Pierwsze 200 wierszy.
Giống như một ngày nào đó bạn thức dậy
và bạn ở đây...
như một hòn đá ném vào thế giới này.
Nhưng bạn không biết ai đã ném nó,
hoặc nó đến từ hướng nào...
"Trở lại Mississippi," bạn nghĩ vậy.
Có lẽ sẽ có một phép màu nào đó...
để bắt đầu lại...
- Được rồi, quay đầu sang bên này. - Không.
Ôi nhìn nó bẩn thế nào ấy.
Ừm.
Tôi ước điều đó là sự thật.
Chúa ơi, ước gì điều đó là sự thật.
SỐ ĐIỆN THOẠI DỊCH VỤ XÃ HỘI
Mẹ?
Ừ, con yêu?
Chúng ta đã đến Mississippi chưa?
Đúng vậy.
Bây giờ chúng ta có thể dừng bước được chưa?
Mẹ nói một khi ta đến Mississippi, chúng ta có thể dừng bước.
Có phải mẹ đã vậy nói không?
Chúng ta sẽ sớm có được một nơi ở, được chứ?
Bây giờ con phải đi ngủ,
và tốt hơn hết con nên mơ về món kem sô cô la mà con đã có.
- Mẹ? - Vâng.
Hãy kể cho con nghe về Mississippi nữa đi.
Ừm...được rồi.
À...
Mississippi...
là nơi bố con ưa thích.
- Con có biết vậy không? - Không.
Bố sinh ra và lớn lên ở đây,
và đã thề rằng sẽ không bao giờ rời đi.
Bố con nói Mississippi là nơi của những điều kỳ diệu.
Mẹ có nghĩ bố sẽ cho chúng ta phép lạ không?
Ừ, có đấy.
Mẹ nghĩ bố con...
...ở ngoài kia, đang dõi theo chúng ta...
để chắc chắn rằng chúng ta vẫn ổn.
- Con yêu mẹ. - Mẹ cũng yêu con, con yêu.
- Chúc ngủ ngon. - Con phải đi ngủ thôi.
- Được rồi. Chúc ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
- Cô đang làm gì thế? - Về phòng tôi.
Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi, thưa cô.
Xin đừng coi thường tôi.
Cảm ơn.
Bây giờ tôi nghĩ cô biết việc lên xe tải
và làm những việc bẩn thỉu là không hợp pháp.
Tôi đã không vào xe tải.
Bây giờ tôi thấy cô bước xuống từ bậc thang đó.
Ned đã gọi cho chúng tôi.
Được chứ? Anh ấy mệt mỏi với việc các cô làm phiền ở bãi đậu xe của anh ấy rồi.
Xem này, nơi này là một cơ sở gia đình.
Vâng, tôi đã không làm gì cả, nên...
- Các cô không bao giờ làm. - Anh đang làm gì-- Này!
Tôi đã nói với anh tôi không làm-- tôi không làm gì cả rồi mà!
Anh đang làm gì vậy?!
Tôi còn đứa con trong đó, hiểu chứ?
- Anh không thể làm điều này. - Câm cái mồm chết tiệt của cô lại!
- Tôi còn đứa con trong đó! - Câm cái mồm chết tiệt của cô lại!
Này... này!
Này. Con gái của tôi còn trong phòng.
Anh không thể bỏ nó trong đó, vậy...
- Tôi đang nói với anh sự thật. - Ồ rất tiếc.
Hãy xem, tôi không bỏ cô bé. Cô mới là người bỏ nó.
Ôi, đừng khóc nữa.
Không có đi tù đâu.
Nếu đi tù thì tôi đã còng tay cô rồi.
Cô chỉ cần ngồi phía sau và thư giãn.
Nếu cô là một cô gái ngoan,
nếu cô im lặng hơn cả con chuột nhỏ trong nhà thờ,
thậm chí cô có thể quay lại với con mình nhanh hơn cô nghĩ.
Bây giờ tôi biết cô biết tôi sắp quay lại đó.
Một cô gái như cô không nên bận tâm.
Thấy không?
Tôi sẽ không làm đau cô.
Có lẽ chúng ta thậm chí có thể là bạn bè.
Một chút ánh sáng êm dịu thì sao nào?
Tốt hơn chứ?
Cởi giày bẩn ra.
Cô gái ngoan. Cởi hết mọi thứ.
Bây giờ dạng chân qua tôi.
Thế đấy.
Nếu muốn về lại cái phòng trọ đó...
tốt nhất cô nên cư xử cho đúng.
Tôi không lo lắng về điều đó. Chúng ta vẫn chưa xong đâu.
Có nghe tôi không?!
Hãy cởi nó ra.
Tôi nghĩ đó là điều anh muốn.
Đúng vậy.
Tôi đã làm những gì anh bảo tôi làm.
Và anh đã nói sẽ cho tôi về với con tôi.
Chuyện gì sẽ xảy ra
nếu mẹ của đứa trẻ bị bắt vì tội bán dâm,
đứa trẻ bị bỏ lại một mình trong căn phòng trọ tồi tàn đó?
Không có thức ăn hoặc không có gì ở đó cả.
Hả?
Này, ông già.
Chúng ta có trò giải trí mới.
Tại sao không ra đây xem?
Cùng một địa điểm. Cả hai đều có thể đến.
Vâng.
Sẽ là một bữa tiệc!
