Ashes

Ashes (Kül)

Pobierz napisy Vietnamese

Informacje o wydaniu

Ashes 2024 NF WEBRip
Komentarz od TuanCuii

Tagi

webrip
web
BRip
Opublikowano: 2024-02-09
Pobrania: 40
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Hiện thực là gì và hư cấu là gì?

Ta cần suy nghĩ về điều đó. Tôi nghĩ đời đang đùa với tất cả chúng ta.

Hiện thực có thể là lời nói dối do ai đó bịa ra, có đúng không?

Có lẽ chúng ta đều đang sống trong giấc mơ của ai đó.

TRO TÀN

Hoan hô!

Vâng, cảm ơn mọi người đã tới.

Mọi người biết tôi không phải kiểu người hay phát biểu.

Bốn mươi năm trước, khi bố tôi thành lập Nhà xuất bản Urkan,

chúng tôi có nhiều bạn bè và các tác giả đáng tin cậy ở bên cạnh.

Và có cả nghìn độc giả. Ấn phẩm đầu tiên của chúng tôi là Biển Sự Sống .

Kể từ đó, ta đã có rất nhiều kỷ niệm và ý tưởng, phải không, Taner?

Đúng vậy.

Nhưng thời này chẳng ai đọc sách nữa.

Và trong suốt cuộc phiêu lưu này, bà xã yêu dấu đã luôn ở bên tôi.

Cô ấy là người đầu tiên đọc sách gửi đến,

tôi luôn tin vào bản năng của cô ấy.

Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng tôi.

Gökçe, mừng vì có em bên cạnh. Và vì ta có nhau.

Tôi xin dừng bài phát biểu nhạt này. Rất vui vì tất cả đã đến. Uống vì bạn bè!

Vì bạn bè!

Không chỉ có mỗi tôi nghĩ vậy. Những người khác cũng…

Chỗ bạn bè với nhau tôi mới góp ý, đừng viết về cuộc đời mình nữa.

Thử đề tài khác đi.

Ôi, Gökçe, cô nhìn xem.

Chồng cô hết thích đọc những gì tôi viết rồi.

Anh ấy nghĩ tôi nên thử đề tài khác.

Được. Đề tài này thì sao?

Hôm trước, tôi có đọc trên bản tin.

Một thợ may tầm thường nọ ở Maltepe, Istanbul,

tin rằng Anna Karenina có thật trên đời.

Không chỉ tin là thế, anh ta còn bỏ cả gia đình để đến Nga.

- Cái gì? - Nếu nó được dựng thành phim…

- Bọn tôi chẳng tin đâu. - Anh ta thì tin đấy!

Vào trong nhà đó đi.

Lấy vài món đồ đi.

Mau lên, vào trong nhà đi.

Giết hết mấy thằng đó đi.

Nhấn vào đó.

TRO TÀN

"Tro tàn sẽ không bao giờ cháy.

Nó là tàn dư của một mối tình cháy bỏng.

Nếu gặp được người từ thế giới bên ngoài, làm sao bạn nhận ra họ?

Nếu bạn mới là kẻ không thuộc về thế giới đó thì sao?"

Nếu bạn đang ngủ say…"

Trong tâm trí của bất kỳ ai nghe thấy lời tôi viết, số mệnh của họ đã thay đổi.

Xin bắt đầu bằng việc từ biệt bản thân.

Chào em, Ceylan.

- Ta đâu có đặt màu hồng. - Vâng.

- Ta đặt xanh dương mà. - Phải.

Những người tôi từng biết và những người đã lướt qua đời tôi,

họ ở trong ký ức của tôi.

Tôi nhớ rõ những khuôn mặt đó.

- Xin chào. - Chào cô Gökçe.

Cảm ơn cô. Mẹ ơi?

- Gökçe hả? - Đúng rồi ạ.

Tôi sẽ bỏ lại tất cả và viết cho một cuộc sống mới.

Để ai đó có thể chứng kiến những gì tôi đã trải qua.

Bất cứ ai có được cuốn sách này sẽ biết chỉ duy nhất một người sẽ chịu trách nhiệm

cho mọi sự trùng hợp đã đến với tôi.

TRO TÀN

Người mà tôi không dám gọi tên đầy đủ mà chỉ gọi là "M".

