The Bridge

The Bridge (Bron/Broen)

Pobierz napisy Vietnamese

Sezon 2

Informacje o wydaniu

the bridge 2011 s02e04 720p bluray x264-nodlabs Vie
Komentarz od The_Overseer

Tagi

BluRay
x264
720p
720
Opublikowano: 2019-08-19
Pobrania: 49
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Một người phụ nữ đã chết vì ăn táo có độc.

Biểu tượng này nói đến các tác động tiêu cực của con người tới môi trường.

Vậy đây là một dạng "khủng bố sinh thái" à?

Ông ta chết rồi. Em đang tìm một người diễn thuyết chính.

Cái người nhận lời thì trúng độc và lăn ra chết, làm hỏng cả sinh nhật của em.

- Đó là... ngực mới. - Anh muốn em có một bộ ngực to à?

- Gì đây? - Cho những lúc em cảm thấy thiếu thốn tình cảm.

- Anh đi đâu vậy? - Đi cùng cô.

- Không. Anh ở lại đây. - Được thôi...

- Anh định đi đâu thế? - Ra ngoài hít thở thôi.

Tôi là Rasmus Larsson, cảnh sát Malmö...

- Anh đi đâu cả ngày nay vậy? - Tôi đến phòng cấp cứu.

Tôi đã ăn bánh mì kẹp hạt. Tôi bị dị ứng nặng với các loại hạt.

Tôi là Axel Möllberg. Tôi muốn gửi cuộn băng này.

- Ông có thấy hướng đi của con thuyền không? - Không, tôi chỉ ghi hình con gái tôi.

- Em có thể nhận việc của chị ấy. - Sinh viên giỏi ai lại nghỉ học giữa chừng.

- Em gặp rắc rối gì à? - Em có được nhận làm hay không?

Em biết nội dung công việc chứ?

Tôi muốn nhìn thấy Jens trong tù.

Bỗng một ngày ông nổi hứng muốn ghé thăm kẻ đã giết con trai ông à?

Vụ nổ ở cảng Malmö là sao?

- Anh có biết họ nói gì không? - Anh nghĩ họ sẽ hài lòng lắm.

Chúng ta sẽ đến gặp những người đứng đầu tối nay.

Anh yêu em, Linus. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

- Linus vừa gọi điện. - Có thể cậu bé đã gọi cho Niklas.

Tập bốn

- Chào bà. - Chào Hans.

Ở trong này.

Cuộc chiến không kết thúc

Thủ phạm đây à?

Đây là Mads Nielsen, và Niklas Svensson.

Cô ấy rất giống người trong tấm hình ở cửa hàng. Cô này thì chúng tôi không biết.

- Họ là bốn người có mặt trên các đoạn phim. - Có khả năng.

- Người đó đeo mặt nạ lợn. - Sao cô biết?

Vết sẹo trên cổ tay.

Vậy là tự tử.

Sao lại tự tử ở đây?

Sau khi thấy chúng ta truy lùng ráo riết thì chắc bọn chúng biết sẽ sớm bị tóm.

Với nhóm khủng bố như này thì không lạ. Thà chết còn hơn bị bắt.

Cây cầu Phần hai

Cám ơn, tôi sẽ lo nốt.

Chào Linus. Chú là Rasmus. Hai ta sẽ ngồi ở trong phòng này.

Cháu muốn dùng gì không? Ăn bánh mỳ kẹp hay uống soda chẳng hạn?

- Sao cháu lại ở đây? - Chúng ta chỉ muốn nói chuyện với cháu.

Cháu không biết anh Niklas đang ở đâu. Thật sự không biết.

Được rồi... Vậy chỉ có hai anh em cháu thôi à?

Sao chú lại hỏi cháu như vậy? Chú đã bắt anh ấy à?

- Anh ấy ở đây ư? Cháu gặp được không? - Không, để chú lấy cho cháu đồ ăn.

