Pierwsze 200 wierszy.
Một khách sạn có quá khứ đầy tai tiếng lại vừa là nơi xảy ra một vụ kỳ lạ nữa.
Một trong những vụ án được theo dõi sát sao nhất thế kỷ.
Phát hiện ghê rợn này là chương mới nhất trong lịch sử đen tối của khách sạn Cecil.
Cecil ấy à?
Cecil thì tôi không chắc đâu.
Chà. Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ?
Cecil là một khách sạn đầy lừa gạt.
Nó rất đẹp. Nhưng nó lại trái ngược hoàn toàn với cái đẹp đó.
Rất nhiều người không khỏi thắc mắc,
có phải khách sạn Cecil bị mạng năng lượng tối nuốt chửng?
Đã từng có những người bị mất tích,
tự tử,
sốc thuốc.
Vì lý do nào đó mà khách sạn ấy
có chút gì đó điên rồ bên trong những bức tường của nó.
Những kẻ buôn ma túy.
Gái mại dâm.
Những kẻ hiếp dâm. Những kẻ sát nhân.
Cecil là nơi mà nhiều sát nhân hàng loạt từng qua đêm.
Xa-tăng muôn năm!
Và nếu bạn không trông chừng, bạn có thể sẽ bay ra khỏi cửa sổ.
Những chuyện tồi tệ cứ xảy ra ở đó, hết lần này tới lần khác.
Tại sao?
Tôi không bao giờ ngờ được
là chuyện sắp xảy ra có thể xảy ra.
Với vụ Elisa Lam,
ta đang nói tới một sinh viên đại học 21 tuổi
biến mất hoàn toàn.
Chúng tôi phải bắt đầu từ khách sạn đó.
Nhưng rồi, cuộc điều tra vượt ra ngoài khuôn khổ ban đầu.
Tôi điều tra vụ này hàng giờ rồi.
Cô ấy hành xử rất kỳ lạ trong thang máy.
Cử chỉ tay kia là sao?
Chuyện này không chỉ như vẻ ngoài.
Theo tôi, có kẻ suy đồi trong Sở Cảnh sát LA.
Tôi tin là trong nội bộ khách sạn Cecil có kẻ liên đới.
Chẳng cần theo thuyết âm mưu cũng phải thốt lên: "Chuyện quái gì vậy?"
Theo tôi, Elisa Lam gần như là một con côn trùng bị sập bẫy.
Cecil đã dẫn dụ được cô ấy bước vào trong.
Khách sạn Cecil là chốn cao điểm về tội phạm,
về bạo lực,
về sự ma quái,
cứ không ngừng mời gọi ta.
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
BẮT ĐẦU - ĐĂNG NHẬP
VĂN BẢN - ẢNH - TRÍCH DẪN
Tạ ơn Internet.
Internet thực sự không để lại hậu quả gì.
Chí ít là trên Tumblr, tôi mong là vậy. Người ta có thể thực sự được là chính họ.
ĐĂNG BÀI
Viết thẳng thắn trên này hợp lý hơn là trong nhật ký,
có lẽ vì bạn biết có người đang thực sự nghe bạn suy tư vẩn vơ.
Vả lại, chữ tôi xấu tệ, tôi gõ cũng nhanh hơn viết.
Vả lại, thế này rẻ hơn cúng tiền cho bác sĩ trị liệu nhiều. Vả lại,
tôi thấy thỏa mãn ghê gớm mỗi khi nhấn nút "đăng bài".
LỊCH SỬ HÌNH HỌC
Đại học làm tôi thấy áp lực.
Bằng cách nào đó, ta bị buộc phải trưởng thành
ngay sau khi xong trung học.
Bạn tham gia một khóa học cấp tốc
để khám phá ra bạn muốn gì với đời mình.
Trời, người đời ơi. Tụi tôi còn đang tìm hiểu mọi thứ mà.
Tôi muốn tìm lối thoát.
Đi du lịch.
Hè này phải du lịch cho tỉnh táo.
Phải tìm việc để kiếm tiền đi du lịch.
Phải thuyết phục phụ huynh cho tôi đi du lịch một mình.
Tôi 21 rồi chứ ít ỏi gì đâu.
MẸ - CON CỨ ĐI MIỄN HÀNG NGÀY GỌI VỀ LÀ ĐƯỢC
Sẽ ổn thôi.
Nào thì lên kế hoạch.
San Diego, Los Angeles, Santa Cruz và San Francisco.
Chuyến du ngoạn Bờ Tây.
Rất cần và rất cảm kích mọi lời đề xuất và gợi ý ạ.
Vừa đặt chân tới La-La Land.
