Sezon 1

Informacje o wydaniu

Crime Scene The Vanishing at the Cecil Hotel S01E01 Lost in Los Angeles 1080p NF WEB-DL DDP5 1 x264-PAAI[eztv re]
Komentarz od d.tai4014

Tagi

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Opublikowano: 2021-02-11
Pobrania: 44
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

‎Một khách sạn có quá khứ đầy tai tiếng ‎lại vừa là nơi xảy ra một vụ kỳ lạ nữa.

‎Một trong những vụ án ‎được theo dõi sát sao nhất thế kỷ.

‎Phát hiện ghê rợn này là chương mới nhất ‎trong lịch sử đen tối của khách sạn Cecil.

‎Cecil ấy à?

‎Cecil thì tôi không chắc đâu.

‎Chà. Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ?

‎Cecil là một khách sạn đầy lừa gạt.

‎Nó rất đẹp. Nhưng nó ‎lại trái ngược hoàn toàn với cái đẹp đó.

‎Rất nhiều người không khỏi thắc mắc,

‎có phải khách sạn Cecil ‎bị mạng năng lượng tối nuốt chửng?

‎Đã từng có những người bị mất tích,

‎tự tử,

‎sốc thuốc.

‎Vì lý do nào đó mà khách sạn ấy

‎có chút gì đó điên rồ ‎bên trong những bức tường của nó.

‎Những kẻ buôn ma túy.

‎Gái mại dâm.

‎Những kẻ hiếp dâm. Những kẻ sát nhân.

‎Cecil là nơi ‎mà nhiều sát nhân hàng loạt từng qua đêm.

‎Xa-tăng muôn năm!

‎Và nếu bạn không trông chừng, ‎bạn có thể sẽ bay ra khỏi cửa sổ.

‎Những chuyện tồi tệ cứ xảy ra ở đó, ‎hết lần này tới lần khác.

‎Tại sao?

‎Tôi không bao giờ ngờ được

‎là chuyện sắp xảy ra có thể xảy ra.

‎Với vụ Elisa Lam,

‎ta đang nói tới ‎một sinh viên đại học 21 tuổi

‎biến mất hoàn toàn.

‎Chúng tôi phải bắt đầu từ khách sạn đó.

‎Nhưng rồi, cuộc điều tra ‎vượt ra ngoài khuôn khổ ban đầu.

‎Tôi điều tra vụ này hàng giờ rồi.

‎Cô ấy hành xử rất kỳ lạ trong thang máy.

‎Cử chỉ tay kia là sao?

‎Chuyện này không chỉ như vẻ ngoài.

‎Theo tôi, có kẻ suy đồi ‎trong Sở Cảnh sát LA.

‎Tôi tin là trong nội bộ khách sạn Cecil ‎có kẻ liên đới.

‎Chẳng cần theo thuyết âm mưu ‎cũng phải thốt lên: "Chuyện quái gì vậy?"

‎Theo tôi, Elisa Lam ‎gần như là một con côn trùng bị sập bẫy.

‎Cecil đã dẫn dụ được cô ấy bước vào trong.

‎Khách sạn Cecil ‎là chốn cao điểm về tội phạm,

‎về bạo lực,

‎về sự ma quái,

‎cứ không ngừng mời gọi ta.

‎LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX

‎BẮT ĐẦU - ĐĂNG NHẬP

‎VĂN BẢN - ẢNH - TRÍCH DẪN

‎Tạ ơn Internet.

‎Internet thực sự không để lại hậu quả gì.

‎Chí ít là trên Tumblr, tôi mong là vậy. ‎Người ta có thể thực sự được là chính họ.

‎ĐĂNG BÀI

‎Viết thẳng thắn trên này ‎hợp lý hơn là trong nhật ký,

‎có lẽ vì bạn biết có người ‎đang thực sự nghe bạn suy tư vẩn vơ.

‎Vả lại, chữ tôi xấu tệ, ‎tôi gõ cũng nhanh hơn viết.