Uống một lon soda chẳng hạn.

Cô có xu nào cho máy bán hàng không?

...tin tức bốn người tử vong là những kẻ đeo mặt nạ thú trên đoạn phim,...

và chịu trách nhiệm cho các vụ tấn công gần đây vẫn chưa được xác nhận.

- Bọn họ gồm mấy người? - Bốn người.

- Ông đã xác nhận danh tính bọn họ chưa? - Chưa, nhưng họ gồm hai nam và hai nữ.

Chúng tôi nghĩ họ có liên quan đến vụ nổ xe ở cảng.

Bọn họ đã tự tử bằng cách nào?

Một loại thuốc độc. Hiện tại thì chưa thể biết.

Có tin đồn rằng họ đã tự tử khi biết cảnh sát tới.

Tôi không thể nói thêm.

- Họ cảm thấy bị cảnh sát dồn vào chân tường ư? - Tôi không muốn suy đoán.

- Họ có để lại lời nhắn nào không? - Miễn bình luận...

Linus!

Này...

Chú xin lỗi.

Cho đến giờ cảnh sát vẫn chưa cung cấp danh tính các nạn nhân...

hay cách thức tự tử của họ trong công-ten-nơ.

Chúng tôi cho rằng bọn họ có bốn người, gồm hai nam và hai nữ. Có đúng không?

Vâng, đúng là bốn người. Chúng tôi vẫn chưa xác định được danh tính.

Chúng tôi tin rằng bọn họ có liên quan đến các cuộc tấn công gần đây.

Có dấu hiệu cho thấy họ đã uống thuốc độc, nhưng vẫn còn quá sớm để kết luận.

- Có phải là tự tử tập thể không? - Tôi không thể bình luận.

Xin chào? Ai đấy?

Tôi là Julian. Anh của Mathilde. Ông là ai?

Tôi là Martin Rohde, cảnh sát Copenhagen.

Tôi muốn hỏi chuyện về em gái anh. Anh đang ở đâu?

Tôi đang ở nhà. Chuyện là sao?

Mathilde có ở đó không?

- Anh sống ở đâu? - Số 52, phố Axel Heides Gade.

- Tôi sẽ đến sau 30 phút nữa. - Được.

Đây là khu vực mà cảnh sát đã tìm thấy bốn thi thể trong một thùng công-ten-nơ sáng nay.

Cảnh sát Thụy Điển và Đan Mạch đang tích cực khám nghiệm hiện trường...

- Đây là em gái anh à? - Vâng. Đó là Mathilde.

- Anh có chắc không? - Chắc, tôi...

Vâng.

Đúng ra con bé đã tới đây ăn sáng. Nó không có tiền.

- Hai người có thân không? - Có thể nói vậy.

Anh em tôi muốn gặp nhau, mặc dù cuộc sống hai người rất khác biệt.

- Cô ấy có thực sự quý anh không? - Cô nói thế là sao?

Dường như anh là mẫu người mà cô ấy phản đối.

Như tôi đã nói, hai chúng tôi có cuộc sống khác nhau.

- Hai người có bạn bè chung nào không? - Không.

- Cô ấy có bao giờ nói về bạn bè mình không? - Đôi lúc có.

Cô ấy có nhắc đến cái tên nào không?

Em ấy có nói đến một cô gái Thụy Điển. Tên là Kattis thì phải.

- Tôi nghĩ cô ấy là bạn gái của cái cậu Mads... - Mads Nielsen ư?

- Vâng, đó là tên của cậu ấy. - Còn cái tên nào khác không?

- Tôi không nhớ ra. - Lần cuối anh gặp cô ấy là khi nào?

Hôm qua. Đến thăm bố tôi. Chúng tôi thường ăn trưa một lần mỗi tuần.

- Cô ấy trông thế nào? - Bình thường.

- Cô ngồi xuống được không? - Vì sao?

- Tôi không thích cô đi đi lại lại. - Tôi có chạm vào thứ gì đâu.

