Pierwsze 200 wierszy.
DƯA HẤU LẤP LÁNH
Hôm nay cậu ta cũng không đến nhỉ?
Hai tuần nay không thấy cậu ấy đâu cả.
Không đâu, hôm nay sẽ đến đấy.
Cậu dựa vào đâu mà nói vậy?
Cậu ta có khuôn mẫu cố định.
Vào thời điểm đặc biệt, cậu ấy sẽ ầm ĩ chào tạm biệt rồi biến mất.
Hết khoảng thời gian đó, lại quay trở lại.
Hôm nay chính là ngày hôm đó.
Bộ cậu ta là người sói hả? Đến khi trăng tròn thì biến thành sói?
Kỳ thi thử toàn quốc.
Hả?
Không lẽ cậu ta là học sinh cấp ba?
30 phút rồi, đi thôi.
- Ồ, nhìn kìa. - Ôi trời ơi!
Nhìn kìa.
Cậu ta đến rồi kìa.
Chúng tôi đã đợi cậu rất lâu đấy.
Xin lỗi vì để mọi người phải chờ.
- Không sao đâu, anh ơi! - Không sao đâu.
Chúng em nhớ anh lắm!
Thật đáng tiếc nhưng hôm nay là buổi biểu diễn cuối cùng của tôi.
Không có đâu.
Lần nào cậu ta chả bảo lần cuối. Xong vẫn cứ đều đặn ló mặt đến đấy.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi suốt thời gian qua.
Tôi nhất định sẽ luôn nhớ mọi người!
Không được đâu.
Chỉ giỏi câu view, thu hút sự chú ý.
Bề ngoài thì bóng bẩy, nhưng năng lực trống rỗng.
Không có gì đáng xem cả, đi thôi.
Đi nào.
Hay, quá hay! Ngọc trong bùn.
Lần sau nhớ đến lấy quà nha.
Thời gian qua cảm ơn anh.
Hey yo, chàng trai khẩu trang.
Tôi sẽ đưa ra một đề nghị khiến cậu không thể chối từ.
Coldplay của sân khấu indie, khu Hongdae.
Tôi cho cậu cơ hội tham gia buổi thử giọng để chọn một tay ghi- ta cho ban nhạc Spine9.
Thế nào?
Rất hào hứng đúng không? Lời đề nghị không thể từ chối.
Tôi xin lỗi, nhưng tôi xin phép từ chối.
Ơ kìa, khoan đã nào.
Tuổi trẻ nên bồng bột vậy à?
Đã nói là Coldplay của Hongdae cơ mà.
- Tôi từ chối. - Không được.
Không được phép từ chối, phản bác thì phải trả bằng tiền.
Nào.
Bài hát thử giọng sẽ là bài track số 3.
Cậu nghe thử, nghiên cứu đoạn ghi- ta riff và phần vocal phụ rồi đến thử giọng.
Nếu đậu thì cậu sẽ trở thành thành viên của ban nhạc Spine9.
Buổi thử giọng là sáu giờ chiều thứ Sáu.
Nơi thử giọng là phòng tập của Club Spark, thánh địa của ban nhạc.
Đột nhiên tôi nhớ đến một câu thoại thế kỷ khiến chân tay tôi run rẩy.
Âm nhạc là loại thuốc phiện duy nhất được nhà nước cấp phép cho dùng.
Liệu lần này tôi có thể từ bỏ được không?
Tôi có thể... từ bỏ được không?
Tôi có thể?
Hyeon Cheol chắc chắn đã bị chiêu mộ rồi.
Bên đó thả thính thơm lừng như vậy,
hiển nhiên đám cá sẽ ngửi mùi nhao tới, bỏ rơi chúng ta mấy hồi.
Đừng la lối ầm ĩ lên nữa. Cậu lúc nào cũng...
Nói gì đi nữa, để sắp xếp lại đội và lấy lại thời kỳ đỉnh cao,
chúng ta cần tuyển chọn gấp một thành viên mới có tài năng.
Cậu ta không được đâu.
Sao cậu ta lại phải đeo khẩu trang?
Chính là không tự tin về mặt mình đó.
Đúng là tầm mắt kém cỏi.
