My Father and My Son

My Father and My Son (Babam ve Oğlum)

Pobierz napisy Vietnamese

Informacje o wydaniu

Babam ve Olum 2005 1080p NF WEB-DL DD5 1 x264-AJP69 vie
Komentarz od The_Overseer
Chúc các bạn xem phim vui vẻ ~

Tagi

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Opublikowano: 2019-12-09
Pobrania: 53
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Sadık, anh đã đi đâu vậy?

Em đã gọi đến tòa soạn và cả quán rượu.

Anh phải báo trước một câu rằng sẽ về muộn và...

- Em lo à? - Ừ. Ngoài kia đang rất rối ren.

Anh cũng biết mà.

Anh còn uống rượu nữa.

Ừ, có uống một ít.

Mấy người ở tòa soạn cứ mời mọc.

Sadık, thời gian này anh phải cẩn thận. Anh biết đứa bé sắp ra đời rồi.

Xin lỗi em yêu, em nói đúng. Bài viết của anh không được đăng.

- Làm anh hơi buồn bực. - Vâng, em cũng xem tờ báo hôm nay rồi.

Tại cái tay chủ bút mới.

Ông ta sợ sệt.

Mà thôi, còn rượu rakı không?

- Không. - Sao thế?

Em uống hết rồi.

Em phải nuôi hai người, một chai rượu thì sao đủ.

Sadık, mẹ con em giận đấy!

Được rồi.

Nóng nực thật.

- Tiểu quái vật sao rồi? - Khỏe lắm.

Hôm nay em bị co thắt mà cứ tưởng nó sắp ra.

Đừng gọi là tiểu quái. Nhỡ nó là con gái thì sao?

Không sao.

Anh vẫn sẽ chào đón.

Mai chúng ta sẽ đến bệnh viện.

Chào đón như tối nay thì không được.

Em không để anh ẵm nó khi đang say đâu.

Anh sẽ đánh rơi làm nó ngã đập đầu cho coi.

Không đâu.

Không đâu.

Anh sẽ uống liền ba cốc cà phê và không đánh rơi đâu.

Nó là con yêu của anh mà.

Đến giờ tập rồi, lấy gối đi.

Không phải ở lưng, để ở sau gáy.

Cẩn thận cái đầu. Đứng yên.

- Sadık. - Sao?

Sadık, nó sắp ra.

- Bây giờ ư? - Sắp ra rồi!

Gọi taxi nhanh đi. Đứa bé ra sớm.

Được rồi.

Được rồi.

Lấy ví xong là đi.

Không sao, em à.

Khốn nạn thật.

Được rồi, chúng ta sẽ ra ngoài tìm taxi. Bệnh viện mất năm phút là đến.

Đừng nói năm phút, Sadık. Em đẻ đến nơi rồi.

- Hilmi, Aysun sắp sinh. - Đừng phí thời gian với anh ấy!

Nó sắp ra!

- Được rồi, thở sâu vào. - Đừng có bảo em hít thở!

Được rồi, em yêu. Mọi thứ sẽ ổn cả thôi.

Chúng ta sẽ tìm được taxi ngay thôi.

Đi nào. Cố lên, em yêu.

Taxi!

Có ai không? Giúp với!

Được rồi, Sadık. Em thấy đỡ rồi.

Giúp tôi với!

Cố lên.

Sao không có chiếc xe nào trên đường thế này?

Khốn nạn!

Mọi người ở chỗ quái nào thế? Chết hết rồi à?

Sadık, đau quá. Em không thể đi tiếp.

- Đặt em xuống. - Được rồi, em yêu. Lại đây.

- Em cần nằm xuống! - Lại đây.

Quay người lại.

Cố lên.

Cố lên.

Được rồi, nằm xuống.

Nằm xuống.

Em bị vỡ nước ối!

Sadık, làm gì đi.

Anh làm gì đây?

Mình làm gì đây?

Giúp chúng tôi!

- Sadık! - Giúp với!

Cố lên, nằm xuống.

Nằm xuống.

Không sao đâu!

Cố lên, thở đi!

Có chuyện gì vậy? Tai nạn ư?

Vợ tôi chết rồi.

Đứa bé đã ra đời.

Máu chảy quá nhiều.

Không thấy ai.

Không ai đến giúp.

Tôi sẽ gọi xe cấp cứu.

Mọi người đâu rồi?

Đã xảy ra đảo chính!

Chưa đến phim đâu, đừng động vào.

Gulliver du ký Du hành đến đất nước Lilliput

Cháu lại nhảy nhót lung tung à?

Lại đây ăn nào.

- Cháu không nhảy, cháu chỉ nhìn xem thôi. - Để làm gì?

Để bắt các người lùn ạ.

Khi cháu vừa quay lưng lại, họ sẽ nhảy ra khỏi cuốn sách.

Người lùn nào? Ở đây có mỗi cháu là lùn thôi.

Còn người lùn nào khác ngoài cháu à?

Có ạ, bà không nhìn thấy vì họ đang trốn.

Người lùn trong truyện Gulliver và cả Alice.

Khi Alice trở nên lớn hơn, những người khác vẫn bé.

Alish nào?

Cái cậu đã cầm cái chai đánh cháu hôm trước à?

Đó là Ali. Cậu ấy chả đánh trúng cái nào.

Alice là một cô gái trong cuốn sách. Bà không biết đâu ạ.

Rồi, kệ đi.

Cháu ăn nào.

- Bà Fatma ơi. - Sao thế cháu?

Hôm qua bố cho cháu ít tiền tiêu vặt.

