Pierwsze 200 wierszy.
TÒA ÁN BANG JALISCO NĂM 1985
- Tôi đâu được quyết ai là bố tôi. - Chuyện đấy liên quan gì?
Ai chẳng thế.
Thế thì không nên trừng phạt ai cả.
Andrés,
tôi cần biết sự thật.
Tôi toàn nói thật mà.
Tôi không nghĩ thế.
Có người nói là quen cậu đã ra mặt
và làm chứng buộc tội cậu rồi.
Ai?
Gustavo Balbuena.
Ông ta bảo cậu đã giao Gael Espinoza cho chúng và phụ trách mở cổng.
Ông ta bảo thẩm phán: "Andrés Greco là kẻ gác cổng địa ngục".
Nguyên văn lời ông ta đấy.
Thẩm phán quyết định ngày mai bắt cậu đối chất trực tiếp với ông ta rồi.
Đừng, anh Andrés! Đừng!
Không!
Ta sẽ làm gì?
Ta sẽ làm gì vì gia đình?
CÂU LẠC BỘ REAL JALISCO NĂM 1982
Họ nói vì chiến tranh Falklands, họ sẽ trục xuất dân Argentina khỏi Anh.
Có khi ta sẽ gặp may và họ sẽ trục xuất đám chơi mã cầu.
Mong thế.
Andrés này. Tôi thấy anh Gael Espinoza ở ngoài. Anh ấy đang tìm cậu đấy.
- Nhớ nhé. - Ừ, cảm ơn.
- Bảo anh ấy vào xát xà phòng cho cậu ấy. - Rửa "chỗ ấy" đi. Đồ ở bẩn!
- Quất đau vào. - Bắt nó.
- Quất đau vào. - Quất nó.
Cưng à.
- Chào cưng. - Chào em yêu.
- Ổn không Manuela? - Chào anh.
Gael kìa.
- Chào, anh khỏe không? - Khỏe lắm.
Manuela, bạn gái tôi. Anh Gael Espinoza.
- Hân hạnh ạ. - Hân hạnh.
Paco bảo cửa hàng nhà cậu đóng cửa rồi.
Vâng.
Bọn tôi định đổi ngành kinh doanh.
Tôi có nghe nói. Cậu định mở cửa hàng đồ thể thao nhỉ?
Đồ chơi mã cầu. Thị trường nhỏ, nhưng đang phát triển.
À, nhà tôi quen nhiều thương hiệu giúp được cậu đấy.
Cảm ơn. Tôi sẽ ghi nhớ.
Tôi gặp mấy em gái cậu suốt. Họ xinh thật đấy.
Đừng nói thế, anh ấy bao bọc em gái lắm.
- Tôi không có ý xấu. - Tôi cũng nghĩ thế.
- Chứ còn gì. Đi thôi. - Bọn tôi cũng đi đây.
- Cậu có xe không? - Không, bọn tôi đi bộ. Tôi ở khá gần đây.
Cậu đi bộ? Để tôi chở, đi.
- Đi. - Anh chắc không?
Chắc, để cậu còn kể tôi thêm về vụ kinh doanh. Lối này.
Abril, lấy cho mẹ hai củ cà rốt với?
- Chào cả nhà. - Xin chào!
Chào Abril.
Xin chào.
Chào.
- Đừng trêu nó! - Ấy ấy, bình tĩnh!
Sao anh lại ở đây?
Anh về lúc nào đấy?
Một lúc rồi. Mẹ ra sân bay đón anh.
Cưng, đây là Darío Greco, tay lười biếng chuyên nghiệp.
- Đây là Manuela. - Cuối cùng cũng gặp!
- Cô bạn gái người mẫu đấy à, khá đấy. - Anh ấy từ Baja California bay về.
Anh trai anh tính hơi dị vì hồi bé bị mẹ đánh rơi.
- Nhưng anh luôn tiếp đất bằng chân nhé. - Con đừng bịa nữa.
Sao cả nhà không bảo con?
- Con biết tính bố rồi còn gì. - Chết tiệt, gặp lại cả nhà vui quá!
Bố đang làm gì đấy ạ?
Bố ngồi thôi,
suy nghĩ.
Bố làm nhà tắm bừa hết rồi.
Sao nhà tắm lại chỉ nên dùng làm nhà tắm?
Bố nghĩ trong đời mỗi người đàn ông luôn có một khoảnh khắc giác ngộ,
sáng tỏ.
Hoặc hắn có thể chọn tiếp tục hèn kém, làm đồ vô danh tiểu tốt, mãi mãi.
Nghe cho kỹ này.
Có hai loại người, loại sợ hãi đứng ở ngưỡng cửa,
và loại bảo: "Tôi sợ, nhưng tôi vẫn sẽ vào".
Mày hiểu ý bố không?
Hơi hơi ạ.
- Sao bố không bảo con anh Darío sẽ về? - Sao bố phải bảo mày?
Anh ấy bảo bố viết thư cho anh ấy và bảo bố đang ốm.
Đúng không ạ?
Bố cũng từng là con trai và cũng từng cố hiểu ông nội,
nhưng có vẻ anh mày thấy việc đấy khó quá.
- Anh ấy hiểu những gì bố nói thôi. - Nói gì?
Thế giới này tệ hại à?
Cái đấy sớm muộn rồi ai cũng nhận ra thôi.
Cái khổ là nhận ra từ hồi mày còn bé, như bố vậy.
Thì sau đó,
ngày nào mày cũng lại nhận ra.
Lúc đấy mày sẽ bảo vệ ai?
Mày sẽ đấu tranh vì ai? Bố à?
Vì gia đình mày.
