Pierwsze 200 wierszy.
Valeria Duque, 36 tuổi. Nhạc công. Đã có chồng và hai con.
Vận động viên marathon.
- Cô này đi. - Chúc mừng.
Anh vừa kiếm được cho vợ quả tim rất khỏe.
Các anh đưa tôi đi đâu? Không!
Không!
Valeria!
Họ thấy người hiến tặng rồi.
Khi bắt đầu viết câu chuyện này, tôi đã mang quả tim khác.
Mà tôi thật sự không ngờ quả tim mới này sẽ có ý nghĩa gì.
Đi.
Tôi phải học cách sống với tim của người lạ trong mình.
Có gì đó làm tôi bồn chồn. Trong người tôi có một vị khách,
và tôi chẳng quen người đó.
Bố có bao giờ nghĩ ai đã nhận quả tim của mẹ không?
Bố chỉ nghĩ chuyện đấy.
- Anh biết cô ấy à? - Cô ấy là vợ tôi.
Valeria bị sát hại.
Chúng mổ lấy tim cô ấy rồi bán cho bọn khốn nào đó
cần làm cấy ghép cho một người muốn sống.
Tôi biết ai hiến tặng cho tôi rồi. Là Valeria Duque.
Anh thành sát nhân để cứu cô gái anh yêu!
Anh giết một cô gái vô tội, Chúa ơi!
- Một cô gái đang sống khỏe mạnh! - Anh làm thế vì em.
Ngày anh gặp em,
đời anh mới bắt đầu có ý nghĩa.
Anh sợ nghĩ đến chuyện em sẽ chết chỉ vì họ không tìm được người hiến tặng!
Tôi sợ khi nghĩ tình cảm tôi dành cho Simón là của cô ấy, không phải tôi.
Valeria.
Sao em lại lừa dối anh khi mọi thứ anh từng làm
là trân trọng em, nâng niu em và làm tay vấy máu vì em?
Có khi không phải tôi ngủ với anh ấy mà là cô ấy.
Em từng phẫu thuật tim rồi à? Trả lời đi. Em từng cấy ghép à?
Này!
Mày giết vợ tao, mổ lấy tim cô ấy rồi ghép nó cho Camila!
Tôi đến để cho lời khai về ca cấy ghép tim.
Vợ chồng cậu sẽ đi tù đấy.
Chẳng có thứ bảo hiểm nào bằng quyền lực.
Ứng viên Braulio Cárdenas đã đắc cử tổng thống.
Anh ta làm vậy vì tình yêu, em không dám nghĩ nếu thù hận, anh ta sẽ làm gì.
Cũng như không bỏ quả tim đó ra được, em chả bỏ được anh ra khỏi đời em đâu.
Chúng làm gì Camila rồi?
Camila!
Chúc chuyến đi vui vẻ, cô Juana Márquez.
Tôi bảo anh rồi, bọn tôi thấy hết và bọn tôi biết hết.
ISTANBUL, THỔ NHĨ KỲ
TRÀ VIAGRA
Cảm ơn ạ.
Xin lỗi.
Cẩn thận chứ!
TRÁI TIM IN DẤU
Không thể nào.
Eva, Zacarías tìm được tôi rồi.
Cô chắc không?
Tay này có ảnh tôi.
Tôi chắc hắn đang tìm tôi.
Zacarías thuê hắn rồi, chắc chắn.
Sao lại thế được.
Zacarías biết tôi giả chết, tất cả là dối trá.
- Tôi báo cảnh sát đây. - Dứt khoát không được.
Cô vừa giết người mà.
Cô muốn chết rũ trong tù à?
Thế thì… Thì bảo tôi phải làm gì đi!
Tôi làm gì đây? Trong nhà tôi có một người chết.
Bình tĩnh đi đã.
Phi tang cái xác đi.
Eva, sao tôi làm thế được.
Tôi không làm thế đâu.
Tôi vừa họp xong. Một tiếng nữa tôi đến đấy.
Khoan, Eva. Eva!
- Chào Peter. Anh khỏe không? - Khỏe lắm. Cô ở nhà một mình à?
Ừ, dĩ nhiên.
Tôi định làm pizza, cô muốn qua cùng không.
Không được.
Tôi sắp phải gặp bạn. Tôi xin lỗi.
- Chắc là mai đi. - Ừ, được. Được mà, không sao.
Ừ.
Nhân tiện, nãy cô có nghe tiếng gì như tiếng súng không?
- Tôi không. - Không à?
- Rồi. Để tôi bắt nó. - Để tôi.
Ừ. Được.
Cảm ơn cô, chà.
- Nó toàn tò mò thế đấy. - Không sao.
- Tôi phải đi đây. - Ừ.
- Chào anh. - Chào cô. Chà, cô cười xinh lắm.
- Cảm ơn. Chào anh. - Chào.
Ta cứ để hắn ở đây à?
Ít nhất ta nên chôn hắn chứ?
Ta phải đi thôi.
Cô phải rời nước này ngay.
Ở xa thế này Zacarías còn tìm ra tôi
thì đi đâu anh ta cũng sẽ tìm tôi.
Cô phải nghe tôi nói này. Qua Mexico đi.
Lorena Williams đang ở đấy. Cô ấy sắp mở triển lãm của cô.
- Mexico? - Ừ.
Lúc này mà cô còn lo đụng mặt anh Simón à?
Không phải thế.
Không phải thế, chỉ là… Tôi có bao giờ đến triển lãm đâu.
Tỉnh ra đi, Camila.
Cô vừa giết người đấy.
Cô phải trốn đi.
Đừng soi đám sĩ quan cảnh sát nữa.
Zacarías sẽ bắt tôi trả giá đắt vì giả chết.