Cứ như mọi con phố ở Balat đều dẫn đến anh ấy.

Sự hung hăng đáng sợ và sự im lặng đầy bí ẩn của anh ấy đã cuốn hút tôi.

Cánh tay phải của anh ấy xăm hình vòng tròn sự sống.

Trên cổ thì xăm bóng của một chú chim.

Tất cả bắt đầu từ một nơi.

Một tiệm bánh nhỏ ở Balat.

Với bí mật của M, tiệm bánh này sẽ trở thành ký ức

cuốn cả hai chúng tôi vào sự tăm tối.

TIỆM BÁNH MÜŞFİKA

Thứ biến nơi này thành phép màu là những bụi tro tàn bay khắp nơi

mà chỉ tôi mới có thể nhìn thấy.

Cứ như có những dấu hiệu chỉ đường cho tôi

và lần nào cũng đưa tôi đến với tiệm bánh Müşfika.

TIỆM BÁNH MÜŞFİKA TÌM KIẾM

- Lale, chào buổi sáng. - Chào buổi sáng, gái yêu.

- Cậu khỏe không? - Vẫn khỏe. Sao gọi tớ sớm thế?

Tớ muốn mời cậu một thứ.

Chính là tiệm này. Cửa ở đâu nhỉ? À, bên này. Lại đây.

TIỆM BÁNH MÜŞFİKA

- Chào chú. - Xin chào quý khách, mời vào.

Cảm ơn.

Đừng đứng đó, mời ngồi.

Gökçe, tớ chẳng biết sao cậu lại tìm đến nơi này.

Trong một cuốn sách được gửi về nhà xuất bản

có nhắc đến tiệm bánh này.

Cái gì?

Nhân vật chính mua bánh simit ở chỗ này.

- Một anh chàng được gọi là "M". - M sao?

M. Sách viết như vậy.

Không tiết lộ tên. Dù sao thì anh ta là một người kỳ lạ.

Như đến từ thế giới khác.

Anh ta có những hình xăm có ý nghĩa sâu sắc trên cổ họng, cánh tay.

Anh ta thay đổi cuộc đời của những người đã gặp trong đời.

Gökçe, cậu không sao đấy chứ?

Không. Tớ vẫn bình thường mà.

Thứ cậu đọc là tiểu thuyết. Là sự hư cấu.

- Hư cấu thôi. Cậu biết rõ mà nhỉ? - Nhưng tiệm bánh có thật.

- Có lẽ anh ta cũng có thật. Có gì sao? - Không thể tin được.

Thôi, không uống nổi. Đi nào, gái.

Chúng ta đi thôi.

Hãy uống cafe ở nơi nào đó thật đàng hoàng.

Cậu đi đi. Tớ sẽ dạo quanh.

Được thôi. Tùy ý cậu vậy.

Tiệm mộc là nơi M lưu giữ tất cả quá khứ của mình.

Những dấu hiệu đưa tôi đến một con đường và dẫn tôi đến cửa tiệm này,

nơi tôn nghiêm của anh ấy.

Ngay khi tôi nghĩ mình đã đi lạc, bụi tro đã dẫn tôi đến cửa nhà anh ấy.

Tôi nhận ra mình không còn cách nào khác ngoài việc đi theo M như là những bụi tro.

Được. Tôi sẽ gửi email cho anh.

Được rồi, tôi sẽ gửi liền.

- Chào cô Gökçe. - Chào cô.

Anh Kenan có cuộc gọi quan trọng.

- Mời cô ngồi đây đợi. - Được.

- Cô uống gì nhé? - Tôi có rồi, cảm ơn.

Vâng, chính xác.

Được, vậy tôi sẽ đợi tin từ anh.

Được rồi. Chúc mọi việc suôn sẻ.

- Chào anh. - Chào em.

Đến giờ này sao, Gökçe? Có chuyện gì à?

Em muốn ta uống cafe thôi.

- Vậy ai đang trông cửa tiệm? - Ceylan. Cũng vắng khách mà.

Ừ thì, cũng là ý tốt đấy

nhưng hôm nay nhiều việc quá nên…

Anh quên gửi email rồi.

- Em nên về nhỉ? - Không sao.

Anh chỉ cần gửi lại vài thứ thôi.

