Pierwsze 200 wierszy.
Được lên lớp 5G.
THẤT NGHIỆP SINH
Mang thịt qua đây.
Hả? Không phải cái này.
Nhị thiếu gia không thích ăn miếng thịt có mỡ như này đâu.
Có xíu thôi mà.
Có xíu thì mau cắt bỏ đi.
Diễn viên chính: Trương Quốc Vinh - Trần Bách Cường.
Với sự tham gia của Từ Kiệt và Quảng Mĩ Bảo.
Được rồi, vô kêu nhị thiếu gia dậy đi.
Thôi khỏi, vô kêu đại thiếu gia dậy trước đi.
- Phải kêu nó dậy để coi nó đã chuẩn bị đồng phục chưa? - Dạ!
Nước sôi rồi kìa, mau lấy bánh mì ra đi, lẹ lên!
Gì đâu mà khẩn trương thế, còn sớm.
Mới bảy giờ thôi mà.
Nay là ngày đầu tiên nó đến trường đâu thể đi trễ được.
Đại thiếu gia à, dậy đi, sắp tới giờ đi học rồi kìa.
Hây da, ngủ gì như heo vậy?
Ngủ gì ngủ hoài thế còn không mau dậy đi?
Chung Bảo La - Hoàng Khải Hân.
- Con trai. - Má à!
Dậy đi, trễ học giờ.
Thưa bà, đại thiếu gia dậy rồi.
Ừa, lấy đồng phục với giày ra đây đi.
Ngồi dậy đi!
Sáng rồi đó A Bảo!
Bịch trùng chỉ hồi sáng má có kêu chị Lục đi mua rồi đó.
Sao vậy?
Lại chết à?
Dì ba con nói, trong năm nay con đã nuôi tới 16 cặp cá Hắc Ma Lợi,
7 cặp cá Hồng Kiếm và cặp cá Thần Tiên mới vừa hôm qua nữa.
Bả còn kêu con nên nuôi rùa đi, nó khó chết lắm.
Nhưng con sợ nó cũng chết nữa á.
Cái đồ khờ à!
Thôi nào, sắp tới giờ rồi, ra ăn sáng trước nha.
Lẹ lên, còn không mau lấy đồ ăn cho A Bảo đi.
Bực mình quá!
A Paul, tới ăn sáng đi.
Chào buổi sáng má mi!
- Ngoan, ngồi đi. - Chào ba.
Lấy đồ ăn cho A Paul đi.
- Cả món trứng nữa. - Lấy tờ báo nha.
TV Times với cuốn tạp chí đó.
Vô lấy đi.
Không được, không được rồi.
Không được cái gì?
Đứng dậy, mau đi thôi!
- Chuyện gì đó? ăn sáng cái đã. - Khỏi đi!
Đồ cạo râu.
Đồ cạo râu?
Để làm gì ta?
Tụi nó lớn gòi, cũng cần cạo râu giống như anh nè.
Mau lên má ơi, sắp trễ giờ gòi.
- TV Times. - Cám ơn má mi.
Đồ cạo râu nè, cầm đi.
A Bảo à!
Cây vĩ cầm của con nè.
Cám ơn!
Lẹ!
A Bảo!
- Con không ăn đâu. - Sao lại không ăn?
- Con không muốn ăn. - A Bảo à!
Sao con lại không ăn hả?
Con không đói.
Rồi, rồi. Tụi con vừa đi vừa ăn cho má dừa lòng.
Lái đi!
Ra mở cổng nào.
Mau lấy cho tôi cái túi xách coi.
Có lộn không vậy A Lục?
Có phải là anh đi mua bằng giả không?
Hay là cái lúc thi lấy bằng lái có nhờ người ta thi dùm không đó?
Đèn đỏ mà cũng dừng nữa hả?
Có vượt thì cũng chả ai nhìn thấy chúng ta đâu?
Nếu là tôi, tôi bang thẳng luôn đó.
- Paul à, hồi hè ông đi đâu dợ? - Ba má tui dẫn tui đi Disneyland đó.
Thú vị lắm.
Có điều chỉ thích hợp cho trẻ em thôi.
Anh của ông hả?
Ừa, năm nay ảnh chuyển về trường của tụi mình á. Tụi tui cùng học chung lớp luôn.
Bái bai!
Lái xe đi A Lục.
Đèn xanh rồi kìa.
Chủ sành (chào buổi sáng)...
Ê, ông có biết cái chỗ ông ngồi đã có người ngồi rồi không?
Đứng dậy, đi thôi!
Rồi ông tên gì?
Danny!
Danny à, nào, qua kia ngồi đi.
Ngồi xuống đi.
Chuyện gì vậy?
A Paul à, chuyện gì thế?
Đái Nhan!
Có!
Lâm Văn Ngọc!
