Pierwsze 200 wierszy.
Cần chữ ký của họ.
Không thành vấn đề đâu.
Ta phải chờ một chút. Thị trường sẽ đảo chiều
và tất cả sẽ ổn thôi.
Rồi. Ta sẽ phải bán căn penthouse.
Không. Không bán.
- Như thế... - Sao? Một giải pháp thực sự à?
Có lẽ khi lớn lên ở đây, anh đã quen với cái ý nghĩ
là giải pháp sẽ từ trên trời rơi xuống. Nhưng không.
Anh còn phải lo cho một đứa con gái đấy.
Anh kiểm soát được, Eleanor.
Chết tiệt.
Em muốn chứ?
Ta đùa với ai nào? Anh lên đi.
Kate?
Vào đi.
Con không nên nghe trộm.
Vậy làm sao con biết bố mẹ nói gì khi không có mặt con?
Bố không biết cãi lại điều đó thế nào.
Con nghe được bao nhiêu?
Con không muốn dọn đi.
Nghe nhiều vậy cơ à?
- Ta không cần đi. - Sao bố biết?
Mẹ nói mọi thứ đâu có từ trên trời rơi xuống.
Ừ, nhưng luôn có lúc thời tiết xấu mà.
Có người quên mất điều duy nhất họ có thể kiểm soát,
những lựa chọn của họ khi đối mặt với nó.
Bố sẽ làm gì nếu gặp bão?
Bố sẽ làm điều bố luôn làm.
Bảo vệ con.
Giờ con đi ăn trưa với mẹ đi.
Nghĩ nhanh lên.
Bố sẽ ở dưới nhà, trong văn phòng.
Các bà mẹ cũng có thể vui tính mà.
Mẹ cá là con không biết mẹ làm được thế này.
Làm con cười rồi.
Coi nào.
Con đi lấy bộ cờ đam đi. Chúng ta sẽ chơi cho vui lên.
- Vâng. - Được chứ?
Mẹ xuống tầng dưới, rồi quay lại ngay.
Vâng.
Mẹ ơi!
Mẹ ơi? Mẹ, có chuyện gì vậy?
Mẹ ơi!
Bố ơi, bố đâu rồi?
Bố ơi?
Bố ơi. Bố ở đâu rồi?
Mẹ ơi!
Kate!
Chúng ta phải ra khỏi đây.
Bố có ổn không?
Bố ơi!
Bố ơi! Bố!
Bố ơi!
Xin chia buồn.
Nếu chúng quay lại thì sao?
Chúng sẽ không quay lại đâu.
Sao mẹ biết?
Vì các anh hùng đã cho chúng thấy hậu quả.
Và dù việc này thật đáng sợ,
mẹ vẫn là người phụ nữ may mắn nhất thế giới,
vì mẹ có cô gái nhỏ tuyệt nhất trên đời.
Cô bé đó không còn nhỏ nữa.
Con cần bảo vệ chúng ta.
Kate, đó là việc của mẹ.
Được chứ?
Bất kể con cần gì, cũng có mẹ đây.
Con cần một bộ cung tên.
MARVEL STUDIOS GIỚI THIỆU
MỘT SẢN PHẨM CỦA KEVIN FEIGE
XẠ THỦ MẮT ƯNG
THÁP STANE
HIỆN TẠI
LỐI RA
Ôi! Thôi nào!
Kate, cẩn thận.
Nếu bị bắt quả tang, chắc chắn cậu sẽ bị đuổi khỏi đội bắn cung.
Tớ biết. Nhưng đã cá cược thì phải theo, Greer.
Được rồi, câu hỏi thật sự đây.
Quả chuông lắc tới lui, hay con lắc trong nó lắc tới lui?
Hiển nhiên là quả chuông.
Thấy chưa? Tớ không đồng ý.
Tớ cho là con lắc cơ.
Mà trang phục đẹp đấy, Kate.
Ừ,
thi thoảng phải mặc cho chuyên nghiệp.
Tớ biết đây là cá cược,
nhưng cậu có chắc mũi tên đó sẽ không làm hỏng chuông?
Không chắc.
Chà, không được ngon lắm.
Được rồi, cậu biết không, chờ chút.
Chờ chút.
Để tớ sửa lại chút. Chờ nhé.
Chúa ơi! Tuyệt quá! Chà!
Hay lắm, Kate.
Ổn mà.
Nhỉ? Nó chịu được mà. Mọi quả chuông nổi danh đều có vết nứt.
Được rồi, không hay lắm.
Nhưng có thể còn tệ hơn đấy.
Tệ rồi.
Đứng im đó!
NHẠC KỊCH "ROGERS"
Bố?
Bố ơi?
Bố tắt máy trợ thính à?
Không, con à, bố biết hết mấy vụ này mà.
Bố đã ở đó mà.
Con biết ai không ở đó không? Là cái tay đó.
