Pierwsze 200 wierszy.
Bằng một cách nào đó có vẻ như tình yêu mà tôi biết đến...
...là một thứ gì đó hủy diệt kinh khủng.
# Ngày hôm qua #
# Khi mà tôi còn trẻ #
# Hương vị của đời vẫn còn ngọt ngào lắm #
# Như thể giọt mưa đầu mùa đọng lại trên đầu lưỡi #
# Tôi đã chơi đùa với cuộc đời của chính mình #
# Như thể đó là một trò chơi ngu ngốc vậy #
# Cái cách mà màn đêm đóng băng lại #
# Như thể trêu ghẹo ngọn lửa nến đang bập bùng #
# Hàng ngàn giấc mơ mà tôi đã mơ #
# Những thứ hoa mỹ mà tôi hằng mong muốn #
# Tôi luôn xây dựng để trường tồn #
# Trên những hạt cát yếu ớt và luôn dễ sụp đổ #
# Đêm đến là khoảng thời gian tôi thật sự sống dậy #
# Và tránh xa ánh sáng thuần khiết của ban ngày #
# Chỉ bây giờ tôi mới thấy được rằng #
# Thời gian đã thấm thoắt trôi qua biết nhường nào #
# Ngày hôm qua #
# Khi mà tôi còn trẻ #
# Có rất nhiều bài hát yêu đời #
# Luôn mong mỏi được tôi cất vang giọng lên #
# Có rất nhiều khoái cảm hoang dại #
# Chờ đợi tôi đến #
# Và quá nhiều nỗi khổ đau #
# Mà đôi mắt tôi chả đoái hoài nhìn tới #
# Có rất nhiều bài hát trong tôi #
# Mà chẳng thể nào cất thành lời #
# Giờ đây tôi chỉ còn thấy vị đắng #
# Của những giọt nước mắt đọng lại nơi đầu lưỡi #
# Thời khắc nay đã điểm #
# Để trả cho cái giá của ngày hôm qua #
Đó không phải lỗi của em khi mà anh làm em suy nghĩ những thứ tiêu cực.
Được thôi, vậy đó không phải lỗi của em.
Em hoàn toàn dẫn dắt anh vào con đường bại hoại này.
Em nói đúng. Nếu hôm nay anh phá hỏng bài kiểm tra, thì đó là do em.
À, đúng rồi. Em quên rằng hôm nay có bài PSATs. Anh chuẩn bị hết rồi chứ?
Làm sao anh có thể chuẩn bị kỹ càng khi mà ở với em đã lấy hết thời gian học bài của anh chứ?
Anh sẽ làm tốt thôi.
Và tối nay chúng ta có thể sẽ ăn mừng?
Hôm nay em có thể xin ba mẹ đi chơi không?
Em sẽ chế đại ra lý do vậy, anh biết em sáng tạo như thế nào mà.
- Mẹ nói chị hãy nhấc mông ra khỏi giường đi kìa. - Chúa ơi! Hãy gõ cửa đi nhé!
Trời ạ. Tao sẽ giết mày.
...vài báo cáo cảnh sát gần đây vẫn...
...xung quanh vấn đề Walmart ở Grounds Mountain và cũng như là gần đường Cornell.
Nhân chứng kể với chúng tôi rằng tài xế đã rời khỏi phương tiện di chuyển ngay tức khắc...
...trước khi có tác động xảy đến mà cảnh sát cho rằng cái đó đã giết đứa trẻ ngay lập tức.
Và bản báo cáo cho rằng, người phụ nữ đó thật ra là mẹ của đứa trẻ...
- ...có thể sẽ không bị thẩm tra. - Chúa ơi, thật sao?
- Trước bữa sáng sao? - Ôi xin lỗi cô Ryan.
Thấy chưa Josh? Phải luôn nghe lời mẹ dặn đấy
Không! Không! Không! Không!
Hoàn toàn không vui chút nào.
Thật tệ hại.
Bố mẹ ơi, tối nay con có thể đi đi xem phim với Riley không?
