Pierwsze 200 wierszy.
LUÂN ĐÔN, ANH QUỐC
Người ta thường nói nếu muốn thấy trước tương lai,
hãy nhìn lại quá khứ.
Anh từng nghĩ họ nói vớ vẩn.
Nhưng giờ anh nhận ra,
ta không thể chạy thoát khỏi quá khứ.
Khi chúng ta còn nhỏ,
em luôn gây sự với lũ đầu gấu nhất khu.
Để rồi anh phải can thiệp và giải quyết bọn chúng.
Nghỉ ngơi đi, em trai,
để anh xử lý nốt món nợ cuối này cho em.
Chăm sóc cho em trai tôi.
Nó mà bị làm sao,
tôi sẽ quay lại tìm các cô.
Đây, cầm đi.
Lựu đạn!
Dom, anh đưa em đi đâu đây?
Người ta thường nói đường thoáng giúp ta suy nghĩ
về những nơi ta đã đi qua, những nơi ta sắp tới.
Em vẫn chưa nhớ được gì về những chuyện này?
Hỏi thế là không công bằng.
Anh biết là em không nhớ.
Vậy chính xác là anh muốn cho em xem thứ gì?
Thứ đó.
Đấu Trường Đua Xe.
Chúng ta từng ghé qua đây à?
"Ghé qua" hả?
Chúng ta tạo ra trò này.
Giữ máy dưới 9,000 vòng/phút.
Thằng nhóc sẽ làm cháy động cơ sau 200m đầu tiên.
Đó không phải kiểu của em. Lái hoặc chết, đúng chứ?
Vậy lần này em lái thôi được không?
Sẵn sàng chưa?
Cô thì tôi biết là sẵn sàng rồi.
Đua!
Này, hay lắm.
Này!
Đó mới là cô gái tôi vẫn được nghe kể.
Cô đã biến đi đâu vậy, bóng ma?
Bóng ma.
Letty, làm sao vậy?
Chết tiệt! Nắm đấm cô nàng vẫn vậy.
Cậu có bao giờ giỏi ăn đấm đâu.
Phải rồi.
Rất mừng khi anh trở lại.
Thật vui khi thấy anh!
Rất vui được gặp lại cậu, Hector.
Được rồi. Đến nơi rồi Jack.
- Đến nơi rồi! - Phải, đến nơi rồi.
Giờ bố cần tìm nút mở cửa xe.
Con biết nút đó ở đâu không?
- Chào. - Chào.
Dĩ nhiên rồi. Tôi đang làm quen với thứ này.
Nhìn anh không hợp lái xe gia đình.
Không hẳn.
Này, đập tay với bố đã chứ?
Chờ đã! Đập tay nào!
Được rồi.
Cảm ơn cô rất nhiều.
Đừng lo. Anh sẽ quen ngay thôi.
Phải, đó là điều làm tôi sợ.
Lần đầu em thấy thứ này,
em đã nghĩ nó hơi buồn cười.
Giờ có lẽ trò đùa lại quay lại với em.
Anh làm gì vậy?
Điều anh nên làm từ lâu rồi.
Dừng lại đi!
Anh nhìn xem.
Đó là sự thật.
Đó là ngày em mất trí nhớ.
Đó là ngày Letty chết.
- Và em được sinh ra. - Không.
Em chưa bao giờ chết.
Anh có biết em thấy khổ tâm thế nào khi anh nhìn em
và thấy em của 15 năm kỷ niệm không?
Tất cả khoảnh khắc kỳ diệu ta từng có.
Em có thể thấy qua đôi mắt anh.
Em không thể mang lại cho anh những điều đó.
Em không có gì cả.
Em có anh.
Còn anh chỉ có một phần của em.
Em cần tìm lại chính mình.
Vì chính em.
Tạm biệt, Dom.
Anh thấy thất vọng, phải không?
Cô nói về cái gì vậy?
Vụ bắt giữ vừa rồi.
Quá đơn giản. Hắn thậm chí còn không bỏ chạy.
Không vấn đề gì.
Cho tôi thời gian tập tành.
Với lại tôi có cơ hội thực hành đóng dấu.
Anh nói dối dở tệ.
Gặp anh ngày mai, sếp.
- Gặp cô sau. - Đừng ở lại muộn quá.
Tôi ở lại bao lâu kệ tôi, cô gái.
Tôi biết anh sẽ nói thế mà.
Elena?
Cái gì đây?
Lá thư giới thiệu cô yêu cầu.
