Guess Who's Coming to Dinner

Guess Who's Coming to Dinner

Pobierz napisy Vietnamese

Informacje o wydaniu

Guess Whos Coming To Dinner 1967 1080p BluRay H264 AAC-RARBG vie
Komentarz od john_nguyen

Tagi

BluRay
1080
Opublikowano: 2022-11-10
Pobrania: 42
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Em biết đấy, anh vừa có một suy nghĩ.

Anh sẽ nhận phòng khách sạn và nghỉ ngơi, còn em đi tìm người nhà của mình.

Hãy đi gặp họ. Nó kết thúc càng sớm càng tốt.

Mẹ đi ăn trưa. Còn bố đang ở văn phòng.

- Có thể đến tối anh mới gặp họ. - Em có thể sai đấy.

Em nên nói với họ rằng chúng ta đã đến.

Đó có thể là cú sốc lớn nhất trong cuộc đời trẻ trung của em.

Sau 23 năm chung sống với họ, anh không nghĩ em biết họ sao?

Anh hy vọng vậy.

Không có vấn đề gì.

Chờ chúng tôi một phút, chúng tôi muốn đi đến Claremont Drive.

Được.

Để em xem mẹ có ở văn phòng không.

- Joey? - Hilary, chào. Bà khỏe không?

Thật là bất ngờ!

- Chút nữa tôi sẽ gặp cô. - Được rồi.

- Kỳ lạ. - Một trong những trò yêu thích của Hilary.

- Nó được gọi là tác phẩm điêu khắc động học. - Cái gì?

Nhìn xem.

Tại sao, đó không phải là ...?

- Cô đang làm gì ở đây? - Tôi nghĩ mẹ có thể ở đây.

- Tôi muốn bà gặp Bác sĩ Prentice. - Rất vui được gặp anh.

Rất vui được gặp bà.

Christina đang ăn trưa với ông Cazelet. Tôi có thể gọi giúp cô.

Chỉ cần nói với mẹ rằng tôi đã trở lại và tôi sẽ về nhà.

Có xảy ra chuyện gì không? Có gì sai sao?

Có chuyện xảy ra, nhưng mọi thứ đều ổn.

- Hawaii thế nào? Có vui không? - Hawaii đơn giản là không thể tin được.

Anh sống ở San Francisco, hay anh đi thăm người nhà hả bác sĩ?

Chỉ ghé qua thôi. Rất vui được gặp bà.

- Xin cảm ơn. - Tạm biệt.

Hilary điều hành phòng trưng bày, nhưng mẹ là người có tất cả các ý tưởng.

Ý tưởng của mẹ là đưa những tranh gốc vào các phòng khách sạn cho đẹp.

Cho mọi người thời gian để quyết định xem họ có thích hay không.

Khách sạn được trang trí miễn phí, khách có thể xem tranh đẹp...

họa sĩ bán được hàng và mẹ có hoa hồng.

Rẽ tiếp sang phải.

- Thật thông minh phải không? - Thật là thông minh.

- Tôi nợ anh bao nhiêu? - 10,50, Mac.

Mười hai đô la, phải không?

Đúng.

John, đến gặp Tillie này.

Tillie, đây là Bác sĩ Prentice. John, cô Matilda Binks.

Rất vui được gặp cô, cô Binks. Tôi đã nghe rất nhiều về cô.

Cô đột xuất về nhà làm gì? Cô đã nói với họ cô trở lại sao?

Tôi để lại tin nhắn cho Mẹ. Thật tuyệt khi gặp cô! Tôi nhớ cô.

Tại sao cô về nhà? Muốn đem mấy cái túi trên lầu hả?

- Không phải hai chúng tôi. Tôi không ở lại. - Tôi sẽ kể cho cô nghe tất cả về nó.

Anh ăn trưa chưa, hay anh muốn ăn ngay bây giờ?

Làm cho chúng tôi bánh mì sandwich nhé? Chúng tôi sẽ ăn trên sân thượng.

Anh có thích không?

- Thật đẹp. - Đi ra ngoài sân thượng rồi nhìn.

- Cái gì? - Này, ai vậy?

Đó là Dorothy. Không phải cô ấy đẹp sao? Cô ấy giúp Tillie trong tuần.

- Những ngày nào? - Đừng bận tâm.

- Anh phải gọi cho bạn bè của mình. - Sử dụng điện thoại trong phòng sách.

- Anh có thể giới thiệu cho em không? - Không phải trên điện thoại.

- Anh sẽ nói với họ chứ? - Anh thích viết hơn.

Em phải gặp họ trước khi đến Geneva.

Hay chúng ta sẽ giữ bí mật về cuộc hôn nhân của mình với họ?

Sao anh lại không nghĩ đến điều đó chứ? Thấy chưa, đó là một suy nghĩ.

Để em đóng cửa phòng trường hợp Dorothy đi qua.

Los Angeles, làm ơn. Mã vùng 213.

Axminister 246-99. Thời gian và phí.

