Pierwsze 174 wierszy.
Xin chào.
Chào anh, em là Ani.
Không ư? Anh đang đợi ai đó à?
Được rồi. Anh chắc chứ?
Được rồi.
Xin chào, chào anh.
- Anh thế nào? - Chào em.
- Chào anh, em là Ani. - Rất vui được gặp em.
- Em cũng vui được gặp anh. - Ừ.
- Anh khoẻ chứ? - Anh khoẻ.
- Vậy sao? - Cảm ơn em nhé. Đáng yêu quá nhỉ.
Anh ngồi ngay đó nhé, được chứ?
Được rồi.
Em còn liên lạc với gia đình không?
Họ biết em làm nghề này chứ?
- Họ biết à? Họ vẫn thấy ổn hả? - Vâng.
Là anh, anh cũng vậy.
Thế gia đình anh có biết anh ở đây không?
- Mong là không. - Thế à?
- Chào anh. Em là Ani. - Vui được gặp em, Ani.
- Em cũng vậy. - Anh là Ricky.
- Ricky? - Ừ.
Rất vui được gặp anh. Em sẽ ngồi đây bên cạnh anh nhé.
- Được chứ. - Ấm lắm, đúng không?
Chuyện cũng nặng nề.
- Vâng. - Nhiều công việc lắm, nhưng em biết mà,
- anh tới đây vì vậy. - Anh là chàng nhân viên chăm chỉ ư?
Đến đây giải khuây một chút, em biết đó.
Vâng, mình có thể giải khuây trong phòng riêng.
Rồi đây, số sáu may mắn này.
Số của em đó.
Cảm ơn em. Ồ.
Đúng rồi.
- Ani? - Ơi.
Đêm hôm trước Robert tới đây,
anh ta muốn cậu múa thoát y đúng không?
Ừ.
Và cậu múa cho anh ta xem?
Ừ.
Được rồi.
- Được. - Vậy thôi.
Con khốn này.
Hắn ta kỳ cục lắm.
Siêu kỳ cục luôn.
- Giống kiểu sát nhân hàng loạt à? - Kiểu, hắn ta sẽ xoa...
Ừ, hắn là Jeffrey Dahmer phiên bản Ấn Độ,
và hắn cứ, kiểu,
- xoa xoa chân tớ... - Ôi, không.
...theo hình vòng tròn.
Hình gì vậy? Bướm hả?
- Ừ, là con bướm. - Cậu sang thật đó.
Tớ biết.
Tớ xăm đồng tiền, nghề sao người vậy.
Không, nhưng cậu sẽ hái ra tiền thật đó.
Lão bảo tớ trông giống đứa con gái 18 tuổi của lão.
Và rồi mua tớ nhảy năm lượt.
Nghe tởm thật đó.
Thôi, ít nhất là lão chịu vung tiền.
Ừ.
- Anh có thể chạm vào em, không sao đâu. - Vậy ư?
Để anh làm em cái đai lưng.
Vâng, làm cho em cái đai lưng đi.
Đai lưng làm bằng tiền luôn?
Anh không có tiền ư? Vậy đi rút thôi nào!
Anh muốn ra cây rút luôn không?
- À, anh không thể tiêu nhiều được. - Vâng, được thôi.
- Mình đi rút đi. - Tuyệt.
Đi lấy cho anh chút tiền nào.
Nghiêm túc đó, có lần gã ra khỏi nhà vệ sinh,
và không thèm kéo khoá quần.
Kiểu, nếu đi đái xong mà không kéo nổi cái khoá quần,
thì còn lâu tôi mới cho anh chọn nhạc.
Gái ơi, gã 40 rồi.
Già khú đế rồi còn gì.
- Không, tớ biết, ý là... - Ani.
Có thằng nhóc này muốn một cô nói tiếng Nga.
Jimmy à, mấy chị em tôi vừa nói chuyện rồi,
nếu thằng anh họ anh không tôn trọng chúng tôi,
thì chúng tôi không chia tiền bo nữa.
- Được rồi, để tôi nói chuyện với lão. - Phải đó.
Cô nói về ai thế, tên DJ à?
- Thôi nào, thật đấy à? - Hắn là tên khốn.
Tôi chia sẻ danh sách nhạc của tôi cho hắn,
còn hắn thì tỏ vẻ thô lỗ và khinh tôi.
Chết mất thôi.
