
Đây là đêm đầu tiên ở tận cùng Trái đất,
và đầu óc hỗn loạn của tôi không yên.
Xin chào?
Adrien Winckler?
Tôi đây.
Xin chào, tôi là Albert Desiderio.
Tôi có số điện thoại của cậu,
và rất mong được gặp cậu.
Adrien hả?
- Xin chào. - Chào chú.
Tôi là Albert.
Xin mời vào.
Nó là niên kim trọn đời của tôi.
Nếu cậu có quan tâm, vì tôi không có ai thừa kế…
Nếu tôi hiểu đúng ý trên điện thoại…
À mà tôi cũng đồng ý hết.
Tôi đã chuẩn bị phong bì cùng 2.000 đô đầu tiên.
Xong việc tôi sẽ giao nửa còn lại. Đúng không?
Đúng vậy.
Tất nhiên, tôi cũng cung cấp phụ phí cho phí lái xe,
phí cầu đường, nhiên liệu…
Vì lái xe cũng vất vả chứ nhỉ?
Không tìm được ai ở Arras ạ?
Khó lắm mới có cơ hội làm được việc này,
nên cậu hãy tận dụng.
Thế thì,
cậu có biết mất bao lâu không?
Để làm xong việc.
Phụ thuộc vào nội dung,
tần suất gặp nhau, và liệu chú có thích điều tôi viết.
Bố cục và in ấn có thể mất thời gian,
tùy vào số lượng bản in.
- Có ràng buộc hay thời hạn không? - Không có ràng buộc.
Nhưng tôi nghĩ cần phải tiến hành nhanh,
nếu không thì sẽ có phần đầu, phần giữa mà lại thiếu cái kết.
Thận có thể thất thường lắm.
Chúng đâu có quan tâm đến văn học.
Nếu chúng bảo dừng là dừng.
Không còn Albert nữa.
- Cậu muốn đường không? - Không, cảm ơn.
Đó là động lực mới nhất của tôi.
Tôi sẽ kể cho cậu.
Đi thôi nào.
Xin lỗi, tôi thấy hơi khó xử.
Tôi chưa từng kể chuyện này,
và chúng tôi đã hứa không kể.
Chuyện đã từ lâu lắm rồi,
và có lẽ lời hứa cũng có ngày hết hạn.
Cậu nghĩ sao?
Chuyện là,
hôm đó, cô ấy bị ốm.
Không, cảm ơn chú.
Và mẹ của nàng rất thú vị.
Mặc đồ lót.
Hiểu ý tôi chứ?
Chúng tôi đã ở nhà kho cả buổi chiều,
hứa hẹn trọn đời.
Và giờ chúng ta ở đây, 60 năm sau.
- "Nàng" mà chú đang nói là ai? - Solange.
Còn ai nữa?
Solange.
Tôi nghĩ tên nàng có thể làm tựa đề cơ.
Cũng có thể. Có thể hơi sớm.
Đúng thế.
Tôi xin lỗi.
Cậu mới là chuyên gia.
Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đầu.
Trình tự thời gian có vẻ chán nhưng có giá trị riêng.
Hãy kể về gia đình, xuất thân, thời thơ ấu của chú nhé?
Liên quan gì đến cậu.
Nhưng vì thế nên tôi mới đến.
Tôi đùa thôi.
Tuổi thơ, gia đình tôi, chúng ta có thể bỏ qua tất cả.
Monchel-Sur-Canche cách đây không xa.
Vào thời điểm thập niên 50,
có một cô nhi viện Công giáo.
Cậu có thể tra cứu.
Cô nhi viện tên "Abbé Germain".
Gã đó không khôn ngoan lắm, cuối cùng phải ngồi tù.
Có báo viết về chuyện đó.
Nó sẽ cho cậu biết người khác thế nào.
Không, tất cả bắt đầu với Solange.
Trước Solange, không có gì.
Cô ấy là con gái của người Đức.
Con người Đức và gái gọi của lính Đức.
Cậu không tưởng tượng nổi hậu chiến ra sao đâu.
Phụ nữ bị cạo đầu công khai.
Như một người bạn tốt từng nói:
"Đời cha ăn mặn,
đời con khát nước."
Đúng, Solange đã rất khó khăn với tôi,
nhưng trước tôi, còn tệ hơn.
Giáo sĩ phải chuyển tôi đến trường khác.
Lần nào cũng xa hơn một chút,
nhưng rồi vẫn đâu vào đây.
- Đầu chấy! - Đầu chấy!
Xin chào mọi người. Đây là Albert.
Xin chào đầu chấy.
Vẫn những đám ranh con
và những con trai cưng hư hỏng.
- Con hoang! - Con đĩ Đức!