Chúng ta sẽ có thêm vài người nữa.
Anh muốn tôi ngồi trên mui xe đợi họ à?
Bây giờ hăng hái lên!
Tại sao không chứ?
Hãy làm dáng trên mui xe đi.
Đừng mặc gì cả.
Nhanh nào.
Không có cả đêm đâu.
Vậy mới ngoan chứ.
Trời nóng quá.
Vâng?
Tôi có thể lấy áo để ngồi được không?
Lấy đi.
Nhanh lên.
Ôi, bây giờ.
Cô đùa tôi chắc?
Cô không biết là không nên đùa với súng sao, cô gái?
Đó không phải đồ chơi. Bỏ nó xuống!
Mẹ ơi!
Mẹ biết, con yêu, chờ đã.
Không sao đâu con.
Này, mẹ đây con yêu.
Không sao đâu, shh...
Mẹ biết rồi mà, mẹ xin lỗi.
Chào mừng về nhà.
Này...
Họ cho mày ra ngoài sớm...
...nhưng mày vẫn còn nợ tao đấy, đồ khốn.
- Mày vẫn còn nợ tao. - Này!
Này, dừng lại ngay nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát.
- Tốt, gọi họ đi, đồ khốn! - Tôi sẽ gọi cho họ.
Hãy lùi lại và đi đi!
Đừng lo.
Mày không thoát được tao đâu, cậu bé.
Ổn chứ, anh bạn?
Chúa Giêsu.
Về nhà, ngôi nhà thân yêu.
Chào ông già.
Nên báo trước thì tốt hơn.
Đã bảo là con sẽ ra tù sớm mà.
Ồ, lẽ ra bố phải đến đón con.
Không, con không muốn làm phiền bố.
Không, không có gì phiền đâu.
Ừm.
Đây là Consuela.
- Cậu ấy là con trai tôi. - Vâng. Đôi mắt giống nhau.
Rất vui được gặp cậu
Rất vui được gặp bà.
Nói đến mắt, chuyện gì đã xảy ra với khuôn mặt của con vậy?
Chỉ là món quà chia tay nhỏ từ các bạn tù thôi.
- Con nghĩ vậy. - Ừm.
Tôi tưởng nó chỉ còn da bọc xương thôi.
Người phụ nữ này biết nấu ăn.
Thôi nào, có vẻ như con đã đói rồi. Đến đây.
- Trời ạ, con vừa đi bộ về đến tận đây đấy. - Ôi, chết tiệt.
Cô ấy đến từ đâu vậy?
Bố đã đến thăm chú Clive của con ở Bogalusa.
Bố thấy cô ấy làm việc trên cánh đồng mía.
Đôi mắt nâu to tròn luôn dõi theo bố
và cô ấy cứ cười nhạo bố.
Dù sao đi nữa, bố nghĩ sẽ đi hỏi tại sao cô ấy lại cười.
Ý bố là, lẽ ra con nên thấy cách bố giúp các công nhân sống trong những căn lều tồi tàn,
và... cô ấy không có ai cả và bố cũng vậy, nên...
bố hỏi cô ấy có muốn đến và ở lại với bố không,
và cô ấy nhận lời và đã ở đây kể từ đó.
- Và phần còn lại là lịch sử. - Chuẩn rồi.
Bây giờ bố đang nói tiếng Tây Ban Nha.
Một chút , nhưng cô ấy hiểu.
Con cá là cô ấy biết đấy, đồ ranh mãnh.
Nó không phải như thế. Đừng nghĩ xấu cô ấy.
Cô ấy ngủ ở đâu?
Ừm, trong căn phòng cũ của con, trong chuồng ngựa.
- Bố nói dối. - Ồ, đưa bố cái đó.
Khi mẹ con qua đời ở đây yên tĩnh quá.
Có những đêm bố ra đây ngồi và...
nghe như thể thế giới đã đến ngày tận thế.
Bố đã cố gắng thoát khỏi cảm giác tồi tệ đó.
Bố hy vọng mẹ con hiểu.
Ồ, con không thể nghĩ là mẹ sẽ bận tâm.
Con cảm thấy mình tồi tệ quá.
Con biết điều đó làm tổn thương mẹ vì con không gần mẹ trong lúc đang hấp hối.
Được rồi, bà ấy yêu con. Và đó là tất cả những gì quan trọng.
Bố đã viết cho con cả đống thư nhưng bố không gửi.
Con biết đấy, bố nghĩ con không cần tăng cân.
Con không cần thêm thứ vớ vẩn nào của bố hay của ai khác.
Không sao đâu. Bây giờ con ở đây.
Đưa cho con tất cả những thứ chết tiệt bố có.
Bố vẫn còn giữ thứ cũ kỹ đó à?
Con đang nói về Kinh Thánh?
Cô ấy và bố ngồi ngoài này,
giúp cô ấy học tiếng Anh. Dạy cô ấy đọc.
Giống như con và bố thường đọc khi con còn đi học, nhớ không?
- Ừ, con nhớ rồi. - Con đã từng thích những câu chuyện cũ đó.
Daniel trong hang sư tử là tác phẩm con yêu thích nhất.
Con thực sự không còn tin vào những điều đó nữa.
Gì cơ, sư tử không ăn thịt anh ta à?
Không. Con chẳng tin tí nào.
No comments yet. Be the first to leave one.