- "Với anh Riley" đó ạ. - Câm mồm.
Từ khi nào mà những người dưới 30 hay đến rạp phim thế?
Con yêu à, con không đi gặp cậu ta đấy chứ.
Bố ơi, cậu ta có tên mà và con biết vì sao bố không muốn con đi gặp cậu ta.
Ừ, bởi vì cậu ta mới sinh viên năm nhất, còn con đã là năm hai rồi đó.
- Bố cũng từng ở cái tuổi 17 rồi... - Bố ơi, tục quá đi!
- "Tục" sao? - Vâng.
Em yêu à, em có nhớ rằng tối nay ba mẹ em đến ăn tối không?
- Mẹ ơi, thật à? - Thật mà.
Sao thế? Đã 1 tháng rồi con không gặp ông bà ngoại đấy
...và ông bà cũng chẳng sống mãi được. Con biết rồi đấy, thứ gì đến cũng đến thôi.
Tuyệt thật đấy! Mẹ và bà ngoại quát tháo dữ dằn với mọi người
và ông ngoại cứ kể những câu chuyện kinh tởm về Việt Nam cho mọi người nghe.
"Kéo nó ra và giết chết tên khốn Charlie bằng cái dao găm."
- Carly à! Mẹ rất lấy làm tiếc đấy. - Đó là M Gan Yiu, thưa bà Ryan.
Tôi là người Hoa mà. Và trong tiếng Hoa tên đó không phải là "Charlie".
Dù gì thì con chả phải nghe mắng và...
- Bố không nghe thấy con nói gì hết! - Để hashtag là cuộc nói chuyện không phù hợp trước đã...
- "Hashtag" sao? - Con trai à, hãy nghe lời bố dặn nhé.
Đừng bao giờ sinh con cái. Ôi, "oops" nhé!
- ...Ông Ryan à. Khá muộn giờ làm rồi đó ạ. - Thật là nhảm nhí!
Được rồi, Carly, đủ rồi đó quý cô trẻ tuổi!
Vậy là vẫn chưa có gì với Jeannie à?
Không. Không có tin tức gì về em bé hết. Sẽ sớm thôi.
Thật là yếu luôn đó. Con đã có thể thấy trước mọi thứ thất bại như thế nào rồi.
Dì Jeannie sẽ có con vào ngày hôm nay, sau tất cả cả những ngày chờ đợi và...
...và cả nhà sẽ không thể ngồi vào bàn ăn tối nay đâu.
Mẹ...
Con biết đấy, mẹ rất muốn tin tưởng ở con, Carly à. Thật đó...
...Mẹ thật sự muốn vậy mà.
Cả bố mẹ đều thế nhưng mà con cứng đầu quá đi mất
...khi mà con cứ luôn cãi lại lời bố mẹ.
Con có thể đừng lướt Facebook khi mà mình đang cùng nhau lái xe trên đường không?
Chúng ta chỉ thực sự có thời gian nói chuyện hai mẹ con với nhau vào lúc này thôi đó.
"Lướt Facebook" à.
- Con hiểu ý mẹ chứ. - Dạ, sao cũng được hết.
Trời ạ, mẹ thật sự ghét khi con nói thế.
Thật tuyệt đó. Khi mà mọi thứ đều cứ xoay quanh con thôi, phải chứ?
Bộ thế giới riêng của người khác không xoay quanh họ sao?
- Còn ai khác nên xoay quanh đâu chứ? - Thì, con là một phần của gia đình mà...
...Carly à, điều đó có nghĩa là con yêu những thành viên khác...
dù cho con không chịu đựng được họ và con cần phải tỏ ra quan tâm đến nhau
kể cả khi vấn đề đó không phải là của con.
Chà, điều đó nghe có lý lắm đó mẹ.
Ví dụ như dì Jeannie. Ý mẹ là con có thể sẽ có em họ vào hôm nay đấy.
Đó là một vấn đề lớn đấy.
