Pierwsze 200 wierszy.
Dịch: ivy68-HDVietnam Resync: sdeathknightb Copyright © 2010 by ivy68. All right reserved.
Năm 1814, Hoàng đế Pháp Napoleon bị đày ra đảo Elba thuộc Ý.
Lính Anh bắn bất kì ai lên đảo để chống âm mưu giải thoát
kể cả người vô tội và đang bị nạn.
Lũ ngu.
Đưa thuyền trưởng ra phía rặng san hô chờ lệnh lên bờ.
Có lúc tôi cữ ngỡ anh đã bỏ rơi tôi.
Fernand Mondego không bỏ rơi bạn bè trong khi hoạn nạn.
Tuy nhiên, là đại diện chính thức của ông Morell trong chuyến đi này, Edmond,
tôi xin được thông báo anh đã đi quá giới hạn của 1 phó nhì rồi đấy.
Thật đấy. Tôi đã phải tự vệ.
Ông ấy sẽ chết nếu không được đưa đi bác sĩ. Anh có biết không?
Tất nhiên tôi biết. Nhưng đừng mong tôi làm cái việc này.
Phải rồi.
Lính kị binh Anh.
Xin chào!
Đừng, Dantes.
- Bất cẩn quá đấy. - Ta cần giúp đỡ.
Vâng, tôi biết, nhưng...
Chúng tôi là thủy thủ Pháp!
- Đang có người bị thương! - Đi nào.
- Chúng tôi là người tốt. - Đi thôi.
Chúng tôi không hề có ý xấu!
Edmond!
Nào! Trèo lên!
Coi chừng!
Fernand!
Tốt. Cuối cùng anh cũng đánh trúng.
Trung úy Graypool.
Nếu thật sự khát máu những kẻ ngu ngốc tội nghiệp này,
thì cứ thẳng tay mà bắn.
Nhưng hãy chỉ làm vậy khi biết rõ ý đồ của chúng.
Giờ hãy giải thích đi nếu không thì chết.
Thưa ngài, tôi là Dantes Edmond,
phó nhì của tàu buôn Pharaon, đang trên đường về nhà ở Marseilles.
Đây là đại diện của chủ tàu, anh Fernand Mondego,
con trai của bá tước Mondego.
Thuyền trưởng bị sốt viêm não, nên chúng tôi vào bờ để xin giúp đỡ.
Nếu đang hôn mê thật, ông ta sẽ không cảm thấy lưỡi gươm của ta?
Chỉ 1 vết nhẹ thôi đấy.
Edmond!
- Trung úy Graypool! - Chúng tôi không hề có ý xấu!
- Đó là để trả thù cho lính bị thương của ta. - Và cả lòng tự trọng bị tổn thương nữa.
1 buổi tối mới náo nhiệt làm sao.
Nếu tôi không bắn mấy tên lính đó, giờ này anh đã chết gí ở bờ biển rồi.
- Ta suýt nữa mất mạng vì tôi. - Phải đấy.
Tuy nhiên ta vẫn sống sót.
Mừng anh, Mondego.
Thật mạo hiểm khi làm bạn với anh.
Đúng vậy đấy.
Làm bạn với những người thích mạo hiểm không dễ đâu.
Gì cơ?
Không phải lúc nào cũng được thế này dâu.
- Anh nói gì thế? - Không có gì. Cạn ly.
Ta đang uống rượu của Napoleon Bonaparte.
Có cả chai vang hảo hạng từ năm 1806 đấy.
Anh Dantes, vì anh vẫn còn thức nên không biết
tôi có thể nói đôi lời cùng anh.
Tôi rất tò mò. Ý nghĩa của 1 ván cờ là gì?
Đó là trò ta chơi thuở bé.
Ai thắng sẽ được làm vua trong khoảnh khắc.
- Làm vua trong khoảnh khắc? - Vâng.
Trong cuộc sống, ta vừa là vua và cũng vừa là tốt.
Tôi rất cảm động trước nỗ lực cứu sống thuyền trưởng của anh, Dantes.
