Pierwsze 200 wierszy.
Này!
Ớ? Chắc nó vừa... móc ví của tôi rồi.
Này!
Này, đứng lại!
Chặn nó lại!
Ôi, thôi nào, Tom.
- Đâu có tệ đến thế. - Không tệ sao?
Như trẻ con vậy.
Diễn cũng ổn, âm nhạc hay mà.
Con thấy sao, Bruce?
Xin lỗi mẹ, con đồng ý với bố.
- Khá là nhảm. - "Khá là nhảm"?
Làm gì có từ nào là "khá là". Quá nhảm luôn ấy.
Cả hai khó...
Khỏe chứ, ông bà?
Bình tĩnh, Bruce.
Đưa tiền đây!
Được thôi.
Chúng tôi nghe anh.
Dây chuyền.
Không sao đâu.
Bình tĩnh.
Mẹ! Mẹ ơi?
Bố ơi?
Bố!
Bố!
Ngồi xuống!
- Đứng yên! - Rồi, đừng động vào mặt tôi!
Câm họng!
Tôi cần thuốc.
Thuốc của tôi.
Mơ đi.
- Thôi nào! Thuốc của tôi đâu? - Lùi lại.
- Thôi nào. Đưa thuốc cho tôi. - Lùi lại nào.
Thuốc của tôi đâu?
Tôi bảo đưa thuốc cho tôi, con khốn.
Đừng bắn!
Đừng bắn. Để tôi.
Đừng bắn.
Đừng...
Bình tĩnh.
Anh,
nhìn tôi này.
Không phải họ, tôi này.
Tên tôi là Jim. Jim Gordon. Tên anh là gì?
Tôi cần thuốc của tôi.
Được rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Nhìn tôi này, được không?
Thuốc của anh ở đây. Phải không?
Cần thuốc hả?
Của anh đây, thuốc của anh đây, được chưa?
Có phải thuốc của tôi đâu.
Xin lỗi mọi người. Không cố tình to tiếng như vậy đâu.
- Tập trung chuyện khác mà. - Đứng dậy! Này!
Này, này, mọi người, bình tĩnh nào!
Thôi nào, mọi người!
Cậu làm cái quái gì vậy?
Chúng tôi sắp bắn hắn rồi.
Ừ, thì, hắn cũng gục rồi đấy thôi, đúng không nào?
Cậu có thể đã bị thương. Sai lầm ngớ ngẩn.
Lần sau, bắn ngay lập tức.
Nếu tôi nổ súng, mọi người sẽ hoảng.
Tất cả sẽ cùng bắn.
Có người cướp súng cảnh sát, thì bắn nó ngay.
Đó là cơ bản.
Này, Bullock, Gordon, việc cho hai người!
Hai người bị giết, Theater District.
Tha cho tôi đi, sắp hết ca rồi.
Phải, sắp thôi.
Ồ, huyền thoại Harvey Bullock.
- Cái ác không bao giờ được yên? - Tannenbaum, nhìn ngon nhỉ.
Đây là cộng sự mới của tôi, James Gordon.
- Chúng ta có gì đây? - Tôi vừa mới tới.
Nam, nữ, bị bắn.
Con họ chứng kiến tất cả.
Thằng nhóc tội nghiệp vẫn chưa thể mở miệng.
Tên chú là James Gordon.
Chú là thanh tra.
Tên cháu là gì?
Không sao. Cháu không cần phải nói đâu.
Nghe này, T. giúp tôi được không.
Cậu không gặp tôi, được không?
Tôi thấy anh ngay trước mặt tôi đây.
- Anh bị sao vậy? - Đó là Thomas và Martha Wayne.
Tôi không muốn dính vào cái mớ bòng bong này.
Gọi bên tổ trọng án. Đây là sở trường của họ.
Phải, nhưng họ không ở đây.
Và cộng sự của anh đang nói chuyện với nhân chứng.
Vậy nên... đây là vụ của anh.
Bruce.
Tên cháu là Bruce Wayne.
Cho chú biết chuyện gì đã xảy ra được không, Bruce?
Khi chú bằng tuổi cháu,
một gã tài xế say xỉn đâm vào xe nhà chú.
Bố chú qua đời.
Chú ở ngay bên cạnh ông ấy.
Chú hiểu cảm giác của cháu lúc này.
Và chú hứa với cháu,
dù cho bây giờ thế giới có tăm tối và đáng sợ đến thế nào,
sẽ có ánh sáng.
Sẽ có ánh sáng, Bruce.
Cả nhà mới ra khỏi rạp.
Đi bộ qua hẻm để bắt tắc xi và...
một người bước ra từ bóng tối.