Có!
Lưu Phú Quan!
Có!
Lục Quốc!
Có!
Lý Diệu Quang!
Có!
- Tui nói là màu đỏ đó. - Uông Gia Hy!
- Tui nói là màu vàng cơ. - Phải màu vàng không hay màu đen?
Khổng Gia Huân!
Dạ!
Ngồi xuống.
Khổng Gia Bảo!
Có!
Em mới tới hả?
Dạ thưa cô!
Lưu Kiệt Quần!
Có!
- Châu Thành Hưng! - Danny!
Có!
Tào Nhân Hải!
- Có! - Quần xì màu gì?
- Ngô Hoa Đống. - Có!
Cũng cỡ 10 năm gòi.
Cô không cần biết các em có giỏi đá banh tới cỡ nào.
Nhưng năm nay, tốt hơn các em phải vượt qua môn Tiếng Anh và Lịch sử dùm cô nha.
Đừng có quên nay còn phải thi tốt nghiệp nữa đấy.
Việc ôn tập thì không thích, cứ thích chơi đá banh chi?
Sĩ số ở đây tới 42 em lận.
Hồng Kông đâu cần quá trời cầu thủ như vậy chứ.
Đừng quạt nữa.
Tụi mình đi kiếm gì ăn đi.
Tui muốn da heo huyết heo.
Cái nào?
Cái ở đằng kia kìa.
Cái màu xanh lá cây à?
Cái mà có hoa hòe ấy.
Cái nào chả có hoa hòe chứ.
Cái mà gái HK hay xài đó.
Được rồi.
3 đồng 6 xu!
Đám khỉ mấy người muốn gì đây? chỉ cần đứng ngoài rồi nói thôi. Đừng có cản trở tui buôn bán à?
Cá viên da heo, cá viên muội.
Ngồi xuống nào, đừng có la.
Cá viên da heo, cá viên muội.
Mau lên!
Tụi tui đói quá gòi nè.
Lẹ lên đi cá viên muội.
Ê, anh ơi, qua đây ngồi chơi nè.
- Ừ, lại đây. - Qua đây coi.
Bảo ca ca à, qua đây ngồi chung với tụi em nè.
Qua ngồi đi.
Cá viên nè!
Có lộn không chời?
Nghỉ hè vô cái tự nhiên còn có chút xíu vậy hả?
Gì ít xịt vậy?
Nhưng được cái có hai miếng cá viên to lắm nha.
Tui nghĩ chắc là miếng thịt cỡ lớn á, đúng khum?
Ăn đi!
Mỗi phần hết 2 đồng 50 xu.
Hả?
Ăn thôi.
Của anh nè.
Chuyện gì?
Quào! 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10...
Hơn 30 miếng lận.
Thảo nào mà cổ lại cho ảnh nhiều hơn là cho tụi mình.
- Tránh ra coi. - Chứ gì nữa.
Là sao? ông nói gì cơ?
- Thì cá viên muội thích anh chứ sao. - Ừa, anh có phúc thiệt á.
Cá viên phò mã.
Lấy gói Marlboro (Vạn Bảo Lộ) đi.
Marlboro.
Trên tay nó có hình xăm kìa.
Ai vậy? là sao?
Hắc xã hội đó.
Hả? hắc xã hội à?
Đừng có khịa nó là được à.
Ê ê, nó dám bỏ tiết thể dục cũng gan lắm đó.
Không hay đâu.
Ê sao tụi mình không tới sân tập để xem mấy nhỏ con gái đang tập thể dục đi hỉ?
Lục Quốc!
Tiền nợ sao rồi?
Ông cũng biết là tui hết tiền rồi mà.
Hồi bữa lỡ xài hết gòi, giúp tui đi ha.
Nay là ngày cuối, tan học đưa tiền.
- Cho tui khất bữa đi, hết sạch gòi. - Lục Quốc, thay đồ đi.
Lẹ coi!
Lục Quốc, ông cất đồ vào tủ đi ha, tui ra ngoải trước.
Chuyền qua đây!
Thôi chơi tiếp đi.
PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ BỞI TAT HING
Tụi em từ trường nào tới?
Tụi em?
Tụi em từ...Thánh...
Chạy thôi, mau lên!
Chạy thôi!
Eo thì nhỏ mà chân lại dài.
Tóc của nhỏ đó y như mấy cô nàng người nước ngoài vậy.
- Tối nay tui qua kiếm cổ. - Ngon!
Có gì tui giới thiệu cho.
Ê, đợi đã, qua đây!
Cái đồng hồ của tui đâu?
Ai lụm gòi?
Cái đồng hồ của Lưu Phú Quan, mắc lắm đó.
- Cái đồng hồ của tui mất rồi nè. - Tụi tui có lấy đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.