Bình tĩnh đi, Camila. Nhé? Bình tĩnh.
Cô biết hắn đang ở đâu không?
Anh ta là cánh tay phải của tổng thống Colombia.
Họ sẽ khám người cô đấy, trông cô như vừa nuốt 20 gói cocaine ấy.
- Tôi vừa giết người mà. - Do cô tự vệ.
Nghe này, nói thật đi.
Cái cô Lorena Williams đó,
cô có tin cô ấy không?
Có chứ.
Tôi bảo cô ấy là Sói nên tiếp tục là nhiếp ảnh gia.
Nghệ danh đấy bảo vệ cô.
Camila Duarte không tồn tại.
- Giá mà cô đi cùng được. - Bình tĩnh đi.
Zacarías đang ở Colombia mà.
Tôi không chắc Mexico có hợp với tôi không.
Tiện ở đó thì cô tìm anh Simón luôn đi?
Đến lúc rồi đó. Hai người thuộc về nhau.
Chuyện giữa bọn tôi khó lắm.
Tôi chả nghĩ bọn tôi đáng được cái kết có hậu.
Đừng nói thế.
Cảm ơn cô vì tất cả.
Cảm ơn cô.
Tôi đã nay đây mai đó suốt một năm.
Tôi chuyển nhà, thay đổi ngoại hình, chuyển qua nhiều nước.
Với nhiều người, Camila đã chết. Nhưng tôi đang chạy trốn.
Khỏi một người đàn ông yêu tôi đến nỗi anh ta trở thành sát nhân để cứu mạng tôi.
Giờ anh ta hận tôi đến nỗi hủy hoại được tôi mới chịu dừng.
Nhưng theo nghĩa nào đó, Camila Duarte chết rồi.
Vì một người phụ nữ có trái tim mới sẽ không bao giờ còn giống trước.
Valeria Duque sống trong tôi.
Bao lâu nay, bọn tôi cùng tồn tại với một sự bất biến
là cùng yêu một người đàn ông.
Tôi đã cố quên Simón.
Tôi đã biến mất khỏi mặt đất, thành bóng ma, nhưng giờ đây,
địa ngục đó lại trở lại.
ZACARÍAS CIENFUEGOS, NGƯỜI CHI PHỐI ĐẰNG SAU CÁRDENAS
CIENFUEGOS, THUỘC SỐ CỐ VẤN CHÍNH TRỊ NỔI TIẾNG NHẤT MỸ LA-TINH
CIENFUEGOS TỪ CHỐI BÌNH LUẬN VỀ VIỆC VỢ ANH BIẾN MẤT BÍ ẨN
THÀNH PHỐ MEXICO, MEXICO
Đủ rồi, thôi, xin anh.
Anh giết tôi mất.
Tôi còn gia đình, hai con. Đừng đánh nữa, tôi van anh.
Tôi xin anh.
Cắt, xong!
Tốt lắm, cả nhà. Nghỉ 15 phút đi.
Xin lỗi, tôi hỏi chút được không?
Lần thứ ba tôi quay cùng rồi mà lần nào tôi cũng bị giết.
Tôi định hỏi không biết có dự án nào dài hạn hơn
hay nhân vật nào quan trọng hơn không.
Tôi nợ ba tháng tiền nhà rồi mà tiền nong đang kẹt quá.
Hỏi nhà sản xuất ấy.
Đừng xị cái mặt ra.
Anh mong gặp em lắm, cưng.
Em cũng thế, cưng. Em nhớ anh lắm.
Anh không hiểu đâu.
Này, có người muốn chào em đấy.
Chào đi, Polo.
Samantha đấy à!
- Chào anh Polo. - Chào người đẹp!
Cưng à.
- Hôm nay em thấy không ổn lắm. - Sao lại thế? Có chuyện gì à?
Em chịu.
Chắc tại em nhớ anh quá.
Anh cũng nhớ em lắm.
Nhưng anh biết ta sắp gặp lại rồi.
Anh hứa.
Anh lạc quan thế em mừng lắm. Nhưng đừng quên anh đang ở Bogotá.
Còn em đang ở Mexico.
- Và hai ta đều chả có đồng nào. - Ừ, nhưng…
Không được phép bỏ cuộc, cưng ạ.
Nên có đồng nào một cái là anh sẽ đến thăm em ngay.
- Xin chào! - Em phải đi đây, cưng.
Cấm quên em, cấm yêu người khác. Yêu anh.
Anh muốn hôn ảo.
Tốt.
Em yêu anh.
Thế nha, anh yêu em.
- Bố ạ. Bố khỏe không? - Khỏe, còn hai đứa?
- Khỏe ạ. - Bố ạ.
Bố ơi, bố có mua kẹo dẻo cho con không?
"Bố không có đủ tiền".
Ừ.
- Con xin. - Không có chi.
Tập nhân hai chữ số đi.
Anh Tamayo.
Tôi hết kiên nhẫn, đã cậu hết thời gian. Trả nhà đi.
- Gì cơ? - Dọn ra đi, đồ khốn.
- Trả nhà cho tôi ngay. - Tôi hẹn cuối tháng sẽ trả rồi mà.
Có nhiều người thuê trả trước tôi một năm đấy.
Anh không đuổi tôi đi được, còn con tôi. Tôi hẹn sẽ trả rồi mà.
Ra, đừng để ép. Bọn tôi sẽ cho đồ của cậu vào kho.
Cho cậu một tuần để đem đi, không là tôi quẳng hết đi đấy.
Tôi cho cậu hai giờ.
Họ gọi tôi là Bão Nhiệt đới
Bởi vì
Tôi sẽ khiến bất cứ ai ngất ngây
Tôi cầu xin sự tha thứ
No comments yet. Be the first to leave one.