‎Vả lại, thế này rẻ hơn cúng tiền ‎cho bác sĩ trị liệu nhiều. Vả lại,

‎tôi thấy thỏa mãn ghê gớm ‎mỗi khi nhấn nút "đăng bài".

‎LỊCH SỬ ‎HÌNH HỌC

‎Đại học làm tôi thấy áp lực.

‎Bằng cách nào đó, ‎ta bị buộc phải trưởng thành

‎ngay sau khi xong trung học.

‎Bạn tham gia một khóa học cấp tốc

‎để khám phá ra bạn muốn gì với đời mình.

‎Trời, người đời ơi. ‎Tụi tôi còn đang tìm hiểu mọi thứ mà.

‎Tôi muốn tìm lối thoát.

‎Đi du lịch.

‎Hè này phải du lịch cho tỉnh táo.

‎Phải tìm việc để kiếm tiền đi du lịch.

‎Phải thuyết phục phụ huynh ‎cho tôi đi du lịch một mình.

‎Tôi 21 rồi chứ ít ỏi gì đâu.

‎MẸ - CON CỨ ĐI ‎MIỄN HÀNG NGÀY GỌI VỀ LÀ ĐƯỢC

‎Sẽ ổn thôi.

‎Nào thì lên kế hoạch.

‎San Diego, Los Angeles, ‎Santa Cruz và San Francisco.

‎Chuyến du ngoạn Bờ Tây.

‎Rất cần và rất cảm kích ‎mọi lời đề xuất và gợi ý ạ.

‎Vừa đặt chân tới La-La Land.

‎Phần còn lại sẽ được viết tiếp sau.

‎NGÀY 1/2/2013

‎THÔNG BÁO CẢNH GIÁC CỘNG ĐỒNG ‎NGƯỜI MẤT TÍCH

‎Elisa Lam, tới từ Vancouver, Canada, ‎hiện đang mất tích.

‎Cô đang đi du lịch một mình,

‎đã lưu lại San Diego vài ngày, ‎rồi tới Los Angeles hôm 28 tháng Một.

‎Cảnh sát cho hay, ‎cô dự định khám phá thêm California.

‎Ngày 31 tháng Một là ngày cuối cùng ‎gia đình cô ở Canada hay tin từ cô.

‎Có khả năng cô Lam ‎đang bị thương hoặc đang gặp nguy hiểm.

‎Trước đây cô chưa hề có bất kỳ hành vi ‎tương tự nào có thể dẫn tới chuyện này.

‎Tổ điều tra giết người - cướp của ưu tú ‎của Sở Cảnh sát LA đang điều tra.

‎Tên tôi là Tim Marcia.

‎Tôi từng là thám tử ‎trực thuộc Sở Cảnh sát Los Angeles.

‎Một sáng nọ,

‎chúng tôi được báo là chúng tôi ‎vừa nhận một vụ người mất tích.

‎Cô ấy là một thiếu nữ từ Canada tới,

‎đang tự đi du lịch xuyên California. ‎Một cảm giác hoang mang xuất hiện.

‎Đâu như đã có chừng 18 thám tử ‎thuộc tổ điều tra giết người - cướp của

‎cùng ứng phó.

‎Gia đình Elisa Lam cho sở cảnh sát biết

‎là thường thì ngày nào cô ấy cũng điện về.

‎Điện về báo là thói quen của cô ấy rồi

‎và không thấy cô ấy điện về nữa, ‎và điều đó khiến họ lo lắng.

‎Cảm giác về sự khẩn cấp xuất hiện.

‎Chúng tôi ngồi lại và thảo luận: ‎"Có những khả năng nào?"

‎Một là, cô ấy không muốn ai tìm ra mình.

‎Cô ấy tự biến mất.

‎Cũng có thể cô ấy bị mất phương hướng, ‎vì không nắm rõ Los Angeles

‎nên cô ấy bị lạc.

‎Hoặc có thể ‎có một khả năng tồi tệ hơn thế,

‎đó là cô ấy là nạn nhân của một tai nạn ‎hoặc một tội ác nào đó chăng?