Mày không xấu hổ ư?
- Đồ đĩ! - Con điếm!
- Con hoang! - Mày làm tụi tao ghê tởm!
- Đánh đi! - Con đĩ Đức!
- Cút đi! - Đánh con hoang đi!
Con điếm.
- Mày muốn gì? - Mày cũng muốn thế?
Xin chào, tớ là Albert.
Xin chào.
Cậu ngủ ngon chứ?
Xin chào Solange.
Tớ gọi cậu là Solange được chứ?
Đây, cho cậu đây.
Đêm qua, tớ mơ thấy mình đang ăn tiệc.
Thật ngon lành.
Và tớ cũng mơ thấy cậu.
Tôi không biết liệu đó có phải tình yêu.
Tôi đã không biết tình là gì.
Tôi chỉ muốn ở bên cô ấy. Tôi đang chờ một tia lửa.
Sao giờ cậu im lặng thế?
Không được!
Không!
Con hoang,
con lính ngoại, những kẻ bị ruồng bỏ.
Sự thù địch của thế giới chỉ khiến tình yêu mạnh mẽ hơn.
Chỉ có tôi và Solange.
Cô ấy là tất cả thế giới đối với tôi.
Tình yêu không nhạt phai theo tuổi tác.
Bằng chứng là 25 năm nồng thắm.
Nhưng tất cả chấm hết khi Solange ra đi.
Vậy sao?
Khi nào gặp nhau nữa?
Ngày kia nhé?
Thật sao?
Chú biết mấy giờ rồi không?
- Gần năm giờ rồi. - Vâng.
- Tôi phải về. - Có vấn đề gì sao?
Không, vợ tôi… dù sao thì…
- Chuyện thường. - Được.
Rất mong được gặp lại cậu.
Tôi cũng vậy.
- Chào chú. - Về an toàn.
Cảm ơn chú.
Đó là quá trình thú vị và kéo dài.
Nghiên cứu mấy sinh vật kỳ lạ này không phải lúc nào cũng đạt giải Nobel,
nhưng cho phép hướng tới mục tiêu lâu dài là chữa ung thư.
Cô Nora Reski, chúng tôi hy vọng cô nhận được Nobel Y học.
Cảm ơn cả nhóm…
ANH ĐÃ BỎ LỠ MẤT. ANH YÊU EM.
ANH CŨNG BIẾT HẾT RỒI MÀ! HẸN TỐI GẶP LẠI ANH.
TÀI LIỆU MỚI
Xin lỗi, tôi cảm thấy hơi khó xử.
Tôi chưa từng kể chuyện này, và…
…chúng tôi đã hứa không kể.
(TỰA ĐỀ TẠM THỜI)
Khốn kiếp!
Chết tiệt.
Nora, hơi khó đấy.
Cố làm tình và có bầu không gợi tình lắm.
Có quá nhiều áp lực để thực hiện cho bài bản.
Anh thích nói gì thì nói, Adrien,
nhưng đó không phải vấn đề thực sự.
Như thường lệ, anh nhầm lẫn giữa nguyên nhân và kết quả.
Còn sâu hơn thế nữa. Đó chính là tiềm thức.
Đúng vậy. Anh biết hết, phải không?
Nhà khoa học Nora.
Chuyên gia về lí luận di truyền trong tiềm thức thực sự.
Vậy vấn đề là gì thế?
Vấn đề thật sự chính là bố anh đó Adrien.
Sao cơ?
Có vẻ em định nói thế, đúng không?
Nhưng chính anh đã nói ra mà.
- Em tưởng anh đổ cho cuốn sách của anh. - Vậy ư?
Anh bảo: "Không ổn rồi. Anh tệ lắm. Anh không làm được."
- Được rồi. - Anh hiểu chứ?
Không, không hẳn.
Xin lỗi, chỉ là khía cạnh khoa học phiền phức của em.
Này!
Rồi sẽ ổn thôi.
- Chuyện gì? - Tất cả.
Ta sẽ làm được. Anh sẽ làm được.
Em yêu anh.
Được rồi.
Tôi chịu rồi.
Thật sao?
Hết nhé!
Hồi nhỏ tôi luôn thắng mẹ.
Bà mẹ nào chẳng thế. Họ rất giỏi giả thua.
Nhưng trò này nhờ may mắn mà?
Tôi không chắc.
Dù sao tôi cũng mong cậu viết chắc tay hơn.
Thật sao?
Tôi biết cậu viết tốt mà.
Tôi đọc sách cậu viết rồi.
Tôi nghĩ đó là tương lai của văn học Pháp.
Thật đáng kinh sợ.
Chuyện đó lâu lắm rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.