Không, nhưng...

Được rồi.

Đôi lúc tôi cho rằng cô muốn mọi người ghét bỏ cô.

Em gái cô đã chết. Thử hình dung một ai đó đến và nói em gái cô không ưa cô xem.

- Nhưng em ấy không thích tôi. - Hai người không sống cùng nhau à?

Có. Em ấy muốn ở với tôi hơn là ở với bố mẹ. Em ấy còn nhỏ, không sống một mình được.

- Cô bé có giống cô không? - Không, em ấy trông bình thường.

Khá nổi bật. Đó là lý do người ta rất ngạc nhiên khi em ấy tự sát.

- Chúng tôi mong bà sẽ đồng ý. - Tôi đến đây vì Boris bị đầu độc.

Nếu cô cầu cạnh tôi đến vậy thì sao không chọn tôi ngay từ đầu?

Không có lý do chính đáng. Hai ông bà đều là người diễn thuyết được săn đón.

Cả hai đều được người trong nghề đánh giá cao.

- Mà chúng tôi chỉ cần một trong hai người. - Tôi sẽ nhận lời.

Cám ơn bà. Cám ơn bà rất nhiều.

- Giờ thì làm gì? - Nhiều việc lắm.

Rồi, nhưng tôi cần làm những gì?

Hiện giờ chúng tôi cần chủ đề và đề cương bài phát biểu của bà.

- Khi nào thì cần? - Từ hôm qua. Kế hoạch chương trình mà.

Boris phát biểu về vấn đề gì?

Bài phát biểu tên là "hành động cục bộ, thử thách toàn cầu."

Buồn cười thật, chủ đề đó thì nói gì cũng được. Thế này đi, cô cứ giữ cái tên đó.

- Bà có chắc không? - Dù sao cũng chẳng ai lắng nghe đâu.

Katarina Lövgren, 24 tuổi, người Thụy Điển, độc thân.

Mathilde Madsen, 25 tuổi, người Đan Mạch, độc thân. Sống ở Copenhagen. Mới biết vậy thôi.

Chúng tôi đang lập hồ sơ bọn họ, tra hỏi người thân và bạn bè.

Thu thập dữ liệu từ máy tính, điện thoại, nhật ký, tất cả mọi thứ.

- Nhật ký ư? - Tài khoảng Twitter, Facebook, Instagram, nhật ký mạng...

Chúng ta đã loại trường hợp tự tử chưa? Động cơ là gì?

Giảm thiểu rủi ro. Hai người bọn họ đã bị lật tẩy.

Một mạng lưới luôn trừ khử những ai đe dọa đến sự sống còn của tổ chức.

Chúng ta sẽ tạm coi đây là một vụ án mạng.

- Cô định đi đâu thế? - Nói cho Linus Svensson biết về anh trai cậu bé.

Linus đã biết tin Niklas chết rồi.

- Sao anh lại nói cho cậu bé? - Tôi không nói, là cậu bé thấy trên ti-vi.

- Sao cậu bé được xem ti-vi? - Là lỗi của tôi.

- Cậu bé đã biết rồi, nên thôi. - Đó là một sai lầm ngu ngốc.

Ừ.

Chào cô.

- Tôi là Andrea Melin, cơ sở trợ giúp trẻ em. - Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö.

- Cô có biết bao giờ thì xong không? - Không.

Cô sẽ cho cháu xem một số hình ảnh. Cho cô biết ai là anh trai cháu.

- Xin lỗi, việc này có cần thiết không? - Có.

Linus, người này có phải anh cháu, Niklas Svensson không?

Cô muốn nghe cháu nói ra, và chỉ tay vào bức hình.

- Đó là anh cháu. - Tốt lắm. Cám ơn.

- Đó là lỗi của cháu? - Cháu có lỗi gì?

Cô tìm thấy anh ấy là vì cháu đã gọi điện, đúng không ạ?