Nào. Đi thôi.
Không. Tôi đang ăn.
Có hộp nhựa là vì thế đó.
- Để giữ thức ăn khỏi thiu. - Cô ấy đang ăn mà.
Thằng này là đại gia đấy.
- Thôi nào, đi thôi. - Cái quái gì vậy chứ?
Thời gian là tiền bạc đó gái. Đi thôi nào.
Không có quần, trần như nhộng.
Và rồi mấy...
- Chào các cậu. - Rồi sau đó... Đợi chút đã.
Các cậu. Các cậu này. Xin chào.
Đây là cô Ani xinh đẹp.
- Chào cậu. - Cô ấy sẽ phục vụ mọi nhu cầu của cậu đêm nay.
Ani, làm tôi tự hào nhé.
Vâng. Tôi...
Cô đẹp quá.
Tôi... tôi là Ivan, và...
Nhưng cô có thể gọi tôi là Vanya.
- Vanya. Được thôi. - Ừ.
Thật vui được gặp cậu, Vanya.
Và đây là bạn thân của tôi...
Bạn siêu thân luôn, Tom.
- Chào cậu, tôi là Ani. - Khoẻ chứ hả?
Cô không tồi đâu. Và...
Nghe bảo cô nói được tiếng Nga, đúng chứ?
Không, tôi biết tiếng Nga, nhưng không nói được.
Ý cô là sao?
Tôi có thể nói được tiếng Nga.
Chỉ là tôi không thích thôi,
nhưng cậu cứ nói tiếng Nga thoải mái.
Tôi nghe hiểu mà.
Tôi không hiểu lắm.
Cái quái gì thế?
- Được rồi. - Ừ.
Xin chào, Ivan.
Tên tôi là Ani.
Tôi nói tiếng Nga như vậy đó.
Cậu muốn tôi nói tiếp chứ?
Có chứ!
Thôi... Tôi nói tiếng Nga tệ lắm.
Không phát âm được chữ "r".
Không, không, cô không hề tệ đâu, thật đó.
Cô nói tiếng Nga không tệ, mà lại rất là hay đó chứ.
- Thật sao? Được rồi. - Ừ.
Chà, tôi phản đối, nhưng cảm ơn cậu.
Ừ. Mà sao cô biết tiếng Nga?
Bà tôi chẳng bao giờ học tiếng Anh, nên...
À.
- Hiểu rồi. - Nhưng nói về tôi vậy đủ rồi.
Hai người từ Nga tới sao?
Ừ, tôi từ Nga tới, còn cậu ta ở đây.
Đó.
Ồ, vậy cậu đang đi du lịch à, hay là...
Ừ, du lịch.
Có thể nói như vậy.
Nhưng tôi đang nói...
Tôi đổi sang tiếng Nga được chứ?
- Được hả? - Tất nhiên rồi, cậu muốn sao cũng được.
Ừ, vì tiếng Anh của tôi tệ quá.
- Không hay chút nào. - Không, không, không.
- Tiếng Anh của cậu tốt lắm. - Ừ.
Tôi nghĩ ta nên nâng ly ăn mừng cái giọng chọ choẹ đó của ta.
Vâng. Vậy cậu muốn vào phòng VIP chứ?
Được, tuyệt lắm. Tôi muốn đi.
Chỗ làm cô hay phết nhỉ.
Ừ, nơi này chất lắm.
Và căn phòng tôi đưa cậu tới còn chất hơn.
- Chà. - Ngay trong này.
Cô tuyệt thật đó.
Thêm một tờ nữa này. Đó.
Cảm ơn cậu.
Cô đi đâu thế?
Không, tôi không đi đâu cả.
Cậu ngồi lên tay mình giúp tôi.
- Sao cơ? - Ngồi đè lên tay ấy.
- Kẹp tay xuống dưới chân. - Kiểu...
Đáng lẽ không được làm thế này đâu.
Nhưng tôi thích cậu.
Chúa phù hộ nước Mỹ.
Nâng ly mừng con cu cửng cùng một xấp tiền.
Tôi hỏi chút. Cô có làm ngoài không?
Đưa điện thoại cậu đây.
Này.
Này, này. Cậu đã đi lấy sữa chưa?
Có thấy trong tủ lạnh không?
Không.
Thế thì chưa lấy đâu.
Tuyệt lắm.
Cảm ơn nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.