Thưa ngài, ông ấy không chỉ là thuyền trưởng mà còn là bạn của tôi.
Những người bạn trung nghĩa quả thật rất hiếm.
Thực ra, đó không phải tất cả những gì tôi muốn nói.
Tôi đã viết 1 lá thư khá tế nhị cho người bạn cũ ở Marseilles.
Về phần tôi, không hề muốn người Anh đưa tin.
Vì họ có thói quen mở thư của tôi.
Không biết anh có thể gửi giùm tôi.
Tôi không...
Chỉ là một lá thư của những người bạn cũ thôi mà.
Ta đảm bảo nó hoàn toàn vô hại.
Hơn nữa, việc này để đổi lấy tiền chữa trị cho thuyền trưởng của anh.
Vậy thì tôi đồng ý.
Tốt.
Anh sẽ gửi thư đến ngài Clarion.
- Anh nhớ chưa? - Ngài Clarion. Tìm ông ta thế nào đây?
Ông ấy sẽ tìm đến anh.
Hi vọng anh không tiết lộ chuyện này với bất cứ ai.
Kể cả người bạn vui tính của anh. Anh hiểu chứ?
Tôi là người biết giữ lời, thưa ngài.
Tôi tin anh.
Ông ta muốn gì thế?
Tin tức từ Pháp. Chỉ vậy thôi.
Trong lúc anh đi, nửa giờ trước, thuyền trưởng đã qua đời.
Thật sao?
Khi đã từng chinh chiến nhiều như tôi, anh bạn trẻ Dantes ạ,
anh sẽ cảm thấy cái chết.
Vua và tốt, Marchand.
Hoàng đế và đồ ngu.
Mau hơn nữa.
Danglars, có chuyện gì thế?
Thưa ngài, thuyền trưởng Reynaud đã mất,
còn Edmond Dantes thì không tuân lệnh tôi.
Danglars, vào văn phòng tôi báo cáo.
- Cả anh nữa, Edmond. - Thưa ông Morell, ông cần gặp tôi không?
Đi đi.
Mercedes.
- Anh ấy đâu? Edmond đâu? - Anh cũng rất mừng được gặp em.
Không gặp được anh ấy đâu.
Đi được 1 lúc rồi. Anh ấy đang gặp rắc rối đấy.
Anh ấy hẹn gặp ta ở bãi đá. Đi nào.
Tôi đã bảo Dantes đừng lên bờ.
Thật không?
Tôi xin chịu mọi trách nhiệm.
Dĩ nhiên rồi. Thưa ông, là ý của cậu ta cả đấy.
Đáng lẽ đó phải là ý của anh chứ.
Thưa ông, vào bờ Elba đâu thể giúp cứu thuyền trưởng.
- Tôi đã muốn bảo vệ hàng hóa. - Anh muốn bảo vệ chính mình
bằng cách ở lại trên tàu và ẩn náu sau đống hàng.
Edmond Dantes, ta thăng chức cho anh làm thuyền trưởng con tàu Pharaon.
Và cách chức tôi?
Không ai bị cách chức cả.
Anh sẽ là thuyền phó của thuyền trưởng Dantes.
Trừ khi anh muốn đi nơi khác.
Giờ thì đang có 1 quý cô trẻ
rất háo hức nghe tin này đấy.
Cảm ơn ông.
Ông Morell?
- Ông vừa có 1 chuyến tàu trở về từ đảo Elba. - Phải.
Có ai trên tàu đã lên bờ không?
Có, nhưng giờ họ không có đây.
Cảm ơn ông.
- Xin cho hỏi ai cần gặp họ thế? - Ông Clarion.
Ông ấy là Clarion.
- Yêu anh đi. - Sao anh không chịu thôi đi?
- Anh ấy sẽ không biết đâu. - Em sẽ biết.
Anh cũng vậy.
- Nó sẽ là bí mật nho nhỏ giữa chúng ta. - Em không tin vào bí mật.
Em nghĩ Edmond không có bí mật chắc? Có đấy. Hỏi đi thì biết.