Vậy mà tất cả những gì con có thể nghĩ đến là
...chà, mẹ cũng chả biết là con nghĩ gì nữa do con còn chia sẻ mọi thứ với mẹ đâu.
Chúng ta từng là bạn thân, nhớ chứ?
Trời ạ, điều đó là không thể nữa mẹ ạ vì con còn những người bạn khác nữa.
Đúng thế.
Thấy không, mọi vấn đề do Josh, con và mẹ thôi.
Vậy thì con không cần phải cãi lời nữa.
- Thật không công bằng chút nào hết. - Trời ạ, đó đâu phải là lỗi của con khi mẹ không thể sống cuộc đời của riêng mẹ.
Mẹ biết gì không?
Mẹ nói đúng đấy.
Sao cũng được hết.
Dừng lại! Dừng lại đi!
- Đã chưa? - Dạ, dạ, dạ, dạ! Không! Không! Nhột quá...!
Được rồi, Sun Yi. Cám ơn rất nhiều nhé. Hẹn gặp lại vào tuần tới.
- Tạm biệt Lisa. - Chào chú Ryan.
Cám ơn ngài nhé. Tôi để bữa tối trong tủ lạnh đó.
Trời. Ừm nghe tuyệt đó.
10... Đó không phải là một đảm bảo cho con đâu.
- Cái quái gì thế? - Được rồi, hãy làm vậy thôi.
Em cần phải đến nhà thờ đấy.
- Này! - Tôi nợ em lời xin lỗi hay sao?
Em không nghĩ rằng thầy có thể sử dụng điện thoại của em tùy tiện như thế.
Đúng không?
Mất quyền sở hữu rồi nhé.
Em có thể nhận lại mọi thứ vào cuối buổi học.
Con vẫn đói à? Muốn ăn tối một chút không?
Con ổn mà mẹ.
Được thôi, ổn cả mà.
Josh ơi.
Này Joshua!
Trời ạ, nghe như mùi con gì chết trong đó vậy. Làm sao bố có thể lấy nó ra khỏi đây?
- Lý do hoàn hảo để loại bỏ nó. - Thật tuyệt vời, Kendall ...
Chúng ta thật lỗi thời mà.
- Tớ đang chết mòn đây. - Tại sao chúng ta lại phải thế cơ chứ?
Giết chết chúng ta chỉ vì hoài niệm để làm gì chứ, để được vài tháng hồi xuân à.
Tại sao lại ôm đồm tất cả chứ? Chả biết nữa. Chắc là để giữ sức khỏe.
Giữ sức khỏe cái con khỉ gió. Nó không phải là về sức khỏe mà là về sự quyến rũ.
Một con khốn mảnh mai, quyến rũ sẽ xuất hiện trong gương chiếu hậu của chúng ta.
Hãy đứng lên vì bản thân mình đi chứ.
Đừng hiểu sai ý tớ nhé. Hãy nhìn cậu đi, trông cậu thật tuyệt vời.
Nhưng điều đó không thể ngăn chồng cậu theo đuổi các cô bé 17 tuổi nóng bỏng đâu.
Đó là luật ly hôn của tiểu bang cho phép điều đó mà.
Ừ và nếu như nó không phải là vì một ly nước ép Asada to bự ở hàng ghế đầu
...tớ sẽ không bao giờ chịu sự tra tấn như vậy đâu.
Được rồi, cậu biết rằng anh ấy có thể kiện cậu vì quấy rối tình dục do đã quăng công việc làm ăn của cậu...
- ... mặt anh ấy đó. - Đùa hả?
Anh ấy đang cố gắng hết sức vượt qua cái lớp đó như vượt qua cơn đau dạ dày vậy.
Tớ chỉ hy vọng anh ấy sẽ đến tìm tớ trước khi tớ mắc bệnh phìn mạch vành và ngủm.
Chị của cậu sẽ vọt ra chứ?
Ừ, chúc may mắn nhé. Trời ạ, tớ cần đi uống.
