Pierwsze 200 wierszy.
Dinh thự Aldridge là ngôi nhà duy nhất
từ thế kỷ 19 ở Thành phố New York được bảo tồn cả trong và ngoài.
Vào thời nó được xây dựng
nó là một trong những ngôi nhà đẹp nhất tồn tại.
Sự kiện thú vị. Cái đồng hồ lớn này đã ở trên tàu Titanic
và đã được Ngài Aldridge giữ lại.
Hai mẹ con Romani nọ buộc phải rời xuồng cứu sinh để nhường chỗ.
Ở bên đây
các bạn có thể hình dung ra Ngài Aldridge đang tiếp đãi các vị khách giàu có.
Tương truyền, trong chính căn phòng này P. T. Barnum đã nảy ra ý tưởng
thuần phục loài voi.
Mời các bạn theo tôi
Giờ tôi sẽ kể cho các bạn vài thứ khá đáng sợ.
Vào sáng ngày 25 tháng 10, năm 1894, Ngài Aldridge thức dậy
giận dữ, khi mà bữa sáng chưa sẵn sàng để ngài dùng.
Nên ngài gọi các người hầu, nhưng không một ai phản hồi.
Tại sao?
Vì, trong suốt đêm hôm trước, từng người một
họ đã bị đâm đến chết trong lúc ngủ.
Sau này phát hiện ra
họ bị giết hại bởi người con gái cả của ngài
cô Gertrude Aldridge.
Ngài Aldridge từng viết trong nhật ký, "Tôi biết Chúa không phạm sai lầm
nhưng tôi nghĩ có lẽ Người đã say trong lúc tạo dựng tính cách của Gertrude."
Để gia đình họ không phải chịu cảnh nhục nhã
thay vì giao nộp cô ấy cho cảnh sát
họ giam cô ấy trong tầng hầm này.
Và họ cho cô ấy ăn
qua cái lỗ ở đây.
Nhiều năm sau, khi người chủ mới dọn vào
họ đã đào được những gì còn lại của cô ấy.
Nhưng
sau khi liên tục nghe những âm thanh lạ lùng
ông chủ mới đã niêm phong lại.
Đúng thế. Không ai mở cánh cửa này
kể từ thời đó.
Được rồi.
Mời theo tôi. Có lẽ ta nên đứng xa cánh cửa.
Xin lỗi Ngài Aldridge. Tôi phải ra khỏi đây!
Ôi, Garret, mày ngu rồi.
Không.
Không. Không. Không.
Không! Không! Không.
BIỆT ĐỘI SĂN MA
THƯ VIỆN ĐẠI HỌC COLUMBIA
Daniel. Teresa.
Tiến sĩ Roberts. Robert, chào.
- Erin, cưng. Chào. - Chào Phil.
- Chào buổi sáng, Jack. - Chào.
- Anh nghe tin gì chưa? - Kể tôi nghe.
Hôm nay tôi sẽ dạy trong giảng đường lớn.
- Cưng à, tuyệt quá. - Tôi biết.
- Đây là bộ cô bận hả? - Sao cơ?
Tôi muốn cô gặp một người.
Phyllis, tôi xin giới thiệu Erin Gilbert.
Cô ấy chuyên về vật lý hạt lý thuyết.
Tôi rất hâm mộ.
Thật hân hạnh được gặp bà.
Phyllis đang dạy thỉnh giảng tại khoa vật lý học thiên thể và vũ trụ học của Daniels.
Erin vừa biết bài viết của cô ấy được xuất bản.
Phải, à, tôi rất tự hào.
Tôi không cho phép phòng thí nghiệm nộp bài cho các tập san.
Tôi nghĩ các tập san làm xáo trộn quá trình và rốt cuộc làm hỏng nghiên cứu khoa học.
Phải. Nghe giống như khi các nhà khoa học bị mặc kẹt trong những giải thưởng ngớ ngẩn..