Uğur Örtün đã đến.

- Vào đây hay phòng họp? - Phòng họp. Tôi ra liền.

Được rồi.

Để xem, rồi.

- Gặp em sau. - Chúc may mắn.

Cảm ơn em.

Nằm ẩn dưới bao bí mật, tòa tháp này là của riêng hai chúng tôi.

Đó là nơi nằm giữa các vị thần.

Lần nào chúng tôi cũng đi một lối đi khác trước trong đường hầm tối

để đến chỗ cánh cửa ở cuối đường, nơi mở ra là đến trời.

Khi mở cánh cửa, chúng tôi sẽ bỏ lại cuộc sống nhàm chán

và bước vào một vũ trụ khác.

"Bước qua cánh cửa đó, tôi không còn nhớ về quá khứ. Tôi xóa hết.

Anh ấy là người dẫn lối đưa tôi lên trời".

Xin chào. Mời quý khách vào.

Cảm ơn. Nghe nói ở đây có một tòa tháp. Chú có biết không?

Một tòa tháp sao? Tôi chẳng biết tháp nào cả.

Không sao, tôi sẽ hỏi người khác.

- Chúc bình an. - Cảm ơn, chú cũng vậy.

- Chú lấy cháu ba bánh simit nhé? - Alô?

- Ba bánh simit . - Vâng.

Vâng, thưa ông. Tôi vừa định gọi cho ông.

Vâng.

Vâng, còn thiếu vài cái.

Không, không chỉ…

Không chỉ ở màu sắc mà cả kích cỡ nữa. Chúng không khớp nhau.

Được. Cứ mang mấy cái hộp qua, có bao nhiêu cũng được.

Tôi cần có trong tuần. Tôi phải đi rồi. Để sau đi. Vâng.

Nói chuyện sau nhé.

Tìm ai sao?

Anh là thợ mộc à?

Vâng. Cô có việc gì?

Tôi đến đặt làm gương. Tôi cần một cái ở tiệm quần áo của tôi.

- Tiệm ở đâu? - Ở Nişantaşı.

Nişantaşı…

Cô có số đo chưa? Cô muốn kiểu gì?

Không có số đo gì cả. Chỉ cần một tấm gương có khung gỗ.

- Chúng tôi bận rồi. Để khi khác đi. - Đơn giản lắm mà.

- Cô có cần gấp không? - Không.

Vậy thì được.

- Xin lỗi, tên anh là gì? - Tôi tên Ali.

- Tôi sẽ chọn kích thước rồi quay lại. - Lúc nào cũng được.

Metin Ali Soykan đâu rồi?

Anh có đơn hàng này.

Điền số căn cước và ký tên.

Của anh đây.

- Cô quên gì sao? - Tôi chưa có số của anh.

Metin Ali, phải không?

Họ thường gọi tôi là Ali, ít ai biết về cái tên Metin lắm.

Tôi là Gökçe. Rất vui được gặp anh.

Tôi sẽ gọi báo anh số đo.

Chỗ này đặt một tấm gương thì sao, Ceylan?

Em nghĩ ta không cần gương đâu, nhưng…

Lấy thước dây ra. Ta đo thử.

Đo chiều cao nào.

Để chị xem. Thả xuống hết cỡ luôn đi.

Alô, chào anh Metin.

Vâng, tôi là Gökçe đây. Tôi gọi cho anh để báo số đo.

Kích thước 80x150 nhé. Gương đứng nhé. Kiểu gương đứng ngả được.

Được. Hẹn gặp anh nhé.

Tạm biệt.

Tình yêu giống như chiến tranh.

Chúng đều tựa như cuộc chiến giữa bầy sói.

Trong lúc đàn ông và phụ nữ uốn éo dưới lớp lông của nhau,

họ cắm móng vuốt vào trái tim của người kia.

Rất hoang dại. Rất xấu xí. Và bẩn thỉu.

Không nhờ M dạy cho, tôi đã không bao giờ khám phá được sức mạnh của mình.

Gökçe?

Đợi đã.

Sự thật trở nên bế tắc khi nó được thấm thía.

Một trái tim có được yêu hai người cùng lúc không?

Tôi đã như sụp đổ sau khi biết được M đã kết hôn.

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left