Pierwsze 200 wierszy.
NEVER LET ME GO -
"Đột phá trong y học xảy ra vào năm 1952."
"Giờ đây bác sĩ có thể chữa được những bệnh trước đây không có cách chữa."
"Đến năm 1967, tuổi thọ con người đã vượt quá 100 năm."
Tên tôi là Kathy H.
Tôi 28 tuổi.
Tôi làm một người chăm sóc được chín năm rồi.
Và tôi làm việc đó rất tốt.
Các bệnh nhân của tôi đều khá hơn mong đợi...
...và hiếm khi bị coi là quá xúc động.
Ngay cả khi họ sắp phải hiến tạng.
Tôi không muốn khoe gì cả...
...nhưng tôi cảm thấy rất tự hào về việc chúng tôi làm.
Những người chăm sóc và hiến tạng đã làm được rất nhiều.
Dù vậy, chúng tôi không phải những cỗ máy.
Cuối cùng, nó cũng làm chúng tôi nản lòng.
Tôi nghĩ vì thế mà giờ đây, phần lớn thời gian của mình, tôi không mong đợi gì phía trước...
...mà dành nó để nhìn lại.
...về The Cottages và Hailsham,
...và những gì đã xảy ra với chúng tôi ở đó.
Tôi,
Tommy,
và Ruth.
When we are scattered afar and asunder
Parted are those who are singing today
When we look back and forgetfully wonder
What we were like in our learning and play
Oh, the great days will bring distance enchanted
Days of fresh air in the rain and the sun
How we rejoiced as we struggled and panted
Echoes of dreamland, Hailsham lives on
Chào các em.
Chúng em chào cô Emily.
Tôi vừa được biết ba mẩu tàn thuốc đã được phát hiện...
...giấu sau một cái chậu trong vườn hoa.
Tôi biết đôi lần các em trông thấy...
... một vài người trông nom và người giao hàng hút thuốc...
...nhưng ta phải nhấn mạnh, một lần nữa, rằng đối với học sinh ở Hailsham...
...hút thuốc là một việc tệ hơn rất nhiều so với bất cứ ai khác.
Học sinh ở Hailsham là những người đặc biệt.
Giữ cho bản thân các em khỏe mạnh ngay từ bên trong...
...là việc tối quan trọng.
Tôi nói thế đã rõ chưa?
Rồi ạ, thưa cô Emily.
Tớ nghĩ, một ngày nào đó, tớ thích có 5 con ngựa.
Tớ không biết hết tên chúng, nhưng tớ biết tớ thích 5 con ngựa.
Con tuyệt nhất sẽ tên là Thunder.
Rất nguy hiểm nếu cưỡi nó, vì vậy cậu sẽ không thể.
Cậu có thể cưỡi...
Bramble.
Chừng nào cậu không dùng cái roi của cậu với nó.
Đẹp thật.
Cho cậu đấy.
Nhìn kìa. Ai đứng cạnh cô Emily thế?
Cậu có nghĩ đó là người giám hộ mới?
Cô Lucy.
Tớ nghĩ vậy.
Lâu lắm rồi chúng ta chưa có người giám hộ mới.
Arthur! Arthur!
Bắt lấy, Tommy.
Sao Tommy không lấy quả bóng?
Sao ạ, thưa cô Lucy?
Sao Tommy không lấy quả bóng?
Khi nó nảy qua hàng rào...
...không xa cậu ấy mà.
Hàng rào là ranh giới của Hailsham.
Chúng em không được ra ngoài hàng rào, thưa cô Lucy.
Quá nguy hiểm.
Nguy hiểm?
Có lần có một cậu bé xích mích với các bạn của cậu ấy...
...và chạy ra ngoài hàng rào.
Hai ngày sau người ta tìm thấy cậu ấy. Trong rừng, bị trói vào một cái cây.
Với chân và tay bị cắt rời.
Chết.
Và có một cô bé trèo ra ngoài hàng rào...
...ngay gần cổng trước.
Và khi muốn trở vào, cô ấy không được phép.
Và cô ấy đã chết đói. Ngoài đó.
Ngay cạnh chiếc cổng.
Ai kể cho các em những chuyện đó?
Ai cũng biết những chuyện đó.
Làm sao các em biết được chúng có đúng hay không?
Tất nhiên là đúng chứ.
Ai lại bịa ra những chuyện đáng sợ như thế?
Tommy, cậu đang làm gì thế?
Chính xác thì nó là cái gì vậy?
Tớ nghĩ chắc là một chú chó. Phải không, Tommy?
Không thể là chó được. Mắt nó nhỏ quá.
Tớ nghĩ đó là một loại chuột.
Phải rồi. Tommy đã vẽ một con chuột.
Tớ chưa vẽ xong.
Đúng rồi. Cậu chưa vẽ xong râu của nó kìa.
Cậu có nghĩ con chuột của Tommy sẽ được chọn cho Triển lãm?
Đó không phải con chuột.
Đó là một con voi.
Các em, quay lại chỗ nào.
