Pierwsze 200 wierszy.
Kelly.
Kelly ơi!
Kelly.
Kelly. Em đâu rồi? Mình bị muộn rồi đấy.
Sao em mình cứ biến mất những lúc cần thiết ấy nhỉ?
Đừng nói là em trốn trong phòng chị suốt đấy nhé.
Em cũng đâu có ở đây mãi.
Em không nghe chị gọi à? Mình bị muộn rồi đấy.
Còn khoảng năm phút nữa là Vũ hội Giáng Sinh Từ thiện bắt đầu rồi.
Người nhà và bạn bè chúng ta đến cả rồi đấy. Nhanh nào em.
Con bé không đi theo mình.
Kelly?
Đi thôi em.
Ồ, trông có tinh thần Giáng Sinh chưa kìa.
Đây đâu phải Giáng Sinh.
Vậy sao? Bởi vì trên lịch là ngày 24 tháng 12 à?
Đêm Giáng Sinh, hầu hết người quen đều đang ở Vũ hội Giáng Sinh Từ thiện,
mình phải đến đó thôi.
Em không muốn đến Vũ hội.
Em muốn làm như mọi đêm Giáng Sinh khác.
Em muốn ở nhà, làm bánh quy, uống nước ngọt,
hát mừng Giáng Sinh và mở một món quà đặc biệt.
Đó là những gì mà mình làm và em sẽ ngồi đây đến khi mình làm.
Được rồi, chị biết em nhớ ngày xưa,
nhưng nhìn vào điều mình làm hôm nay đi.
Chúng ta sẽ dự một bữa tiệc lớn cùng với gia đình và bạn bè
và ủng hộ những việc làm tốt.
Vũ hội sẽ gây quỹ cho bệnh viện.
Giáng Sinh mà.
Em ghét Giáng Sinh.
Chị hiểu rồi.
Em biết gì không?
Chị nghĩ đến trễ một chút cũng không sao.
Để chị cho em xem cái này.
Đó là quả cầu tuyết mà chị nói là em không được chạm vào.
Hôm nay là dịp đặc biệt mà.
Đây.
- Quả cầu tuyết này có một câu chuyện. - Thế à?
Câu chuyện về vẻ đẹp của Giáng Sinh,
và một cô gái đã khám phá ra điều đó rất nhiều năm về trước.
Ôi cây thông Noel, ôi cây thông Noel
Tán cây tuyệt đẹp biết bao
Ôi cây thông Noel, ôi cây thông Noel
Tán cây tuyệt đẹp biết bao
Thông nở rộ cùng đóa hồng giữa hè
Và cả giữa mùa đông giá rét
Ôi cây thông Noel, ôi cây thông Noel
Tán cây tuyệt đẹp
Tuyệt đẹp
Tuyệt đẹp
Biết bao
Eden Starling là giọng ca siêu sao nổi tiếng nhất nước Anh thời Victoria.
Cô ấy xinh đẹp,
tài năng…
và cực kỳ tự kiêu.
Mình ghét Giáng Sinh.
Này. Câu đó là của em mà.
Vậy à?
Chắc là trùng hợp thôi…
Năm nào cũng hát mấy bài hát mừng nhàm chán.
Chị là một nữ ca sĩ theo dòng nhạc cổ điển.
Chị biểu diễn opera, Chuzzlewit à, opera.
Trà và bánh của mình đâu?
Lẽ ra phải có một khay trà và bánh xốp ở đây chứ.
Còn Catherine đâu?
Catherine ơi?
Catherine!
Trang trí hành lang Bằng những cành nhựa ruồi
Fa la la la la, la la la la
Đây là mùa hân hoan
Fa la la la la, la la la la
- Ta diện quần áo rực rỡ - Ta diện quần áo rực rỡ
Fa la la, la la la, la la la
Hát vang những bài hát Giáng Sinh xa xưa
Fa la la la la, la la la la
- Giáng Sinh rực rỡ đã đến rồi - Giáng Sinh rực rỡ đã đến rồi
Fa la la la la, la la la la
- Gảy đàn hạc và hát đồng ca - Gảy đàn hạc và hát đồng ca
Fa la la la la, la la la la
Fa la la la la, la la la la
Fa la la, la la la, la la la
Nghe tôi kể về báu vật Giáng Sinh
Fa la la la la
Fa la la la la
Fa la la la la, la la la la
- Freddy… - Vậy…
- …khi nào anh mới… - …hỏi chị ấy?
Ann, Nan, hỏi ai cơ?
Thôi nào, Freddy, chúng tôi đều biết anh muốn hẹn hò với Catherine.
Nếu anh muốn hẹn cô ấy thì làm ngay
trước khi chúng ta nghỉ lễ Giáng Sinh đi.
Nếu không thì, xa mặt, bùm.
Cách lòng.
Anh nghĩ vậy à?
Tôi biết thế đấy.
Được rồi.
Tôi làm thật đây…
Tôi sẽ làm thật đấy.
Mình sẽ hỏi…
Catherine.
Chào Eden.
Chào em, Chuzzie.
Là Chuzzlewit.
Cậu biết nó ghét "Chuzzie" mà.
Cậu thấy cái này chưa?
À phải.
Bánh xốp của cậu.
Tớ bảo nhân viên sân khấu mang cho cậu rồi.
Nhưng họ không làm. Tôi phải hỏi họ.
Tôi phải nói chuyện với nhân viên sân khấu.