Tôi có quyền cho ý kiến ​​của riêng mình, và cô muốn ý kiến ​​của tôi?

Tôi không thích người cùng chủng tộc với tôi vượt lên trên chính mình.

Nếu tôi cần cô cho ý kiến, tôi sẽ hỏi...

Ồ, Tillie, xin lỗi. Tôi không có ý đó.

Nhưng cô không thể hiểu những gì cô đang nói, và cô đã sai.

Cô là người cuối cùng mà tôi mong đợi...

có thái độ ngớ ngẩn như vậy.

Tôi luôn mến cô, và cô cũng đen như anh ấy.

Yêu cô là đúng và yêu anh ấy là sai sao?

Hãy dừng lại và suy nghĩ về điều đó.

- Tối nay ăn gì? - Súp cần tây và bò bít tết.

Nào! Súp rùa và bắp bò.

Và một trong những chiếc bánh ngon nhất của cô?

Mẹ đấy!

Joey? Cục cưng?

- Cái quái gì vậy? Joey? - Mẹ ơi!

Con yêu, con không sao chứ?

Không có gì sai. Mọi thứ đều ổn!

Mẹ gọi điện đến phòng trưng bày để nói với Hilary rằng Cazelet đã đồng ý...

Vậy sao? Điều đó thật tuyệt vời!

Cô ấy nghĩ rằng con chắc có một điều bất ngờ. Ý cô ấy là sao?

Hình như mẹ nghe thấy ai đó? Có ai ở đây không?

Mẹ ơi! Con chưa bao giờ hạnh phúc như vậy trong suốt cuộc đời mình! Con chỉ...

Đột ngột. Mẹ biết.

Mẹ cảm thấy con hạnh phúc. Mẹ có biết cậu ta không?

Không. Con chỉ mới gặp anh ấy 10 ngày trước.

Mẹ sẽ không tin những gì xảy ra trong 10 ngày đâu!

Mẹ có thể, nếu con ở đủ lâu để nói cho mẹ biết.

- Những điều kỳ diệu đã xảy ra trong... - Mẹ ơi, anh ấy thật tuyệt vời.

Con chưa từng quen ai như anh ấy. Chưa từng biết bất cứ điều gì như thế này.

Con đã yêu anh ấy trong 20 phút!

Chà! Nhanh thật đấy.

Cha, con muốn dừng lại trên đường về, nhưng thời gian quá ngắn...

và con phải đi làm.

Bố không hiểu tại sao con không thể dành một ngày cho bố mẹ.

À, thực tế là, thưa bố, con đã gặp cô gái này.

Con đã gặp một cô gái? Tại sao con không nói như vậy? Mary, nó đã gặp một cô gái.

Đó là tin tốt. Cô ấy sống ở San Francisco phải không?

Vâng. Bây giờ con đang ở nhà cô ấy.

Lúc này nó đang ở nhà cô gái đấy. Con đã gặp cô ấy ở đâu, Hawaii?

Đúng. Và con muốn gặp những người bạn của cô ấy.

- Nghe hay đấy, ý bố là, nghiêm túc đấy. - Đúng. Điều này rất nghiêm túc.

- Đây là chuyện khá bất ngờ. - Cô ấy bất ngờ về nhiều mặt.

- Mẹ con hỏi, "Con bé có xinh không?" - Phải, cô ấy đẹp.

Mẹ con hỏi, "Con bé bao nhiêu tuổi?" Có khác biệt nhiều không?

- Cô ấy mới 23 tuổi, bố ạ. - Hai mươi ba, tốt quá.

Con 37 tuổi, đúng vậy. Phụ nữ già đi nhanh hơn nam giới.

- Con định kết hôn với cô gái? - Tụi con đã tính đến chuyện đó, nhưng...

Bố ơi, có một hoặc hai vấn đề, bố thấy đấy...

tối nay con sẽ viết thư cho bố trên chuyến bay đến New York.

Được chứ?

Anh ấy rất trầm tĩnh và chắc chắn về mọi thứ.

Anh ấy không có bất kỳ căng thẳng nào trong người.

Anh ấy biết những gì anh ấy tin và những gì anh ấy nghĩ là đúng...

và lý do, và anh ấy định đi đâu.

Mẹ ơi, có một điều con phải nói với mẹ.

Trước đây anh ấy đã kết hôn và có một cậu con trai.

Thật là bi thảm.

Vợ và con trai của anh ấy đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe lửa tám năm trước.

Và John...

Con thậm chí còn chưa nói cho mẹ biết tên của anh ấy.

John Wade Prentice. Đó không phải là một cái tên đáng yêu sao?

John Wade...

Còn con là Joanna Prentice.

Nhưng mẹ ơi. Mẹ ơi?

Có chuyện khác...

mà John rất quan tâm.

Anh ấy đang lo bố mẹ sẽ buồn nếu...

Chà, đã đến lúc. Em tự hỏi anh đã ở đâu.

Mẹ ơi, đây là John.

Bác... Bác... Bác sĩ Prentice?