Mắt cậu ta nói hết rồi còn gì, bỏ khẩu trang kiểu gì cũng đẹp rạng ngời.
Chắc chắn là đẹp hết nước chấm. Cá không, 50.000 won nhé?
Đề nghị hồi nãy vẫn còn hiệu lực chứ?
Tuy nhiên, em có điều kiện.
Thứ nhất, em có lý do riêng nên tuyệt đối không thể bỏ khẩu trang.
Thứ hai, năm sau em lên lớp 12 nên phải tập trung học vào mùa thi.
Thứ ba, hoàn cảnh gia đình em đặc biệt nên em coi trọng gia đình nhất,
sau đó mới là thành tích học và âm nhạc xếp sau cùng.
Em có nhiều điều kiện thế
vẫn trở thành viên ban nhạc, được chứ?
Cậu mới vừa nói cái gì đó?
Cậu sẽ trở thành cái gì cơ?
Bạn trai của Choi Se Gyeong.
Đừng nói cậu nghiêm túc nha?
Hồi đầu mình còn tưởng mình bị ảo giác.
Còn nghĩ hay là mình chết rồi.
Mình gặp thiên thần hả ta?
Mình đã nghi ngờ bản thân thế đó.
Nhưng hóa ra là không phải. Không phải!
Không phải là ảo giác. Mà là nữ thần bằng xương bằng thịt.
Này người anh em! Mình cần thông tin của cô ấy.
Cậu giúp mình được mà hả? Cậu có tai mắt khắp nơi mà.
Cậu có mạng thông tin rộng hơn cả FBI mà.
Ừ, chả có thông tin gì để tìm hiểu đâu. Cậu bỏ cuộc đi là vừa.
Thiệt là! Tại sao chứ?
Tại sao? Cậu hỏi tại sao?
Cho cậu biết sự thật ha?
Choi Se Gyeong, lớp 11, chuyên đàn cello của khoa Âm nhạc trường Seo Won.
Choi Se Gyeong kìa!
Se Gyeong ơi.
365 ngày vô số người ở trước cổng trường, gồm cả nam sinh ở trường lân cận
đến gặp mặt Choi Se Gyeong và cả quản lý muốn biến cô ấy thành ngôi sao.
Anh chỉ toàn nghĩ đến em, thiên thần ơi!
Cô có muốn trở thành người tiếp nối Lee Young Ae, Ko So Young không?
Tỷ lệ cạnh tranh còn ghê gớm hơn thi đại học nữa.
Cậu không được gặp cô ấy đâu.
Cô ấy không quan tâm một chút nào cả.
Không đạp chân lên bùn đất.
Chăm sóc bản thân kỹ lưỡng, năng lực thì vượt trội.
Lịch trình của cô ấy ngang ngửa người nổi tiếng luôn ấy chứ.
Đi học, học thêm, luyện tập, tập hợp tấu, buổi diễn âm nhạc, giao lưu, kín mít luôn.
Hoàn cảnh gia đình thì đỉnh của chóp.
Cậu không biết danh gia vọng tộc là gì, đúng không?
Đáp án là người giỏi viết văn?
Sai bét. Cậu có muốn cả đời mất mấy cái răng cửa không?
Thì ra không phải lúc nói đùa ha.
Cậu nói tiếp đi.
Gia đình có tài lực.
Này, cậu nghĩ nữ thần ấy xuống thế gian này là vì lý do gì?
Dám gỡ bỏ đôi cánh và giáng xuống trần này
có khả năng lập mấy chục cái nhà máy để làm ra đôi cánh mới.
Con gái của mẹ.
Hôm nay con chuẩn bị trình diễn tốt chứ?
Mẹ đã chọn vài bộ váy sẵn.
Mà tiết lộ cho con biết là mẹ chọn bộ màu hồng.
Mà quan trọng hơn hết,
là cô ấy đã có bạn trai rồi.
Nghe bảo hai nhà đã hợp ý hết rồi.
Có thể nói là vị hôn phu.
Dù vậy mình vẫn muốn cưới cô ấy.
Cái tên này đúng là thích tới mờ mắt. Cậu nhìn đi.