- Bà biết đấy... - Giải thưởng rất quan trọng.
À, tôi muốn nói là thật ngớ ngẩn nếu không theo đuổi các giải thưởng,
vì đó là nơi mà khoa học thực sự tỏa sáng.
Rủi thay, đó là cách duy nhất để lôi kéo sự chú ý đến khoa học tốt.
Quan điểm thật xuất sắc.
Thôi. Tôi phải đi đây.
Chào, Simon.
Tôi phải đi dạy đây
trong giảng đường lớn.
Thật tốt khi nó lớn, vì tôi phải truyền đạt nhiều ý tưởng lớn.
Này, chúc may mắn trong cuộc phỏng vấn bổ nhiệm. Hãy làm tôi tự hào.
Ngoéo tay nhé.
Không phải ngoéo tay có ý nghĩa gì, vì nó đâu có.
Tôi không thể không đồng ý hơn.
Những điều mê tín được chứng minh có thể đem lại những lợi ích thực hiện to lớn.
Chính xác. Tôi đã lầm về mọi thứ.
Được rồi. Tôi sẽ cố bước ra khỏi đây mà không dẫm lên những vết nứt này.
Tôi không muốn mẹ gọi tôi, kiểu như...
Thấy không, khi phương hướng thay đổi, ta phải...
Vậy là anh biết cô ấy?
Bing boong.
Ừ.
Sean, đó là một câu hỏi rất hay.
Như các em thấy từ tính toán của tôi
chúng ta sẽ sớm kết hợp được thuyết tương đối tổng quát
và thuyết lượng tử.
Dạy trong giảng đường lớn. Một ngày quan trọng đây.
Giảng đường lớn. Giảng đường lớn.
Giảng đường lớn.
Xin lỗi đã cắt ngang, nhưng tôi cần nói chuyện với cô về một thứ cô đã viết.
Tôi xin lỗi, vâng.
Bài viết nào thế ạ?
Tôi nói về quyển sách của cô.
Sách.
Xin lỗi, tôi không hiểu ý ông.
Giờ thì, xin ông thứ lỗi, lớp tôi dạy sắp vào rồi.
Cô là Erin Gilbert phải không?
Đồng tác giả "Bóng Ma Từ Quá Khứ:
cả nghĩa đen và ẩn dụ: Nghiên cứu Siêu Linh"?
Chắc ông tìm Erin Gilbert khác rồi.
Người có chức danh dài hơn.
Được rồi, nhưng hình này trông thật sự giống cô.
Cái gì? Không.
Phải, đó là tôi.
Nghe này, chuyện đã lâu lắm rồi
và nó chỉ là trò đùa giữa hai người bạn thôi.
Tôi xin lỗi.
Một trò đùa 460 trang à?
Câu đầu tiên là "Đây không phải trò đùa."
Ông muốn gì?
À, tôi là Ed Mulgrave.
Nhà sử học tại Dinh thự Aldridge, và tôi tin là chỗ đó bị ma ám.
Nếu có thể cô hãy ghé qua xem thế nào.
Tôi đã thử gọi cảnh sát, nhưng nghe thật điên rồ.
Tôi xin lỗi. Quyển sách ông đang cầm chỉ toàn là những điều ngớ ngẩn thôi.
Không biết sao ông có nó nữa. Tôi nghĩ đã đốt hết cả hai bản in rồi.
Nó có trên Amazon. Cả sách in và sách điện tử.
Cái gì? Có cả sách nói nữa.
Có điều là tôi biết đọc.
Giờ còn không?
Không!
Không, không, không.
"MA CÓ THẬT!"
Erin.
Chào Tiến sĩ Filmore! Chào ông.
Chúng tôi đã thu xếp lần phỏng vấn cuối về việc bổ nhiệm cô, vào thứ Năm này.
Tuyệt quá.
Nhưng tôi thấy cô có một lá thư giới thiệu
từ Tiến sĩ Branum ở Princeton.