Chúng ta mua Lucky Luke được không ạ?

Có ông Joe Dalton. Joe lùn ấy bà ạ.

Đợi bố cháu về đã.

Chào anh, Sadık.

- Bà khỏe không, Fatma? - Khỏe.

- Thằng bé ngủ rồi à? - Ừ.

Nó đã uống sữa lên men lúc chiều.

Ôi, nó đang ra mồ hôi.

Tôi sẽ làm cà tím rán rắc hạt tiêu. Anh thích món đó mà.

Mùa hè là tuyệt nhất.

Chuẩn bị bữa ăn lúc vào hè thật dễ dàng.

Sau đấy chúng ta còn có thể ăn dưa hấu.

- Bà ngoại Deniz đã ghé qua chưa? - Rồi.

Cầu cho bà ấy xuống địa ngục.

- Anh phải nhìn bà ấy ra vẻ kênh kiệu cơ. - Hai người cãi cọ à?

Việc gì tôi phải làm thế?

Bà ấy lần nào cũng nói đi nói lại một chuyện.

Nào là bà ấy nhớ cô con gái khi nhìn thấy Deniz,

rồi thì giá mà anh không cưới cô ấy. Toàn nói linh tinh.

Bà ấy không thừa nhận mình không thể chăm sóc thằng bé.

Không thì bà ấy lấy đâu thời gian rảnh chứ? Bà ấy lại định đi Bodrum đấy.

Bà ấy cứ giả vờ muốn Deniz về sống với mình.

Bà ấy còn đem nửa ký thịt băm cho thằng bé. Nhìn mà xem!

Tôi đã bảo bà ấy là bố nó lo được hết cho nó.

Nó cần gì là có thứ đó. Đâu phải là được ăn thịt viên hay ăn gan.

Trả lời hay chứ?

Bà ấy cầm một cái áo đến làm quà, nhưng nó dài đến đầu gối thằng bé.

Tôi nói là phải ba năm sau thằng bé mới mặc vừa.

Bà ấn tượng thật đấy. Deniz thì làm gì?

Nó cứ nói về một cuốn sách tên là "Kho báu của Alice" hay gì đấy.

Và nó muốn mua cuốn Joe lùn bằng tiền của nó.

Sách là tất cả đối với nó.

Nó rất ham đọc và không bao giờ quấy nhiễu.

Thế nào rồi? Họ nói sao?

Fatma, chúng tôi sẽ đi.

Như đã nói từ trước.

Đừng quên.

Tình hình sẽ ngày một khó.

Cầu cho trời đánh những kẻ khiến chúng ta khổ sở như này.

Được rồi, Fatma.

Tôi sẽ chuẩn bị đồ ăn.

Đây là tiền công của bà cho hai tháng qua.

Tôi không muốn lấy.

Số tiền mà anh trả từ trước đến nay đã quá đủ rồi.

Xin hãy nhận cho.

Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ trở về.

Tôi có thể lau dọn nhà thường xuyên.

Anh sẽ trở về chứ?

Fatma, chúng tôi sẽ không trở lại đâu.

Để tôi chuẩn bị đồ ăn.

Ê!

Chào buổi sáng. Bố ngủ thiếp đi mất.

Đó là vì mới sáng sớm mà chúng ta đã dậy rồi.

- Bố ơi. - Sao?

Tàu này chạy nhanh cỡ nào vậy? 100 km/h ạ?

Không nhanh thế đâu.

Vậy là không nhanh hơn ô tô, đúng không ạ?

Nhưng vẫn rất nhanh.

Con đã đếm số cột lúc con tỉnh dậy, nhưng chỉ đếm đến 80 cái.

Sau đó chúng ta tăng tốc.

Làm con không thể đếm được nữa.

- Ước gì chúng ta có súng. - Tại sao?

Đề phòng người da đỏ tấn công.

Họ dùng khúc gỗ chắn đường ray.

Và rồi đoàn tàu dừng lại.

Họ lấy vàng của mọi người.

Chúng ta không có vàng,

nên không sao đâu, đúng không, Deniz?

Bố chẳng thú vị gì cả.

Cầm lấy đi.

Bố từng là một người thú vị, Deniz ạ. Nhưng bố không còn như vậy nữa.

- Con đã nói mà, là người da đỏ! Cướp tàu rồi! - Ở quanh đây thôi, đừng đi xa.

Chàng cao bồi Deniz rút súng ra.

Những tên da đỏ cướp tàu hỏa bị bất ngờ.

Chúng giơ tay lên đầu hàng, bộ dạng đầy run sợ

Không ai dám thách thức chàng cao bồi Deniz.

Chỉ là cảnh sát thôi ạ.

Chúc chuyến đi vui vẻ. Kiểm tra giấy tờ.

- Cậu bé đẹp trai này là con ông à? - Vâng.

Chúc chuyến đi vui vẻ.

Deniz này,

hãy nhớ lại xem chúng ta đã nói gì nào.

Con không quên đâu!

Thế thì cho bố nghe đi.

Khi chúng ta về đến nhà, con sẽ không hỏi quá nhiều.

Con sẽ ngoan.

Con sẽ không buồn nếu bố cãi cọ,

vì tính ông nội hơi kỳ lạ.

Nơi đó rất đông người sinh sống. Đó là một đại gia đình.

Là gia đình chúng ta, nhưng họ cũng có vấn đề của riêng mình.

- Vấn đề với nhau nữa. - Vâng ạ.

Con sẽ không hỏi bác ruột câu gì về tình trạng bác ấy.

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left