‎Các điều tra viên bắt đầu trao đổi ‎thông tin với gia đình của Elisa Lam

‎để tìm xem lần cuối cô ấy được nhìn thấy, ‎được biết đến là ở đâu

‎và họ biết được nơi đó ‎là khách sạn cô ấy đang tá túc khi đó.

‎Một khách sạn có quá khứ đầy tai tiếng ‎lại vừa là nơi xảy ra một vụ kỳ lạ nữa.

‎Elisa đã lưu lại đây, ‎khách sạn Cecil ở trung tâm Los Angeles.

‎Khách sạn này có những phòng giá 85 đô ‎một đêm và chủ yếu đón khách nước ngoài.

‎Giữa giờ chiều, gần 20 thám tử ‎điều tra giết người - cướp của

‎đã tràn vào khách sạn này,

‎có lẽ để tìm kiếm ‎các nhân chứng và manh mối.

‎Tôi giữ chức tổng giám đốc khách sạn Cecil ‎từ năm 2007 tới năm 2017,

‎tức là mười năm.

‎Nó như vương quốc của tôi.

‎Nó từng là một vương quốc. ‎Tôi còn gọi nó là cái sở thú nữa.

‎Bạn chẳng bao giờ biết ‎sẽ có chuyện gì xảy ra, mỗi ngày.

‎CẢNH SÁT

‎Thời điểm Elisa Lam mất tích, ‎việc đó rất đáng sợ

‎nhưng chúng tôi đã hợp tác với cảnh sát,

‎cố gắng hỗ trợ hết mức có thể, ‎từng bước một.

‎Tôi cho các thám tử biết cô ấy nhận phòng ‎khách sạn hôm 28 tháng Một năm 2013.

‎Theo tôi biết, cô ấy định lưu lại đó ‎trong, tôi tin là bốn hôm.

‎Phòng 506 là phòng giường tầng cho nữ.

‎Nhà vệ sinh, nhà tắm chung ‎ở cuối hành lang.

‎Du khách trẻ có ngân sách hạn chế. ‎Họ chỉ cần một chỗ sạch sẽ để nghỉ lại.

‎Lẽ ra Elisa phải trả phòng ‎hôm mùng một tháng Hai,

‎đó cũng là ngày ‎cô ấy được thông báo mất tích.

‎Các điều tra viên lên phòng cô ấy

‎để tìm xem có bằng chứng gì không.

‎Nhưng họ được biết là nhân viên khách sạn ‎đã dọn hết tư trang của cô ấy đi.

‎Ở khách sạn, khi có ai không trực tiếp ‎trả phòng và để lại tài sản trong phòng,

‎quy trình đơn thuần ‎là phải gói ghém đồ đạc của họ lại

‎rồi lưu giữ chúng trong 30 ngày.

‎Bạn không biết ‎khách bỏ lại gì ở khách sạn đâu.

‎Có lần, chúng tôi tìm thấy rắn ‎trong bồn tắm khách sạn.

‎Các điều tra viên phát hiện ra ‎máy tính xách tay của cô ấy đã bị bỏ lại

‎cùng các loại thuốc theo toa ‎và những vật dụng giá trị khác.

‎Ví của cô ấy, ‎toàn bộ số quần áo cô ấy đã mặc,

‎tất cả những thứ đó ‎đều bị bỏ lại trong phòng.

‎Nhân viên đã gói ghém đồ đạc của cô ấy

‎cho biết căn phòng đã bị xáo trộn, ‎như là kiểu bừa bộn

‎chứ không phải bị lục lọi.

‎Không thấy bằng chứng ‎là có kẻ phá cửa vào phòng.

‎Không hề có đồ để hút chích hay ma túy,

‎nhưng tôi còn nhớ tự nhiên tôi cảm thấy

‎là chuyện này có cảm giác ‎sẽ không có kết cục tốt đẹp.

‎PLYMOUTH, VƯƠNG QUỐC ANH

‎Tôi và Mike, chồng tôi, ‎chúng tôi luôn muốn ghé thăm nước Mỹ,

‎nhất là Los Angeles.