Phần còn lại sẽ được viết tiếp sau.
NGÀY 1/2/2013
THÔNG BÁO CẢNH GIÁC CỘNG ĐỒNG NGƯỜI MẤT TÍCH
Elisa Lam, tới từ Vancouver, Canada, hiện đang mất tích.
Cô đang đi du lịch một mình,
đã lưu lại San Diego vài ngày, rồi tới Los Angeles hôm 28 tháng Một.
Cảnh sát cho hay, cô dự định khám phá thêm California.
Ngày 31 tháng Một là ngày cuối cùng gia đình cô ở Canada hay tin từ cô.
Có khả năng cô Lam đang bị thương hoặc đang gặp nguy hiểm.
Trước đây cô chưa hề có bất kỳ hành vi tương tự nào có thể dẫn tới chuyện này.
Tổ điều tra giết người - cướp của ưu tú của Sở Cảnh sát LA đang điều tra.
Tên tôi là Tim Marcia.
Tôi từng là thám tử trực thuộc Sở Cảnh sát Los Angeles.
Một sáng nọ,
chúng tôi được báo là chúng tôi vừa nhận một vụ người mất tích.
Cô ấy là một thiếu nữ từ Canada tới,
đang tự đi du lịch xuyên California. Một cảm giác hoang mang xuất hiện.
Đâu như đã có chừng 18 thám tử thuộc tổ điều tra giết người - cướp của
cùng ứng phó.
Gia đình Elisa Lam cho sở cảnh sát biết
là thường thì ngày nào cô ấy cũng điện về.
Điện về báo là thói quen của cô ấy rồi
và không thấy cô ấy điện về nữa, và điều đó khiến họ lo lắng.
Cảm giác về sự khẩn cấp xuất hiện.
Chúng tôi ngồi lại và thảo luận: "Có những khả năng nào?"
Một là, cô ấy không muốn ai tìm ra mình.
Cô ấy tự biến mất.
Cũng có thể cô ấy bị mất phương hướng, vì không nắm rõ Los Angeles
nên cô ấy bị lạc.
Hoặc có thể có một khả năng tồi tệ hơn thế,
đó là cô ấy là nạn nhân của một tai nạn hoặc một tội ác nào đó chăng?
Các điều tra viên bắt đầu trao đổi thông tin với gia đình của Elisa Lam
để tìm xem lần cuối cô ấy được nhìn thấy, được biết đến là ở đâu
và họ biết được nơi đó là khách sạn cô ấy đang tá túc khi đó.
Một khách sạn có quá khứ đầy tai tiếng lại vừa là nơi xảy ra một vụ kỳ lạ nữa.
Elisa đã lưu lại đây, khách sạn Cecil ở trung tâm Los Angeles.
Khách sạn này có những phòng giá 85 đô một đêm và chủ yếu đón khách nước ngoài.
Giữa giờ chiều, gần 20 thám tử điều tra giết người - cướp của
đã tràn vào khách sạn này,
có lẽ để tìm kiếm các nhân chứng và manh mối.
Tôi giữ chức tổng giám đốc khách sạn Cecil từ năm 2007 tới năm 2017,
tức là mười năm.
Nó như vương quốc của tôi.
Nó từng là một vương quốc. Tôi còn gọi nó là cái sở thú nữa.
Bạn chẳng bao giờ biết sẽ có chuyện gì xảy ra, mỗi ngày.
CẢNH SÁT
Thời điểm Elisa Lam mất tích, việc đó rất đáng sợ
nhưng chúng tôi đã hợp tác với cảnh sát,
cố gắng hỗ trợ hết mức có thể, từng bước một.
Tôi cho các thám tử biết cô ấy nhận phòng khách sạn hôm 28 tháng Một năm 2013.
Theo tôi biết, cô ấy định lưu lại đó trong, tôi tin là bốn hôm.
Phòng 506 là phòng giường tầng cho nữ.
Nhà vệ sinh, nhà tắm chung ở cuối hành lang.
Du khách trẻ có ngân sách hạn chế. Họ chỉ cần một chỗ sạch sẽ để nghỉ lại.
Lẽ ra Elisa phải trả phòng hôm mùng một tháng Hai,
đó cũng là ngày cô ấy được thông báo mất tích.
Các điều tra viên lên phòng cô ấy
để tìm xem có bằng chứng gì không.
Nhưng họ được biết là nhân viên khách sạn đã dọn hết tư trang của cô ấy đi.
Ở khách sạn, khi có ai không trực tiếp trả phòng và để lại tài sản trong phòng,
quy trình đơn thuần là phải gói ghém đồ đạc của họ lại
rồi lưu giữ chúng trong 30 ngày.