Tớ thấy Riley đã thay đồ trước gương vào ngày hôm kia, và tớ bắt đầu ghét nó một chút rồi đó.
Nó là con gái tớ, đáng lý ra tớ phải tự hào. Nhưng mà những gì tớ có thể suy nghĩ lại là
"...Một ngày nào đó bưởi sẽ thành mướp thôi, con điếm ạ." Điều đó có sai trái quá không?
- Hài đấy. Tớ thì có thể đã chửi thề rồi... - Gì cơ chứ?
...khi mà tớ lấy 100 từ máy ATM hồi hôm qua.
Ôi, đừng lo. Tớ bao cậu cho.
Ừa, chỉ là nó khá lạ lùng. Tớ chả biết rằng mình đã chi tiêu cái gì nữa.
Tớ không biết những thiên thần nhỏ bé nhà cậu thế nào nhưng mà con tớ thì cứ lấy trộm tiền tớ mỗi khi nó có cơ hội thôi.
- Không phải chứ. - Nó tệ hại lắm.
Có ai biết ý nghĩa của cái đó không?
Có ai không? Mời Bueller? Không à?
Nó đề cập đến các sản phẩm được thiết kế với tuổi thọ giới hạn được xác định trước.
Những sản phẩm mà thực sự làm ra để phế đi
...như là trở nên lỗi thời hoặc là vô dụng trong khoảng thời gian xác định.
- Như là một cái triển lãm A. - Xin thầy đấy.
Đó chắc chắn là đồ mới đấy.
Em đang không hiểu ý tôi đấy. Điều này chính xác là xảy ra cùng lúc.
Các em thấy đấy, ý tưởng là sự dụ dỗ..
khách hàng...
...để mua ngay lập tức một chiếc mới
Vâng, đúng là thế.
Tất nhiên, có một cuộc tranh luận được đưa ra để ủng hộ ... đây là gì? Nó là gì?
Sự lỗi thời đã được tính toán hết. Đúng rồi. Không loại bỏ cái cũ ...
...thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ tạo nên những thứ mới mẻ hơn.
Nhu cầu luôn cần được thay thế, nó bắt chúng ta phải tăng tốc quá trình lên.
Điều tương tự cũng xảy ra trong tự nhiên. Cứ giữ lấy những ý kiến đó nhé. Sao cơ?
Tất nhiên rồi.
Này em, em cần phải đi xuống văn phòng. Tôi đang nói tới đâu rồi nhỉ?
Thầy đang nói đến việc làm sao lớp ta có thể cải tiến lên một đẳng cấp mới hơn so với năm ngoái.
Hài hước đó.
Thật hả trời?
Gì nữa thế?
Được rồi.
Tôi hiểu rồi.
Được thôi.
Jenson... họ cũng cần em em vào văn phòng luôn đó. Xin lỗi vì đã ngắt quãng nhé.
- Chuyện gì thế kia? - Chương 12. Lật sách ra nhanh lên nào.
Vấn đề gì không?
Hôm nay lại là chuyện gì nữa đây?
Chúng ta vẫn còn hơn 1 tiếng nữa.
Hãy nhìn họ đi.
Họ như đang đợi một bữa tiệc buffet vậy đó.
Mẹ tớ cứ như là cái dương vật. Bà ấy đang giết chết tớ. Bà ấy sẽ chẳng bỏ qua chuyện vào cuối tuần trước đâu.
Tớ hoàn toàn bị cắt hết chi tiêu luôn. Không thẻ tín dụng. Không thẻ ATM và còn chả được tiền quà sinh nhật nữa chứ.
- Sao cậu không hỏi bố cậu thử xem? - Không. Bố trực tiếp gửi tiền vào tài khoản của tớ mà.
Ước gì ông ấy có thể bay vào và thả cho tớ 100 đô bây giờ.
Ông ấy vào, như là, người châu Âu hay đại loại như vậy. Chả biết nữa. Chời đụ.
Bên cạnh đó, tớ tóm cậu rồi nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.