‎Hưởng chút ánh mặt trời, rời khỏi nước Anh ‎khắc nghiệt đầy những cơn mưa.

‎Ừ, đúng.

‎Ngày nọ, Mike rủ: "Hay ta đi LA đi?" ‎Tôi mới đáp: "Được thôi, đi thì đi".

‎Chúng tôi tìm được một gói đi nghỉ kéo dài ‎hai tuần, với giá tương đối phải chăng.

‎Không thấy thông tin gì về khách sạn.

‎Nó chỉ ghi là "ở trung tâm LA", ‎nhưng gói đó rất ổn.

‎Thế là chúng tôi nghĩ: "Đi thôi nhỉ?"

‎Đó là lần đầu chúng tôi tới Mỹ ‎nên chúng tôi vô cùng háo hức.

‎Chúng tôi đi xe qua trung tâm LA,

‎tới thẳng khách sạn.

‎Và tài xế taxi thả chúng tôi ở khách sạn.

‎Bên ngoài trông rất đẹp.

‎Và chúng tôi thấy ‎tấm biển đề chữ "khách sạn Cecil".

‎Chúng tôi bước vào sảnh ‎và chúng tôi thốt lên: "Chà".

‎Bên trong trông đẹp và tráng lệ lắm.

‎Cực kỳ rộng lớn và có nhiều không gian, ‎với những cột trụ lớn.

‎Chúng tôi nhận chìa khóa,

‎rồi chúng tôi lên lầu.

‎Ngay khi bạn rời sảnh để vào thang máy,

‎cảm giác như bạn quay lại năm 1986 vậy.

‎Và khi chúng tôi tới phòng mình thì…

‎Nó bẩn chưa từng thấy… Bụi bám khắp nơi.

‎Còn thảm thì

‎gần như dính nhơm nhớp.

‎Lúc đi bạn gần như phải "bóc" chân ra. ‎Không đến mức, nhưng gần như thế.

‎Nhưng vì số tiền ‎mà chúng tôi đã phải bỏ ra

‎nên chúng tôi tặc lưỡi: "Thôi không sao. ‎Cũng chỉ tắm với ngủ ở đây thôi mà".

‎Chúng tôi tự nhủ: ‎"Tích cực lên. Không sao đâu.

‎Có chuyện gì được?" Bạn biết đó.

‎Thế là chúng tôi bỏ đồ lại phòng ‎rồi ra ngoài kiếm gì đó bỏ bụng.

‎Vì bị rối loạn do thay đổi múi giờ ‎và quá mệt, chúng tôi đã bị lạc,

‎chúng tôi bèn hỏi người ta: ‎"Khách sạn Cecil ở đâu?"

‎Và họ nhìn chúng tôi lạ lắm.

‎Và đột nhiên chúng tôi thấy một cột đèn,

‎trên đó có dán hình một người mất tích.

‎Có một người nọ bảo:

‎"À, cô gái đó đang mất tích. ‎Người ta đang tìm cô ấy".

‎Cô ấy cũng ở khách sạn Cecil, ‎nơi chúng tôi ở.

‎Chúng tôi mới nghĩ: ‎"Ở đó có an toàn, có đảm bảo không?"

‎Tuần tra, 930.

‎Sau khi tìm thấy tư trang của Elisa,

‎các điều tra viên chẳng có manh mối gì ‎về nơi cô ấy hiện có thể đang ở.

‎Nên chúng tôi cần các ghi nhận trực tiếp ‎từ các nhân chứng ở khách sạn.

‎Và chúng tôi phải hỏi chuyện ‎được nhiều người nhất có thể.

‎Cô ấy đã liên hệ với ai trong khách sạn?

‎Cô ấy đã liên lạc với những nhân viên nào?

‎Tôi đã cho họ thông tin, ‎những ai lưu lại khách sạn,

Crime Scene: The Vanishing at the Cecil Hotel subtitles in other languages

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left