Đúng.

- Đã xong chưa? - Chưa. Chúng tôi còn phải hỏi cậu bé.

Linus, cháu có biết anh trai cháu đã làm gì không?

Cô không hỏi về công việc trợ lý phòng thí nghiệm ở Medisonus, mà là về những vụ tấn công.

Cháu biết gì thì cứ nói. Cháu không có tội gì hết.

Lúc này thì không có tội. Cháu có biết anh cháu đã làm gì không?

Cháu có biết anh ta đã tiến hành cùng ai không?

Lúc không có nhà thì anh cháu đã đi đâu?

Anh trai cháu có nhiều bạn bè không?

Cháu có nhiều khách đến nhà không?

Không.

Tạm dừng ở đây thôi. Nếu cháu nhớ ra điều gì thì nói với cô Andrea nhé.

Cô ấy sẽ nói lại với bọn chú. Được không?

Hôm qua bọn cháu thấy một người.

- Người nào? - Một vị khách đến nhà.

- Đứng bên ngoài. - Cháu có biết người đó không?

Họ gặp nhau ngoài đường. Cháu chỉ thấy họ từ ban công.

- Người đó trông như nào? - Rất... bình thường.

- Có phải anh ta không? - Không.

Có điểm đặc biệt gì không? Tóc tai, râu ria, xăm trổ gì không?

Nếu cháu làm chuyện phạm pháp thì sao? Cháu có phải ngồi tù không?

- Không, cháu còn quá trẻ. - Chắc là trường giáo dưỡng.

Cháu sẽ không ngồi tù đâu, chú hứa đấy. Cứ cho chú biết đã xảy ra chuyện gì đi.

- Cháu đã vẽ bậy lên xe của anh ta. - Cháu đã đánh dấu lên xe người đó à?

- Ở một phía. - Loại xe nào?

Cháu không biết. Chiếc xe nhỏ, màu trắng...bạc.

Cháu vẽ lại hình mà cháu đã vẽ lên xe được không?

Đồng nghiệp ở Đan Mạch vừa gửi hồ sơ. Anh muốn kiểm tra Katarina hay Mathilde?

- Katarina. - Tôi sẽ gửi qua mail.

Người đàn ông.

Tuổi từ 30 đến 35.

Mặc áo khoác màu đen.

Mặc áo khoác màu xanh dương.

Tìm thấy nhân chứng rồi, một ông hàng xóm đã nhìn qua mắt thần...

Và thấy một người đàn ông bị tấn công trước cửa phòng Katarina trước ngày cô ấy chết.

- Được rồi, gắn tin đấy lên bảng đi. - Được.

Thông báo đến toàn đơn vị ở Thụy Điển và Đan Mạch tìm kiếm một chiếc xe bị vẽ bậy.

Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö xin nghe.

Rasmus, gọi đến tất cả tiệm sửa xe đi. Nếu là tôi thì tôi sẽ đem xe đi rửa.

- Được. - Martin.

Cụng ly.

Chị đã nói rồi, vấn đề nào cũng có giải pháp thôi.

- Cái bà Viktoria. Em không tài nào hiểu nổi. - Em muốn hiểu cái gì?

Bà ấy chỉ lên lớp em thôi, đừng để trong lòng.

Nhân tiện, tối qua Alexander đã tặng em một món quà khác. Là phẫu thuật nâng ngực.

- Bơm ngực ấy. - Không thể nào!

Caroline! Chị xin lỗi!

Chị hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Alexander rồi.

- Ông ấy biết chính xác một người phụ nữ muốn gì. - Thật không?

Nếu có người ngỏ lời giúp chị nâng ngực, thì chị sẽ quỳ xuống cám ơn ngay.

- Chị Bodil! - Cơ thể luôn "xuống sắc", nhớ đấy.

Đó là giây phút nhục nhã nhất trong đời em.

More Vietnamese subtitles for The Bridge

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left