Bộ môn Khoa học của họ thật sự không còn được như xưa nữa.
Và tôi khuyên cô lấy lời giới thiệu từ một trường có uy tín hơn.
Uy tín hơn trường Princeton ư?
Phải.
Cô biết đó, tôi nghĩ cô là nhân tài của ngành vật lý hiện đại
nhưng tôi ghét phải thấy cô lãng phí tài năng đó.
Không. Không, không, không, thưa ông. Tôi sẽ không để phí đâu.
Và tôi sẽ lấy thư giới thiệu mới.
Phải. Princeton. Giống như hàng đống trai xinh gái đẹp ngốc nghếch đến đó học vậy.
Về trang phục của cô...
Vâng?
Quá khiêu gợi cho môi trường học tập ạ?
Thôi bỏ qua đi.
- Không, không. Sao thế ạ? - Khó quá cho qua!
Abby.
"NHÀ KHOA HỌC CAN ĐẢM"
Cậu đã hứa không làm mà.
"Abigail tiếp tục niềm đam mê nghiên cứu về siêu nhiên
tại Viện Khoa học Kenneth P. Higgins."
VIỆN KHOA HỌC HIGGINS
Coi nào, F7!
PHÒNG NGHIÊN CỨU SIÊU NHIÊN
ĐỪNG VIẾT NHỮNG THỨ NGU NGỐC LÊN CÁNH CỬA NÀY!
HỒN MA TỪ QUÁ KHỨ
Xin chào?
Chờ lâu lắm rồi đó.
Cũng lâu rồi phải không?
Hy vọng là anh đem cho tôi hơn một cái hoành thánh.
Sao cơ?
Chà chà chà.
Erin.
Abby.
Bennie.
Ừ, tôi biết anh mà, Bennie. Tôi có thể...
Tôi có thể lấy bữa trưa
mà tôi đã chờ cả tiếng rồi không?
Giờ người ta làm tai nghe nhỏ hơn đó, cô biết chứ?
Đó là một tiến bộ trong khoa học.
Cảm ơn anh đã hỏi.
Anh đang nhìn thấy tương lai đây.
Của anh đây. Sao anh không
chỉ cửa ra cho cô Gilbert nhỉ?
Thì cũng là cái cửa chúng ta đi vào thôi.
- Tôi biết. Nói móc ấy mà. - Không khó đâu.
- Không, tôi không cần. - Đừng.
- Tôi đã cố. - Dở tệ.
Cậu đưa sách của chúng ta lên mạng khi chưa được tớ cho phép.
Tớ không cần cậu cho phép.
Tất nhiên là phải cần. Tớ viết nó cùng cậu. Tên tớ có trên đó.
Không. Chắc chắn là không.
Cuốn sách đó là nguồn thu nhập mới cho tớ.
Và tớ sắp mua được tủ lạnh mini rồi, thiếu 1/10 nữa thôi.
Tớ sắp thành giảng viên chính thức.
Ồ, "giảng viên chính thức".
Và nếu đồng nghiệp ở Đại học Columbia tra Google tên tớ
thì cuốn sách đó hiện ra đầu tiên.
Cùng với một biểu tượng ma, cảm ơn cậu, đang nhảy nhót.
Cuốn sách đó là đứa con của chúng ta.
Và cậu đã bỏ rơi đứa con đó trước khi nó biết bay.
Được rồi, sách không thể bay. Và trẻ con cũng thế, nên
Cậu không hiểu. Nói cậu nghe này:
nếu tớ có một đứa con biết bay thật, tớ sẽ không nói với báo chí.
Nếu tớ có một đứa con biết bay
tớ sẽ ngậm miệng, cậu cũng thế.
Không có thực nghiệm nào ủng hộ cho điều gì trong cuốn sách cả.
Và nó làm tớ trông như một người điên.
- Lạy Chúa! Giỡn mặt sao? - Sao?
No comments yet. Be the first to leave one.