Pierwsze 162 wierszy.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
DỰA TRÊN THE KINGDOM OF THE GODS
Theo lệnh của phụ thân,
tất cả các cổng đã bị niêm phong.
Nhưng mà,
người thật sự định từ bỏ cả vùng đất Gyeongsang luôn sao?
Nó không thể so với Jeolla tươi tốt và phì nhiêu,
nhưng người thật sự định từ bỏ hết tất cả mùa màng
người dân cống nạp từ Gyeongsang sao?
Con nghĩ rằng quyền lực...
chỉ đơn giản là ham muốn của cải sao?
Con nghĩ rằng...
có bao nhiêu xác chết ở dưới đáy hồ này?
Sẽ đến lúc không có ai dám hé nửa lời...
về việc ta đã ném bao nhiêu xác chết xuống cái hồ này nữa.
Đó mới là quyền lực.
Con sẽ dùng quyền lực đó...
để bảo vệ phụ thân.
Ta là người đặt quyền lực đó vào tay con.
Ta cũng có thể là người lấy nó đi bất cứ lúc nào.
Không được mở các cổng...
cho đến khi có lệnh của ta.
Còn Thế tử thì sao?
Thế tử vẫn còn sống ở Gyeongsang.
Người định để hắn như vậy sao?
Ta sẽ...
giết Thế tử.
Ta sẽ...
tự tay mình giết hắn.
Đại nhân Ahn!
Giao Thế tử ra đây.
Cho Hak Ju đã niêm phong Mungyeong Saejae rồi.
Chúng ta cần Thế tử nếu muốn mở lại cổng.
Thế tử đâu?
Đại nhân,
họ tới rồi.
Được, ta sẽ nghe theo yêu cầu của ngài.
Ta sẽ để ngài dẫn Thế tử đi.
Điện hạ.
Ngài không được tin tưởng bất kỳ ai.
Chúng ta phải rời khỏi đây.
Điện hạ.
Thế tử Lee Chang, hãy ra đây ngay!
Ngươi đã đi quá xa rồi.
Đã đến lúc quay về Hanyang.
Họ không phải cấm vệ quân sao?
Cảm ơn ngài đã bắt giữ phạm nhân.
Theo như lệnh của Bệ hạ,
ta sẽ hộ tống hắn vào ngục.
Trói tên mưu phản lại!
- Vâng. - Vâng.
Sao các ngươi dám?
Ai?
Ai là kẻ mưu phản?
Một cấm vệ quân,
người nên phục vụ đất nước và Bệ hạ,
vì sự tham lam của bản thân mà trở thành con chó cho Cho Hak Ju.
Vì áp bức Thế tử, người thừa kế ngai vàng,
và phá vỡ giá trị cốt lõi của đất nước,
ngươi đáng bị xử tử.
Trị tội hắn!
Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì?
Sangju là quê nhà của thần và là nơi thần đang sống.
Thần mong muốn Thế tử...
hãy yên tâm nghỉ ngơi tối nay.
Không có thời gian nghỉ ngơi đâu.
Ngài nên nghỉ ngơi...
và hồi phục sức lực.
Bằng không...
ngài định chống lại chỉ huy cấm vệ quân như thế nào?
Ý thầy là sao?
Hôm qua,
bồ câu đã gửi lá thư bí mật này...
từ chỉ huy cấm vệ quân.
Hắn ta nói Thế tử đang đi về hướng này,
và nói thần nhốt ngài lại cho tới khi hắn đến đây.
Chỉ huy cấm vệ quân không thể nào biết
con sẽ tới đây.
Trong những người đi cùng ngài...
có kẻ là tai mắt của Cho Hak Ju.
Vì vậy,
ngài không được để bất cứ ai biết những gì chúng ta vừa bàn bạc.
Không một ai trong các ngươi sẽ sống sót. Không ai cả.
Không những các ngươi, mà còn gia đình các ngươi...
sẽ mắc kẹt ở Gyeongsang,
mắc phải dịch bệnh và sẽ bị chém đầu.
Ngài vừa làm gì vậy?