- Em biết anh muốn gì, Fernand. - Vậy à?
Còn nhớ hồi ta bé, sinh nhật Edmond được tặng 1 cái còi và anh có 1 con ngựa?
Anh tức điên vì Edmond thích cái còi của mình hơn là anh thích con ngựa.
Em sẽ không là cái còi thứ 2 của anh đâu.
Em nghĩ đến bao giờ anh ta mới cưới nổi vợ chứ?
Hai năm. Chỉ 2 năm nữa thôi.
Khi anh ấy được làm thuyền trưởng, bọn em sẽ cưới nhau.
Hai năm. Anh không đủ kiên nhẫn đến thế đâu,
đặc biệt là việc cưới 1 người như em.
Em ơi!
- Anh ấy kia rồi. - Em ơi!
Mercedes!
Em nhớ anh lắm.
Giờ thì khỏi phải nhớ rồi.
- Có rắc rối gì không anh? - Không hề. Anh là thuyền trưởng rồi.
Ông Morell đã cho tôi con tàu Pharaon.
Edmond!
Chúc mừng tôi đi.
Anh may mắn thật đấy, Edmond.
Đi nào.
- Anh sẽ là phù rể của tôi. - Tôi biết.
Đi nào!
Thôi đi. Anh sẽ bị hói mất.
Anh có bí mật không?
Bí mật? Không hề.
Tại sao?
Anh sẽ trả lời bất cứ điều gì em muốn biết.
Ta không phải đợi 2 năm nữa.
- Ngay khi anh mua được nhẫn, ta sẽ cưới... - Em không cần nhẫn.
Đây sẽ là nhẫn cưới của em.
Dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra,
em vẫn sẽ mãi mãi đeo nó.
Mãi mãi.
Xin chào quý ông trẻ tuổi của tôi.
Uống cùng tôi không?
Cho tôi biết, Mondego,
sao cậu có thể làm bạn
với tên ma cô Edmond Dantes?
Anh ta tuyên bố là bạn của tôi,
nhưng lại dám giữ bí mật với tôi.
Bí mật gì?
Mừng thuyền trưởng mới của tàu Pharaon.
Nhờ có cha mà con mới có ngày hôm nay.
Mong giây phút hạnh phúc này sẽ là khởi đầu
cho 1 cuộc sống lâu dài và tuyệt vời của 2 con.
- Ai là Edmond Dantes? - Tôi.
Edmond Dantes, nhân danh luật pháp, tôi bắt anh.
- Bắt? - Vì tội gì?
Miễn hỏi. Bắt lấy hắn.
Tôi cần 1 lời giải thích.
Đêm nay anh sẽ về. Xin cha đừng lo. Đây chỉ là hiểu lầm thôi.
Tạm biệt.
Anh Dantes, trông anh không giống 1 kẻ phản bội.
Kẻ phản bội?
Anh Dantes, mong anh hợp tác vì lợi ích của chính mình.
Có khi nào anh đã gặp riêng Napoleon trên đảo Elba không?
Elba, có. Chúng tôi có gặp nhau.
Hầu hết thời gian tôi đã ở cùng Fernand, con trai bá tước Mondego.
- Ngài biết Fernand chứ? - Vâng, tôi mới quen anh ta thôi.
Vậy đấy. Anh ấy sẽ làm chứng cho tôi.
Phải, nhưng anh đã nói "Hầu hết thời gian."
Trừ khi Napoleon nhờ tôi gửi 1 bức thư riêng tư đến người bạn ở Marseilles.
Anh Dantes, chính vì lá thư đó, thuyền phó của anh,
ông Danglars đã buộc tội anh mưu phản.
- Cái gì? - Anh đã gửi bức thư đi chưa?
Chưa, thưa ngài, có người sẽ đến tìm tôi.
Tôi vẫn để nó trong áo khoác. Đây.
- Anh đã đọc nó chưa? - Chưa, thưa ngài, tôi không biết đọc.
No comments yet. Be the first to leave one.