Tất cả những gì tôi viết đều là thật lòng.
Cảm ơn, Hobbs.
Cảm ơn vì mọi việc.
Thôi nào, uỷ mị quá.
Về nhà đi. Tạm biệt.
Được rồi. Tạm biệt.
Chờ chút.
Mày rõ ràng không phải nhân viên IT.
Nên là mày bắt đầu mở miệng đi
trước khi tao bẻ ngón tay ấy thành 6 đoạn
và nhét vào nơi mặt trời không chiếu đến.
Đặc vụ Hobbs, phải không?
Đúng vậy.
Tao cũng là người cuối cùng trên Trái Đất
mà mày muốn hack máy tính.
Mày sắp được khiêu vũ với tử thần đó.
Mày đã bị bắt.
Tao không quan tâm đến máy tính của mày.
Tao đến tìm bọn làm em trai tao tàn phế.
Không có bọn nào hết.
Chỉ có một người thôi, và hắn đang đứng trước mặt mày.
Con bé đó nói đúng.
Mày nói dối dở tệ.
Bọn IT chết tiệt.
Hobbs!
Yểm trợ tôi!
Elena!
Hobbs?
Hobbs!
ĐỊA ĐIỂM: TOKYO, NHẬT BẢN CHUYỂN DỮ LIỆU HOÀN TẤT
Được rồi, anh bạn. Đi thôi, không sẽ muộn mất.
Đi nào.
Con nghĩ sao?
Phanh trượt bánh đến ngay cổng trường nhé?
Mẹ đâu rồi?
Bố không biết. Mẹ ở kia. Mẹ đang ra rồi.
Đây rồi.
Cẩn thận cộc đầu.
Dom, anh có gói hàng này.
Gửi từ Tokyo.
Tokyo?
Han định làm gì đây, bắt anh chuyển sang xe turbo à?
Được rồi, sẵn sàng chưa?
Được rồi.
Này anh bạn. Ô tô không bay được đâu.
Ô tô không bay.
Cái này thì có hả?
Brian lái xe gia đình. Mọi chuyện đã thay đổi rồi.
Anh ấy đang đấu tranh tư tưởng, Dom.
Anh ấy không muốn em biết,
nhưng cuộc sống yên bình với anh ấy như cái mỏ neo.
Hôm trước em cố nói chuyện với anh ấy. Biết anh ấy nói gì không?
Anh ấy không nhớ các cô gái, không nhớ chuyện xe cộ.
Anh ấy nhớ những viên đạn.
Cứ để cậu ta thích nghi. Cho cậu ta thời gian.
Thế 9 tháng thì thế nào?
Em đang có bầu.
Và em chưa nói cho cậu ta, phải không?
Em phải cho cậu ta biết.
Em không muốn anh ấy thấy thất vọng về cuộc sống này.
Về em.
Cậu ấy sẽ không bao giờ thấy thất vọng về em.
Em là điều tuyệt vời nhất từng đến với cậu ấy.
Cảm ơn anh.
Ai đấy?
Dominic Toretto.
Mày không biết tao.
Mày sắp biết rồi.
Nằm xuống!
Jack!
Jack!
Gãy xương đòn,
và rạn xương chân ở 2 chỗ.
Anh ấy mới tỉnh dậy sáng nay.
Và điều đầu tiên anh ấy nói là "Gọi Dom cho tôi."
Anh ấy ở trong kia.
Em không sao chứ?
Em ổn.
Anh ấy đang chờ. Vào thôi.
Có quà cho anh này.
Hồ sơ của anh.
Cảm ơn.
Anh liều mạng để cứu thế giới
và họ cho anh thứ gì?
Thạch Jell-O và chương trình TV thập niên 70" dở tệ.
Anh biết đấy, ở đây cũng có cái hay.
- Được y tá tắm cho cũng không tệ. - Bố!
Bố xin lỗi.
"Bố" hả?
Bố muốn giới thiệu với con một người. Chú ấy là...
Chú ấy là một người bạn cũ.
Con ra chào chú đi.
Dominic Toretto, đúng không?
Bố cháu nói là ông ấy từng đá đít chú.
Này cô kia, ăn nói cẩn thận.
Bố cháu đang phê thuốc giảm đau.
Nên chú hiểu là bố cháu hơi lú lẫn.
- Cháu không nghĩ vậy. - Thế đủ rồi, con yêu.
Con đi ăn gì đó với Elena đi
để bố và chú Toretto nói chuyện.
Đi nào, cô gái. Ăn bánh quy nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.