Hình như ta đang nói hai chuyện khác nhau ạ.
Con đang hỏi về anh Darío và sức khỏe của bố.
Trông bố có ốm không?
- Không ạ. - Thế thì ta đang nói cùng chuyện.
Bố gửi anh một lá thư khó hiểu, nói là bố không nói rõ được,
mà bố đang không ổn.
Bố bảo anh nên về.
- Bố không kể gì mấy đứa à? - Không, bố cũng chả bao giờ kể gì với em.
Hồi em sang Anh dự giải Mở rộng với Thân vương Charles,
bố chỉ ôm chặt em
rồi bảo em: "Thấy chưa? Mày phải làm theo lời bố".
Bao giờ được là em ra ở riêng luôn.
- Nhưng em chả có xu nào dính túi. - Này, em phải bảo hai anh cái này.
Thế thì phải gõ cửa rồi hãy vào chứ em.
Giờ anh thành sao số vì được lên tạp chí nhờ bạn gái anh rồi chứ gì?
- Đưa đây, em đem đốt. - Buồn cười đấy. Đừng có nhờn.
- Anh đốt em thì có! - Cứu!
Giật đứt chân nó đi.
Kéo chân nó ra!
Ngủ ngon nhé cưng.
Bố nó ngủ ngon.
Cẩn thận chứ cưng, tí thì bỏng rồi.
Ơ, chưa ai dậy ạ.
Có ngần ấy anh chị trong nhà để làm gì không biết?
Con định cứ trượt pa-tanh suốt thế à?
Đi ngủ con không chịu cởi,
con còn không chịu cho mẹ cởi luôn.
- Sao ạ? Con không được đeo giày đi ngủ à? - Không thoải mái lắm chứ sao?
Ai đấy?
Vào đi.
Sao ạ?
Con giống hệt mẹ hồi trẻ. Hồi bố yêu mẹ ấy.
Mẹ lớn hơn con bây giờ chút thôi.
Chào cô Martha. Sabrina có nhà không?
- Có chứ. Được thì gọi nó dậy hộ tôi nhé. - Vâng, xin phép.
Sabri.
Sabrina.
Dậy đi thôi,
ánh mặt trời vuốt ve em rồi.
Cẩn thận.
Con không muốn.
Sẽ không sao đâu.
Từ từ thôi.
Thấy chưa?
Sabri,
đóng cửa lại xong xem ở ngoài có nghe thấy gì không.
- Bố muốn con ra không ạ? - Không.
Bố muốn con ngồi đây rồi hét lên.
Con hát một bài được không?
Không, bố cần con gào lên.
Bố cần con gào lên. Gào đi.
To lên.
To lên!
Xin chào.
- Con nghe thấy gì không? - Lại gì thế ạ?
"Lại gì thế ạ? Con muốn dậy lúc nào thì dậy và cái gì cũng muốn biết".
Mày nên quy củ lại đi con.
Ra đi, ra ăn sáng đi.
Bố hỏi con nghe thấy gì không.
- Sabri, nghe thấy gì không? - Không, không nghe thấy gì ạ.
Em mày thiếu bản lĩnh.
Trên lưng ngựa nó là một đứa. Xuống ngựa nó biến thành đứa khác.
Bố sẽ nói chuyện với nó sao cho nó hiểu được,
khi nào bố cảm thấy đúng lúc.
Bố luôn chấp nhận rủi ro và chịu trách nhiệm
về mọi việc xảy ra trong gia đình.
Nhất là những lúc thất bại, như cái cửa hàng khỉ gió kia.
Cho nên bố sẽ không làm gì nữa trừ khi bố cực kỳ chắc chắn.
Hơn nữa, ta đang ở trong bối cảnh lý tưởng cho dự án này.
López Portillo mở đường cho ta rồi.
Những kẻ có tiền,
cực nhiều tiền.
Dự án gì thế ạ?
Tí thì được hả?
Tốt.
- Cậu phải kể tôi về mấy thương hiệu đi. - Tôi phải kể chứ.
Bao giờ?
- Ta sẽ lên lịch sớm. - Là bao giờ, nói đi. Bao giờ cậu rảnh?
Giữa tuần sau ta có thể gặp nhau để bắt đầu tính toán.
- Phải thế đi. - Ừ, chứ bây giờ thì chưa.
- Chào! - Xin chào.
- Chào. - Anh biết chỗ này rồi hả?
- Làm gì đấy? - Uống whiskey.
Cuối cùng Andrés Greco cũng đến dự tiệc. Đến lúc tôi với cậu phải gặp nhau rồi.
Tôi đang tính đến rất nhiều dự án ta có thể làm chung.
Cạn ly.
Chuyện làm ăn để sau bàn đi.
Giờ cứ vui cái đã.
Cái gì đấy?
Một bất ngờ nhỏ.
Cậu sẽ thích cho xem.
- Bao giờ ta đi chơi Go-kart? - Go-kart à.
- Hả? Là ta có đi không? - Ở cửa hàng của bố tôi.
- Thật? - Bọn tôi có đường đua go-kart.
- Của anh em tôi. - À.
Bọn tôi chất hàng núi đồ không vỡ được làm chướng ngại vật.
Hàng đống tã,
giấy vệ sinh…
Thế hơi tồi nhỉ? Đâm vào đống tã.
- Là em bé còn tồi hơn. - Không.
- Đẻ em bé còn tồi nữa. - Có lý.
Cậu ấy nói mà!
Trò này phải dùng tờ tiền mới.
Không là hít vào dở lắm.
Tôi sẽ thấy sao?
Lúc đầu cậu sẽ rất sướng.
No comments yet. Be the first to leave one.