Pierwsze 200 wierszy.
Cruchot. Cruchot.
Là tôi đây.
Rất tiếc đã đánh thức ông.
Theo tuổi tác, sự tiêu hóa ngày càng phiền phức.
Vâng, Trung sĩ... Đại tá.
Những bộ phận bắt đầu xuống cấp.
Thời gian là nghiệt ngã. Nhưng ta phải giữ minh mẫn.
- Tôi cảm thấy rất tốt. - Nghiêm.
Tập họp. Tôi muốn nói chuyện với lính của ông.
Tập họp.
Nghiêm.
Các bạn. Thế giới đang thay đổi.
Chúng ta cần phải trẻ hóa.
Chúng tôi cần những con người thép...
... nhưng không may các bạn không trẻ lại được chút nào.
Để dự trù cho những ngày còn lại...
... ngay bây giờ, các bạn có thể yêu cầu quyền được nghỉ hưu,
Các bạn không cần phải mặc đồng phục nữa...
... nhưng sẽ không ai quên những thành tích của các bạn.
Ngoài tiền lương hưu mỗi tháng là 350 quan...
... mỗi mùa Đông, các bạn sẽ nhận được một bao than 50 kg...
... vì những cống hiến cho thành phố.
Chúng ta đã bị sa thải.
Chúng ta đã thật sự bị sa thải.
Cười lên. Đó là lệnh.
Rồi cũng tới.
CHUYẾN NGAO DU CỦA CÁC HIẾN BINH Dịch phụ đề: QKK
Ludovic.
sáu tháng sau
- Chào bà. - Chào Cha, tôi có thể giúp gì?
Cơn bão đã thổi bay mái nhà thờ.
Cha uống chút gì nhé?
Và ông Cruchot sao rồi?
Chúng tôi rời khỏi Saint-Tropez sáu tháng nay...
... và ông ấy luôn lầm lì và buồn bã.
Nhưng tôi đã làm mọi điều có thể.
Người ta thường hụt hẩng khi nghỉ hưu.
Tôi làm hết sức mình để khích lệ ổng.
Tôi tổ chức mọi việc đâu vào đó...
Để tôi kể cho nghe chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.
Kể cho mày. Vì dù sao ông ấy cũng sẽ không nghe.
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ có một người bà sống ở trong rừng.
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ luôn luôn quàng một cái khăn màu đỏ...
... và một ngày kia cô ấy nói: Tôi sẽ đi thăm bà.
Tôi sẽ mang bơ và một cái bánh quế ngon.
Và cô ấy lên đường...
Rồi cô ấy gặp con sói.
Và con sói hỏi: Cô đi đâu vậy?
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ nói: Đi thăm bà.
Có gì trong giỏ? Cho tôi xem với.
Một cái bánh quế, bơ và mứt.
Hay quá. Và bà của cô sống ở đâu?
Rất xa trong rừng.
Con sói chạy nhanh hết mức cho tới khi tới được chỗ bà.
Tôi cũng không nhớ rõ chuyện gì xảy ra sau đó.
Con sói nằm thế vào chỗ của bà...
... và Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, vừa đi vừa hái hoa nên tới sau...
... tới chỗ bà, cô ấy nói: Tay bà to quá.
Để có thể ôm cháu chặt hơn.
Chân bà to quá. Đế có thể chạy nhanh hơn...
Đủ rồi. Biến đi.
Tôi vặn nước tắm cho ông nhé?
Không, để ta tự làm.
Ta muốn tự mở mấy cái vòi nước nóng và nước lạnh.
Dừng lại. Đó là lệnh.
Để tôi cởi giày ra.
- Khốn khổ thân anh. - Hắn ghét tôi.
Cô hầu gái cũng vậy sao?
Cô ấy cũng ghét tôi. Cổ luôn dọn giường cho tôi.
Có ông Cha ở đây.
Ông ấy còn ghét tôi dữ nữa.
Trông ông khá lắm.
Mời ngồi.
Ludovic, khoan đã.
Cha nói là thời tiết xấu...
Cơn bão, thưa bà.
Đã thổi bay mái nhà thờ.
Và ông ấy đề nghị một sự đóng góp tài chánh...
... để sửa nó.
Sự đoàn kết giữa các giáo dân không được bao nhiêu.
Tôi lấy làm hổ thẹn.
Đúng vậy thưa bà.
Chúng ta phải quan tâm tới thế giới thứ ba...
... nhưng cũng phải quan tâm tới mọi người trong địa hạt chúng ta.
Chúng ta nên khuyến khích giáo dân...
Tôi có thể ngưng nếu Cha không thích...
Không chút nào, thưa bà.
Cũng nên có lòng từ thiện...
... đối với những người nghèo khổ...
... người bệnh hoạn...
Kẻ săn trộm.
- Có chuyện cho anh vui rồi. - Dụng cụ chiến đấu của tôi.
- Còn mái nhà thờ, thưa bà? - Ồ không. Vâng, để sau đi...
- Ngày mai vậy. - Vâng, vâng, để sau.
Xin lỗi ông, rất xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi.
Xin lỗi.
Ông vẫn còn đau hả?
- Nó đã thật tình xin lỗi. - Cám ơn.
Xin lỗi.