Anh ấy đẹp trai và còn là con nhà giàu.
Đã vậy còn là sinh viên trường Y, mà còn chơi cho ban nhạc nữa.
Này, cái đứa còn đang học đời như cậu thắng nổi bác sĩ tương lai như anh ấy?
Chắc không bị lộ đâu ha?
Mình không biết đâu.
Tóm lại, cậu bỏ cuộc đi.
Đối với Choi Se Gyeong, cậu chỉ là tiện dân thôi.
Cô ấy không phải đối tượng mà cậu có thể dễ dàng vượt rào...
Cái thằng này, nó vượt rào thật rồi.
Đúng cậu chứ?
Cậu chính là nhân viên bán thời gian tại tiệm kem lần trước.
Sao cậu vào được tận đây?
À, chuyện là... tôi được mời.
Mời á? Ai mời cậu?
Chủ nhân bữa tiệc này.
À, đúng rồi. Đây này.
Chủ nhân bữa tiệc này là giám đốc trường nghệ thuật Seo Won.
Còn tôi là con gái của giám đốc đó.
Theo như tôi nhớ cả hai đều không mời cậu.
Cậu là ai hả?
Kẻ trộm à?
Gì cơ?
Cậu nhìn người kiểu gì vậy hả? Thiệt tình...
Tôi đã mời cậu ấy đấy.
Là cậu sao, Se Gyeong?
Tại sao?
Có vẻ lúc đó mình chưa trả tiền kem đàng hoàng.
Đi theo tôi. Tôi không đem ví rồi.
Thật sự cảm ơn vì cậu đã giúp mình.
Không ngờ cậu vẫn còn nhớ mình lúc đó.
Mình trò chuyện thoải mái chút nhé?
Mình cũng là học sinh lớp 11...
Đừng lãng phí cuộc đời vô ích mà hãy tiết kiệm thời gian đi.
Hả?
Nếu cậu còn ở đây kiếm chuyện sẽ thành kẻ bám đuôi đấy.
Kẻ bám đuôi khác gì kẻ thất bại trong đời.
Đây là lời khuyên chân thành thay cho tiền kem đấy.
Mình không phải là kẻ bám đuôi.
Này.
Cậu vẫn chưa biết gì về mình mà.
Vốn dĩ muốn kết bạn cần thời gian...
Để có thể mặc chiếc đầm này
và biểu diễn hoàn hảo trước các giáo sư có thể là thầy của tôi tromg tương lai,
cậu có biết tôi đã phải tốn bao nhiêu thời gian, công sức và tiền bạc không?
Câu hỏi đố à?
Một ngày? Hai ngày?
Thử tính mà xem. Tôi có thời gian để ngó nghiêng không?
Hay liệu sau này sẽ ra sao?
Con người đâu phải là máy móc.
Lúc cần chơi cứ chơi,
- còn lúc cần nghỉ cứ nghỉ... - Thế giới mà tôi với cậu đang sống
hoàn toàn khác biệt.
Hôm nay cậu không thấy à?
Trong khi cậu đang bận chơi, tôi đã phải đi giao thiệp rồi.
Khi cậu xây lâu đài cát trên bãi biển, tôi đã xây dựng mối quan hệ kết nối.
Đời đúng là bể khổ mà.
Gì cơ?
Ý là cuộc đời cậu bức bối như việc ăn 100 củ khoai lang vậy.
Thanh xuân đã trôi qua tuyệt đối không thể quay trở lại.
Dù chỉ một chút cũng nên tận hưởng...
Cậu thích Stripe à?
Sprite hả? Thích chứ.
Hay mình cùng đi mua không?
Không phải cái đó. Là Stripe, kẻ sọc.
Kẻ sọc thì sao?
Cậu quên kéo khóa quần kìa.
Ôi mẹ ơi!
Ôi trời!
- Ban nhạc Yun Dong Jin. - Vâng.
Đã xác nhận thay đổi lịch trình tour nước ngoài rồi chứ?
Phía châu Âu đã nói chuyện xong về kế hoạch dời tour công diễn.
Đợt mở bán vé Bắc Mỹ tạm thời hoãn lại.
No comments yet. Be the first to leave one.