Ant-Man.
Mà trông bố cũng ngầu lắm.
Điểm cộng đấy.
Bố quay lại ngay.
THANOS ĐÃ ĐÚNG
Một tấm selfie sẽ tuyệt lắm, anh bạn.
Các con tôi sẽ nhảy cẫng lên. Chúng yêu thích anh mà.
Vâng, à...
Bây giờ không phù hợp lắm.
Giờ tốt hơn chưa?
Chà.
- Này, bố ổn chứ? - Ừ, chào con.
Ừ, bố chỉ muốn ra ngoài để...
hít thở một chút thôi.
Bố không thích xem show này cũng đâu có sao. Ý con là...
Con biết ai cũng nhớ cô ấy, nhưng...
cô ấy là bạn thân của bố. Việc đó...
Lại đây, con yêu.
Vở kịch này hơi lố bịch nhỉ?
Rất lố bịch.
- Phần Hulk hay quá. - Ừ, anh thích đoạn của Hulk.
Chào bố. Chị Lila.
Các con, thế nào? Con đang làm gì đây nào?
Tại sao thứ gì người ta cũng hát với nhảy thế bố?
Bố không biết.
Nhưng giờ là Giáng sinh ở New York. Và ta sắp rời khỏi đây. Nhỉ?
- Vâng. - Đi nào.
- Được rồi. - Cho mẹ biết mẹ đã bỏ lỡ gì nhé.
- Dạ. - Đi nào nhóc.
Chào mẹ!
Chào con yêu! Mẹ nhớ con.
- Con đang ở thành phố New York à? - Vâng.
Con tính ghé qua chỗ con ở rồi đến gặp mẹ.
Con đến đây trước được chứ? Jack ghé nhà.
Mẹ muốn nói một việc với con.
Được ạ. Lát nữa gặp mẹ.
Chào buổi tối, cô Bishop.
Thế nào? Tốt cả chứ? Vợ con ông ổn cả chứ?
Tuyệt lắm, chúc mừng Giáng sinh!
- Chào cưng. - Chào mẹ.
Con đây rồi.
Trông mẹ tuyệt quá.
Mẹ đẹp thế này có chuyện gì đấy?
Đấu giá từ thiện.
- Trời ạ. - Mẹ biết.
Những người nghèo và tổ chức phi lợi nhuận mong chờ có thêm may mắn.
Ý con không phải như thế.
Dù mẹ rất thích có con ở nhà vào ngày lễ,
mẹ không vui khi sắp phải thay một tháp đồng hồ không thể thay thế.
Nó là tháp chuông.
Hiệu trưởng bảo nó có một quả chuông và một cái đồng hồ,
và con đã quá suất sắc khi phá hủy được cả hai thứ.
Con có thể làm gì để tình hình khá hơn hả mẹ?
Mẹ đã bắt đầu hủy các thẻ tín dụng của con,
và ta sẽ nói chuyện kỹ càng hơn về cái tháp con đã phá hủy,
mà không đùa giỡn.
Mẹ biết người trẻ hay nghĩ mình vô địch,
và người giàu nghĩ họ vô địch, con lại luôn được cả hai.
Nên hãy nghe lời của người không phải vậy, con không phải vậy đâu.
Con sẽ bị thương.
Nên con làm ơn đừng ra ngoài tìm thương tích nữa.
Con xin lỗi mẹ.
Xin lỗi.
Được rồi.
Con thừa hưởng tính đó từ bố con.
Sao không bắt đầu đền bù cho mẹ
bằng cách mặc bộ váy đỏ trong phòng ngủ và đi với mẹ tối nay nhỉ?
Được rồi, à,
một thông báo khác.
con có một cái mới để bỏ hộp.
Vô địch Võ thuật Mở rộng Mỹ.
Con tuyệt thật. Mẹ vẫn nhớ lúc con được đai đen khi 15 tuổi.
Có thể ta phải bỏ đi một số huy chương từ lúc con còn nhỏ để có chỗ bày. Nhỉ?
- Con thích mấy cái đó mà. - Mẹ cũng thế, con ạ.
Mẹ cũng thích.
Mấy thanh gươm này là sao mẹ?
Đã có vài thay đổi khi con đi học xa nhà học kỳ này.
Tèn ten!
Jack?
Một ngạc nhiên không ngờ.
Mọi ngạc nhiên đều không ngờ.
Không thể như vậy chứ?
Rất vui được gặp lại cháu, Katie.
Cái đó đã ở trong miệng bác.
Đúng thế.
Ta không được muộn, nên con thay đồ đi.
Gặp chúng ta ở khách sạn, sẽ nói chuyện ở đó. Được chứ?
- Ta đi chứ? - Đi nào.
Hẹn gặp cháu ở bữa tiệc.
Gặp con ở đó, con yêu.
Rất nhiều chuyện để nói.
Trông con như đứa điên ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.