Và nhìn này, họ cho quá nhiều bơ.
Nó đang chảy xuống này.
Chảy xuống, Catherine.
Thế nên nhiệm vụ của cậu là chuẩn bị bánh cho tôi
- để chúng có đủ bơ và… - Sao cơ?
Công việc của tớ là nhà thiết kế trang phục cho Nhà hát Gadshill
chứ không phải máy phết bơ lên bánh.
Tớ làm thế bởi vì cậu là bạn tớ.
Nhưng cậu nhìn này, bơ đang chảy xuống.
Eden, tớ biết cậu sẽ thấy thoải mái hơn khi tớ đến xem cậu biểu diễn,
nhưng đêm nay thì không được.
Đừng lo, tớ biết cậu vẫn xuất sắc như mọi khi.
Tôi không cần cậu khen tôi xuất sắc.
Tôi biết mình rất xuất sắc.
Nhưng là nhà thiết kế trang phục,
tôi nghĩ cậu sẽ muốn làm hết chức trách và xem trang phục mình làm trên sân khấu.
Tớ hiểu rồi.
Có chuyện gì quan trọng đến mức cậu không thể lên lầu thế?
Nhìn xung quanh đi, Eden.
Nhìn cái cây kìa. Đêm Giáng Sinh mà.
Bọn tớ muốn ăn mừng một chút trước khi được nghỉ lễ.
Nghỉ lễ?
Ai bảo là được nghỉ lễ?
- Gì cơ! - Không được nghỉ lễ?
Không được nghỉ lễ?
- Nhưng… - Giáng Sinh mà!
Tôi biết là đến Giáng Sinh rồi.
Tức là chỉ còn hai tuần nữa
là các người sẽ có được đặc quyền tham dự buổi biểu diễn của Eden Starling.
Các người nên van xin được diễn tập đi.
Không. Không thể nào. Thế là vi phạm quyền lợi.
Eden, chúng tôi không thể làm việc vào Giáng Sinh.
Nhà chúng tôi có khách.
- Chúng tôi phải nhồi gà tây. - Và nướng bánh nữa.
Chúng tôi không thể ở đây.
Eden, làm ơn cân nhắc lại.
Tôi xin cô đấy…
Không muốn làm việc vào Giáng Sinh à?
Các người không đủ tận tụy với nhà hát này à?
Được thôi. Ở nhà đi.
Nhưng nếu ở nhà thì đừng bao giờ quay lại nữa.
Đừng bao giờ.
Cả đời tôi chưa từng gặp phải chuyện này.
- Tôi kinh ngạc quá! Tôi bị sốc đấy! - Cái gì?
Cô phải nói chuyện với Eden.
Nhé?
Chị quen cô ấy rất lâu rồi mà.
Cô ấy chịu nghe lời chị.
Eden làm chuyện gì cũng bàn trước với cô.
Cô là người duy nhất có thể khiến cô ấy đổi ý.
Mà không khiến chúng ta bị sa thải, đúng không?
Được rồi. Cứ giữ kế hoạch Giáng Sinh như cũ.
Được rồi, thật là, Eden, cậu không thể…
"Eden làm chuyện gì cũng bàn trước với cô?"
Eden.
Sao hả, họ nghĩ cậu có thể chi phối tôi à?
Tôi là ngôi sao.
Cậu buộc họ phải bỏ cả Giáng Sinh đấy.
Họ có kế hoạch cả rồi.
Tớ cũng có kế hoạch.
- Quan trọng hơn cả buổi diễn của tôi à? - Phải.
Ngày mai tớ sẽ rời thị trấn và về nhà.
Năm nay cả nhà tớ sẽ tập trung lại ăn tối mừng Giáng Sinh.
Từ khi chúng mình còn nhỏ đến giờ mới có dịp.
Hơn ai hết, cậu biết rõ điều đó quan trọng với tớ thế nào mà.
Biết cái gì mới quan trọng với cậu không? Tôi.
Khi tôi mới nổi,
tôi có thể chọn bất kỳ nhà thiết kế trang phục nào ở Luân Đôn cho công ty.
Nhưng tôi lại chọn cậu, người bạn lâu năm của tôi.
Tôi đã làm thế.
- Tớ biết chứ, và… - Và cậu không bận tâm.
Nhưng tôi biết mà.
Những lúc cần kíp,
người thật sự ở bên tôi chỉ có một: tôi.
Giống như dì Marie luôn nói:
"Trong một thế giới ích kỷ, kẻ ích kỷ sẽ thành công".
Thế giới này không hề ích kỷ.
Cậu muốn nghe lời dì Marie nói thật à?
Dì Marie của tôi rất thông thái.
Không có dì thì đã không có tôi hôm nay.
Và cậu cũng vậy.
Nhưng nếu cậu không trân trọng điều đó,
có lẽ cậu không nên làm việc ở đây nữa.
Đừng nói là cậu đang đe dọa sẽ đuổi việc tớ đấy.
Tôi thấy cậu may đồ không phải cho buổi diễn ở sau sân khấu.
Có lẽ làm việc cho nhà hát hàng đầu Luân Đôn vẫn chưa đủ cho cậu,
cậu phải làm thêm việc khác.
Sao? Không, không phải như cậu nghĩ đâu.
Chứng minh và cống hiến chút gì đó đi.
Hạ cái cây xuống, dừng hát mừng và chuẩn bị làm việc vào tối nay,
No comments yet. Be the first to leave one.