Sao lại giết cấm vệ quân được cử tới theo lệnh của Bệ hạ?
Ngài nghĩ Lãnh tướng Cho Hak Ju sẽ bỏ qua chuyện này sao?
Ngài ấy sẽ buộc tội mưu phản
- và biến Sangju thành biển máu! - Cho Hak Ju đã bỏ rơi Sangju rồi.
Không những bỏ rơi Sangju, mà cả vùng phía đông và tây
của Gyeongsang và người dân ở đó.
Ý ngài là sao?
Ngài nghĩ những binh lính này
chặn hết Mungyeong Saejae chỉ vì ta thôi sao?
Đại nhân, có chuyện lớn rồi.
Yangsan, Gyeongju, Daegu, Hapcheon, Changnyeong...
Họ đến từ nhiều vùng
của miền nam để thoát khỏi dịch bệnh.
Tất cả bọn họ bị bệnh dịch tấn công rồi sao?
Nếu Changnyeong bị tấn công, người bị nhiễm bệnh
sẽ đến đây trong hai ngày
hoặc sớm nhất là tối nay.
Ngài phải mở cổng và cho họ vào.
Nếu cả Gyeongsang bị tấn công,
sẽ ngày càng có nhiều người tị nạn.
Làm sao chúng ta có đủ thức ăn và chỗ ở cho tất cả họ?
Một khi hết thức ăn, họ sẽ bắt đầu cướp bóc.
Sẽ có bạo loạn ở trong thành.
Vậy ngài định đứng nhìn họ chết thôi sao?
Nếu ngài không mở cổng,
người dân Sangju bên ngoài thành cũng sẽ bị nguy hiểm.
Mở cổng đi.
Chúng ta không thể mở cổng.
Ít nhất người dân trong thành phải sống.
Ta chắc chắn Cho Hak Ju cũng nói vậy khi hắn cô lập Mungyeong Saejae.
Rằng ít nhất chúng phải sống.
Đó là sự hy sinh ít ỏi vì lợi ích chung.
Ngài là ai mà dám quyết định ai phải hy sinh?
Nếu ngài khóa cổng, người dân bên ngoài sẽ nhiễm bệnh và chết.
Người dân bên trong sẽ mắc kẹt và chết vì đói.
Thần là Tuần án của Sangju!
Không.
Ngươi không còn đủ tư cách điều hành nơi này nữa.
- Cái gì? - Ta không thể để mọi người chết
vì một tên quan bất tài.
Từ giờ ta sẽ bảo vệ Sangju và nhân dân.
Bằng quyền gì?
Ta là Thế tử.
Ta tuyên bố cách chức ngươi từ bây giờ!
Đây là lệnh của Thế tử.
Hộ tống Tuần án đi.
Đại nhân Ahn,
ngài không thể làm vậy.
Ngài sẽ hối hận.
Tránh ra!
Các ngươi sẽ làm gì?
Thậm chí nếu chúng ta mở cổng,
bên trong thành cũng không đủ chỗ cho người dân tị nạn...
cũng như người dân ngoài thành.
Ngươi nói đúng.
Không thể chứa tất cả mọi người.
Nếu muốn cứu tất cả người dân,
chúng ta phải bảo vệ toàn bộ Sangju.
Những kẻ nhiễm bệnh sẽ sớm tràn đến.
Làm sao bảo vệ toàn bộ Sangju?
Những kẻ nhiễm bệnh là xác chết vào ban ngày và sống lại vào ban đêm.
Chúng cũng sợ nước và lửa.
Nếu tận dụng điều đó, có thể ngăn chặn chúng.
Phía nam của Sangju được nước bao bọc.
Nếu ta phòng thủ suối Byeongseong...
và đầm lầy Unpo khỏi chúng,
tất cả chúng ta có thể...
sống sót.
Ngươi không thể làm vậy được.
Sao có thể bắt quý tộc cầm vũ khí?
Thật là vớ vẩn.
Đây là lệnh của Thế tử.
Chúng ta đáng ra nên cầm sách vở, chứ không phải thứ này.
Được rồi, một chút nữa.
Được rồi, đi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.