Tôi rất vui được gặp cậu.

Rất vui được gặp bà, bà Drayton.

Joanna đã thật bất ngờ cho biết chuyện này.

Cô ấy đã kể tôi nghe một thỏa thuận tốt, và tất cả xảy ra cũng rất nhanh chóng.

Cô ấy mới biết tôi trong 10 ngày, vì vậy cô ấy không thể biết khi nào tôi đỏ mặt.

Đó có thể là một vấn đề khác đối với chúng ta.

Tôi biết về vấn đề y khoa, vì vậy tôi hy vọng bà sẽ không nghĩ đó là tự phụ...

nếu tôi nói bà nên ngồi xuống trước khi bị ngã.

Anh ấy nghĩ mẹ sắp ngất đi vì anh ấy là người da đen đấy.

Chà...

Tôi không nghĩ mình sắp ngất.

Nhưng dù sao thì tôi cũng sẽ ngồi xuống.

Tất cả chúng ta không thể ngồi xuống sao?

Chà, tôi...

Tôi cho rằng mọi chuyện sẽ ổn nếu tôi nói, "Trời ơi," không?

Chà, trời ơi.

- Chúng ta có phiền khi mẹ nói "Trời ơi" không? - Tôi không phiền.

- Anh đã nói với họ về em chưa? - Nói rồi.

Bố mẹ nói anh nên nghiêm túc và hỏi em có xinh không. Anh nói có.

Họ nói rằng đây là một bất ngờ lớn. Phải nói là như vậy.

Anh có nói với họ rằng em không phải là một cô gái da màu?

Anh không nói. Nói trên điện thoại không được. Họ sẽ bị sốc đấy.

- Phải không, bà Drayton? - Tôi hiểu anh muốn nói gì.

- Tillie đã làm đồ ăn. Chúng ta hãy đi ra ngoài. - Phải, chúng ta hãy đi.

- Nào, Bác sĩ Prentice. - Con sẽ giải thích trong hai phút.

John đang giảng dạy tại Đại học Hawaii.

Tụi con gặp nhau tại bữa tiệc của trưởng khoa, và sau đó chúng con đi ngay.

Kể từ đó, tụi con ở cùng nhau mỗi đêm.

Thứ Bảy John sẽ bay về Los Angeles để gặp cha mẹ anh ấy.

Đó là nơi họ sống.

Cảm ơn cô, Tillie.

Hãy thử một trong những món này. Chúng thật tuyệt.

- Cà phê? - Không, cám ơn.

- Cha của con có biết con đã về không? - Chưa.

- Mẹ có nghĩ rằng bố sẽ về sớm ...? - Vâng, ông ấy đang chơi gôn.

Tuyệt vời! Bố sẽ gặp John và tất cả chúng ta có thể nói chuyện trong bữa tối.

Tối nay John sẽ bay đến New York để gặp một người bạn ở Columbia.

Ngày mai anh ấy sẽ bay đến Geneva cho buổi họp Tổ chức Y tế Thế giới.

Tuần tới con sẽ bay đến Geneva để kết hôn.

- Đó là toàn bộ tình huống. - Nói tóm lại là vậy.

Ngoại trừ việc anh ấy nghĩ thực tế mình là người da đen và con không tạo ra vấn đề nghiêm trọng.

Phải không?

Con đã nói với anh ấy rằng điều đó không quan trọng với bố hoặc mẹ.

Anh ấy không tin con. Đó là lý do tại sao tụi con ở đây.

Đó là lý do tại sao anh ấy quan sát mẹ rất kỹ trong khi giả vờ như không hề.

Cô ấy đúng. Tôi xin lỗi. Tôi đã nói với cô ấy rằng đừng kích động chuyện này với bà một cách đột ngột như vậy.

Em có thể nói với cha mình rằng anh đã gặp ai đó ở Hawaii...

- Thật vậy! - Cho ông ấy thời gian để điều chỉnh...

Nhưng để làm gì? Bố vẫn phải được nói, phải không?

Anh nên quyết tâm vì đó là tiếng xe của ông ấy đấy.

- Ông Matt? - Chào, Tillie.

- Mọi chuyện đã xong xuôi! - Xử lý chất thải?

Không phải vậy.

- Chuyện gì đã xảy ra? Christina đâu? - Trên sân thượng với Joey...

và người được gọi là Bác sĩ Prentice.

Bác sĩ? Chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?

Joey?

Ông ấy kia rồi.

- Bố ơi! - Chuyện gì vậy?

- Tillie nói có một bác sĩ... - Bác sĩ John Prentice. Đây là bố của em.

- Rất vui được gặp. - Anh khỏe không?

- Có chuyện gì vậy? - Con quyết định về nhà sớm.

Tụi con gặp nhau ở Hawaii và bay về hôm nay.

Ngồi xuống. Bố nghĩ rằng có điều gì đó thực sự không ổn. Tillie nói...

Tillie đang cư xử rất kỳ lạ. Cà phê?

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left