Bạn không biết khách bỏ lại gì ở khách sạn đâu.
Có lần, chúng tôi tìm thấy rắn trong bồn tắm khách sạn.
Các điều tra viên phát hiện ra máy tính xách tay của cô ấy đã bị bỏ lại
cùng các loại thuốc theo toa và những vật dụng giá trị khác.
Ví của cô ấy, toàn bộ số quần áo cô ấy đã mặc,
tất cả những thứ đó đều bị bỏ lại trong phòng.
Nhân viên đã gói ghém đồ đạc của cô ấy
cho biết căn phòng đã bị xáo trộn, như là kiểu bừa bộn
chứ không phải bị lục lọi.
Không thấy bằng chứng là có kẻ phá cửa vào phòng.
Không hề có đồ để hút chích hay ma túy,
nhưng tôi còn nhớ tự nhiên tôi cảm thấy
là chuyện này có cảm giác sẽ không có kết cục tốt đẹp.
PLYMOUTH, VƯƠNG QUỐC ANH
Tôi và Mike, chồng tôi, chúng tôi luôn muốn ghé thăm nước Mỹ,
nhất là Los Angeles.
Hưởng chút ánh mặt trời, rời khỏi nước Anh khắc nghiệt đầy những cơn mưa.
Ừ, đúng.
Ngày nọ, Mike rủ: "Hay ta đi LA đi?" Tôi mới đáp: "Được thôi, đi thì đi".
Chúng tôi tìm được một gói đi nghỉ kéo dài hai tuần, với giá tương đối phải chăng.
Không thấy thông tin gì về khách sạn.
Nó chỉ ghi là "ở trung tâm LA", nhưng gói đó rất ổn.
Thế là chúng tôi nghĩ: "Đi thôi nhỉ?"
Đó là lần đầu chúng tôi tới Mỹ nên chúng tôi vô cùng háo hức.
Chúng tôi đi xe qua trung tâm LA,
tới thẳng khách sạn.
Và tài xế taxi thả chúng tôi ở khách sạn.
Bên ngoài trông rất đẹp.
Và chúng tôi thấy tấm biển đề chữ "khách sạn Cecil".
Chúng tôi bước vào sảnh và chúng tôi thốt lên: "Chà".
Bên trong trông đẹp và tráng lệ lắm.
Cực kỳ rộng lớn và có nhiều không gian, với những cột trụ lớn.
Chúng tôi nhận chìa khóa,
rồi chúng tôi lên lầu.
Ngay khi bạn rời sảnh để vào thang máy,
cảm giác như bạn quay lại năm 1986 vậy.
Và khi chúng tôi tới phòng mình thì…
Nó bẩn chưa từng thấy… Bụi bám khắp nơi.
Còn thảm thì
gần như dính nhơm nhớp.
Lúc đi bạn gần như phải "bóc" chân ra. Không đến mức, nhưng gần như thế.
Nhưng vì số tiền mà chúng tôi đã phải bỏ ra
nên chúng tôi tặc lưỡi: "Thôi không sao. Cũng chỉ tắm với ngủ ở đây thôi mà".
Chúng tôi tự nhủ: "Tích cực lên. Không sao đâu.
Có chuyện gì được?" Bạn biết đó.
Thế là chúng tôi bỏ đồ lại phòng rồi ra ngoài kiếm gì đó bỏ bụng.
Vì bị rối loạn do thay đổi múi giờ và quá mệt, chúng tôi đã bị lạc,
chúng tôi bèn hỏi người ta: "Khách sạn Cecil ở đâu?"
Và họ nhìn chúng tôi lạ lắm.
Và đột nhiên chúng tôi thấy một cột đèn,
trên đó có dán hình một người mất tích.
Có một người nọ bảo:
"À, cô gái đó đang mất tích. Người ta đang tìm cô ấy".
Cô ấy cũng ở khách sạn Cecil, nơi chúng tôi ở.
Chúng tôi mới nghĩ: "Ở đó có an toàn, có đảm bảo không?"
Tuần tra, 930.
Sau khi tìm thấy tư trang của Elisa,
các điều tra viên chẳng có manh mối gì về nơi cô ấy hiện có thể đang ở.
Nên chúng tôi cần các ghi nhận trực tiếp từ các nhân chứng ở khách sạn.
Và chúng tôi phải hỏi chuyện được nhiều người nhất có thể.
Cô ấy đã liên hệ với ai trong khách sạn?
Cô ấy đã liên lạc với những nhân viên nào?
Tôi đã cho họ thông tin, những ai lưu lại khách sạn,
No comments yet. Be the first to leave one.