- Đó chỉ là đạn chì. - Rồi sẽ qua thôi.
Em có một ngạc nhiên cho anh đây. Anh sẽ không lo lắng về bọn săn trộm nữa.
Cái gì đây?
Một thiết bị nghe nhìn với hệ thống ra-đa đời mới nhất.
- Để làm gì? - Tới coi đi.
Mọi kẻ xâm nhập sẽ bị phát hiện ngay tức khắc...
... và hiển thị trên ra-đa.
Dùng ra-đa, anh có thể theo dõi từng cử động của hắn.
Với những cái nút này, anh điều khiển những cái bẫy. Cái này ở dưới cái hầm cũ.
Cái này tạo khói.
Anh có thích không?
Thích, nhưng anh phải làm gì?
Anh điều khiển những nút bấm và tên trộm sẽ tự sa bẫy.
- Giống như bắt cá vậy hả? - Vậy đó.
- Cái này giá bao nhiêu? - Không thành vấn đề.
Phải rồi. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh đang nghẹt thở.
- Anh muốn xin em một điều. - Nói đi.
- Anh muốn rữa xe. - Ôi không, anh yêu.
- Hãy để anh rữa xe. - Nhưng nó sạch mà.
Vậy anh sẽ làm cho nó dơ.
Xin lỗi ông. Xin lỗi. Xin lỗi ông.
Có một kẻ xâm nhập.
Hắn đâu?
Bọn chúng có hai tên.
Cần phải vô dầu chứ. Bảo trì rất quan trọng.
- Đây không phải là lối vào chính. - Đừng sĩ diện quá.
- Bọn côn đồ. - Đây là hơi cay.
- Làm gì chúng bây giờ? - Sốc điện nhé?
Chờ xem.
Họ đã vào trong. Tầng trệt.
Đồ trang sức của em, tranh Modigliani. Nhanh lên.
Đưa tay lên.
Ông gọi đây là lòng hiếu khách đó hả?
Một ý tưởng của vợ tôi. Lấy cái thang.
- Ngạc nhiên quá. Quý vị nên gọi trước. - Lần sau chúng tôi sẽ gọi.
Có thang đây rồi.
Vậy là cuối cùng ông đã tới.
Tìm nhà dễ không?
Cho tới cổng thì dễ, nhưng sau đó thì nhiều bất ngờ quá.
Xin lỗi.
Ngay cả một con mèo cũng không thoát khỏi tay ông.
Một con chuột cũng không.
Chúng ta tới phòng khách nhé?
Đưa tay cho tôi.
Chúng ta đi... lối này.
Họ có rất nhiều chuyện để nói với nhau.
Chị biết không, tôi nghĩ chồng tôi buồn chán.
Còn chồng chị?
Anh ấy cũng buồn bực lắm.
Mỗi ngày anh ấy lên gác mái hai tiếng đồng hồ.
Chắc là viết hồi ký gì đó.
Cám ơn. Cám ơn...
Chưa hết đâu.
Sainte Maxime.
Nhớ không?
New York.
Và đây là một viên đá lát đường.
Bàn giấy cuối cùng của Trung sĩ Gerber 1970
Họ đã giết chúng ta ngay trong thời kỳ sung mãn nhất.
Không, không đâu.
Tới đây, tôi có cái này cho ông.
- Máy đẹp quá. - Ngồi xuống đi.
Sẵn sàng chưa?
- Fougasse. Kẻ săn người khỏa thân. - Nhớ không?
Trần như nhộng. Anh chàng đẹp trai.
Nhìn những cái cửa sổ kia...
À, Josépha. Tình yêu sét đánh.
Một đám cưới giàu và đẹp.
- Chúc mừng, Trung sĩ. - Cả hai người chứ.
Tôi có nói gì đâu.
- Tối nay chơi banh nhé? - Tối nay thì không?
Tại sao không?
Thôi đi.
Nó làm tan nát tim tôi.
Một ly vang ngon sẽ làm ông vui hơn.
Bà đang tìm ông. Có khách. Gấp lắm.
A, chính là Merlot.
Nhìn nè.
Đó là Fougasse.
Đầu hắn đụng rất mạnh vào cái trống lớn...
... và kể từ đó hắn bị bịnh quên.
- Ta phải thăm hắn. - Ở đâu?
Trung tâm phục hồi của hiến binh ở Aix-en-Provence.
Cuộc gặp mặt sẽ tạo cho hắn một cú sốc vật lý.
- Ý kiến hay. - Chỉ chúng ta mới làm được.
Chúng ta phải đi ngay.
Gọi Tricard và Berlicot.
Trước khi đi... họ có đang nhìn ta không?
Bản đồ, ống dòm của tôi.
Anh không được phép mặc đồng phục nữa.
Anh có thể bị phạt nặng và mất lương hưu luôn.
Ta phải làm mọi chuyện để cứu bạn.
Tricard và Berlicot cũng đang tới.
Sẵn sàng.
Anh không quên gì chứ?
Anh thật tình không quên gì chứ?
Nè. Giữ lấy đi.
Đi thôi.
Chị chắc là không bị lừa chứ?
Cứ để họ đi. Nếu không họ sẽ ghét ta.
Hắn kia rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.