Hắn cao
đeo mặt nạ đen và...
hắn đội mũ và đeo găng tay...
đi giầy bóng.
Hắn lấy ví của bố cháu và dây chuyền của mẹ cháu.
Và rồi hắn bắn họ
chẳng vì lí do gì.
Lẽ ra cháu phải làm gì đó!
Nhưng cháu quá sợ.
Cháu không thể làm gì để ngăn chuyện đã xảy ra.
Nhưng giờ có điều này cháu có thể làm.
Mạnh mẽ nên.
Thật mạnh mẽ.
Chú hứa với cháu,
chú sẽ tìm ra hung thủ.
Này.
Là ai vậy?
James Gordon.
Alfred Pennyworth.
Chúng tôi sẽ bắt được hung thủ.
Cậu mới đến, phải không?
Vâng.
Chúc may mắn, anh bạn.
Đi nào.
Đừng nhìn. Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng.
Đừng để họ thấy cậu khóc.
THÀNH PHỐ TỘI LỖI - S01E01
Không phải chúng ta nên ở đó khi họ chuyển nạn nhân đi sao?
Tại sao?
Nghe này, lính mới, giúp tôi chuyện này.
Đừng nói chuyện với nhân chứng cho tới khi tôi bảo cậu.
- Anh có vấn đề gì vậy? - Nhóc quân nhân à, vấn đề của tôi là
cậu vừa khiến chúng ta vướng vào mớ bòng bong không lối thoát đấy.
Vậy à, sao lại thế?
Cậu không nghe tới Thomas và Martha Wayne bao giờ à?
Có chứ, Wayne Foundation.
Phải.
Hai người giầu có và quyền lực nhất ở Gotham.
Cậu không tưởng tưởng nổi áp lực
nếu chúng ta không mau giải quyết vụ này đâu.
- Vậy thì mau giải quyết. - Phải rồi.
Đây là một vụ cướp vu vơ, Holmes.
Nghi phạm có thể là một trong số 10,000 tên lưu manh ngoài kia.
Đậu má!
Gọi món nào!
Chà, chà, chà, không phải là Montoya và Allen sao.
Tổ trọng án.
Đây là cộng sự mới của tôi, Jim Gordon.
Rất vui được gặp anh.
Chào anh, Harvey.
Anh lo vụ nhà Wayne à? Khủng khiếp thật.
Phải.
Có manh mối gì không?
- Vừa mới bắt đầu. - Tôi sẽ nói thẳng.
Anh muốn chúng tôi lo hộ anh không?
- Không, không, không, đây là... - Khoan nào, lính mới.
Sao hai người muốn vụ này?
Có manh mối gì à?
Không. Chỉ là gây áp lực thôi.
Không biết nữa.
Thôi nào, Bullock, anh biết là anh sợ vụ này mà.
- Chuẩn đấy tôi sợ. - Vậy hãy làm điều đúng đắn một lần thôi.
"Một lần thôi"?
Cô lấy đâu ra cái gan nói với tôi như vậy?
Biến mẹ nó đi.
Được rồi, cứ vậy nhé anh bạn.
Chỉ cố gắng hợp tác thôi mà.
Biết không, suýt nữa thì tôi định giao cho hai người rồi,
nhưng hai người không thể kiềm chế bản thân, phải không?
Cứ phải ra mặt và tỏ ra bố láo.
Được rồi, Harvey.
Nhớ cẩn thận nhé.
Chúc may mắn.
Cái đám thích làm điều lẽ phải. Lúc nào cũng mỉa mai chúng ta
cứ như chúng nó là thiên thần
không bằng ấy. Cho xin đi.
Là thị trưởng của thành phố này,
tôi thề với các bạn, nghi phạm của tội ác ghê tởm này
sẽ bị bắt
và trừng phạt ở mức án cao nhất.
Tôi thề với các bạn.
Lão già tội nghiệp. Đầu tiên là làn sóng tội phạm và giờ thì vụ này.
Cứ điều động người và nguồn lực nào anh cần.
Chỉ cần kết thúc vụ này.
Vâng, đại úy.
Jim, cho chúng tôi ít phút nhé?
Đại úy.
Câu trả lời là không.
- Phải! - Tôi phải làm gì, thay tã chắc?
Cô đùa à!
Tôi không quan tâm!
Cô ta bảo anh phải trông chừng tôi phải không?
Phải.
Cô ta nói cậu là anh hùng chiến tranh
và ngày xưa thì bố cậu là một công tố viên máu mặt,
nên tôi không được chơi cậu và làm theo lệnh.
No comments yet. Be the first to leave one.