Cậu ấy mặc chiếc áo ấy kìa. Chiếc áo polo ưa thích của cậu ấy.
Cậu ấy không nghi ngờ gì cả.
Xem ra không ai thèm cậu đâu, Tommy.
Cậu ấy làm gì thế?
Đó là lỗi của cậu ấy mà.
Nếu cậu ấy biết cách giữ bình tĩnh, người ta sẽ để cậu ấy yên thôi.
Tao ghét chúng mày! Tao ghét tất cả!
Kath... Đừng!
Cậu không nên...
Kathy H.
Sao em lại bị thế này?
Em không nhớ.
Bác sĩ?
Không có gì cả. Chỉ là một vết thâm thôi.
Chào em.
Kathy. Kathy H.
Cô biết. Kathy H.
Em vào đi.
Cô giúp gì được em nào?
Vâng...
Em muốn hỏi cô đã nói gì với Tommy?
Ngoài sân chơi ấy?
À. Cô hiểu.
Cô đã nói gì nhỉ?
Cô nghĩ cô đã cố giúp cậu ấy bình tĩnh lại.
Vì cậu ấy có vẻ buồn.
Cậu ấy giải thích là mình thường bị trêu chọc ở thể thao và nghệ thuật...
..vì thế cô đã bảo cậu ấy không phải buồn vì những chuyện đó.
Những đứa trẻ khác chỉ trêu chọc để cậu ấy phản ứng lại.
Và cho dù cậu ấy có không giỏi lắm ở nghệ thuật hay thể thao...
...thì cũng chẳng sao cả.
Điều đó không quá quan trọng.
Cảm ơn cô.
Kathy.
Cậu không ngồi với đám con gái à?
À, tớ vừa kiểm tra rồi...
...và tớ chắc chắn rằng mình không ngồi với đám con gái.
Tớ đang ngồi với cậu.
Tớ muốn nói...
Tớ xin lỗi.
Tớ không có ý đánh cậu.
Ý tớ là, tớ không muốn đánh bất kỳ bạn gái nào.
Đặc biệt là cậu.
Đó chỉ là một tai nạn thôi mà.
Tommy, ăn hết rau đi.
Tớ sẽ không tức giận như thế nữa đâu.
Vì những gì cô Lucy đã nói với cậu à, về chuyện phải sáng tạo?
Sao cậu biết chuyện đó?
Tớ tò mò mà.
Chuyện óc sáng tạo không quan trọng chắc không phải ý cô ấy thật sự, phải không?
Ý tớ là, thế còn Triển lãm thì sao?
Nếu óc sáng tạo không quan trọng...
...thì sao phải có một phòng triển lãm chứ?
Tớ không biết.
...bằng cách uốn cong lưng, hoặc với sự giúp đỡ của một chiếc gối...
...người phụ nữ có thể đưa mình vào...
Cười nào.
Xin chào bà.
Xin chào.
Tôi có thể giúp gì cho bà?
Tôi muốn một tách trà, với sữa và đường.
Một tách trà.
Tommy.
À, cho tôi một tách trà với sữa và đường.
Không, Tommy.
Cô muốn em tự gọi lấy.
Đừng đơn giản lặp lại những gì em vừa nghe.
Họ còn phục vụ thứ gì ở quán ăn nữa?
Nước.
Cà phê.
Cà phê.
Vậy tiếp nào.
Vậy tiếp nào.
Một cà phê, với sữa và đường.
Cảm ơn cậu.
Tớ nghĩ Laura thích Arthur.
Đứa con gái nào mà chả thích Arthur.
Có lẽ.
Tớ không chắc cậu có thế không.
Cậu ấy không phải kiểu mình thích.
Tớ nghĩ Laura và Arthur sẽ là những người đầu tiên của khóa chúng ta quan hệ tình dục.
Vì nếu Arthur muốn, Laura sẽ không phản đối đâu.
Tớ chắc chắn là cậu đúng.
Tommy đã thay đổi.
Thay đổi thế nào?
Chỉ thay đổi.
Thế thôi.
Thế còn cái này của Madeleine Kane?
Tôi nghĩ nó thể hiện nhiều điều hơn là khả năng kỹ thuật.
Nó cho biết những điều bên trong đứa trẻ.
Chính là điều mà Marie-Claude muốn cho Triển lãm.
Tôi đồng ý.
Mmm.
Lấy hai cái này.
Quý bà sắp đến.
Chào các em.
Chào cô Emily.
Hôm nay có một vài việc.
Đầu tiên là người bạn tốt của chúng ta, Quý bà Marie-Claude, đang tới thăm trường.
Như mọi khi, bà ấy sẽ xem xét cẩn thận những bức tranh và bài thơ của các em...
...và lựa chọn những tác phẩm xuất sắc nhất cho Triển lãm của bà ấy.
Tất nhiên, chúng ta sẽ đáp lại từng cử chỉ lịch sự của bà...
...và dành cho bà sự chào đón nồng nhiệt nhất.
Thứ hai, một tin vui cho toàn thể học sinh...
No comments yet. Be the first to leave one.