Pierwsze 200 wierszy.
CHUYỆN XẢY RA MỘT ĐÊM Người dịch: Ngô Duy Tùng
Tuyệt thực ấy hả? Nó thế này bao lâu rồi?
Cô ấy chưa ăn gì cả hôm qua lẫn hôm nay.
- Vẫn đem thức ăn lên cho nó đều đặn chứ? - Vâng, thưa ngài.
Sao không tộng thức ăn vào họng nó luôn?
Không đơn giản thế đâu, thưa ngài Andrews.
Tôi sẽ đi nói chuyện với nó. Cho người đem ít thức ăn lên cho nó.
Vâng, thưa ngài.
Con sẽ không ăn chừng nào bố chưa cho con ra khỏi con thuyền này!
Thôi nào, Ellie. Con biết là không ngăn được bố mà.
Không phải lần này, bố không làm được gì đâu. Con đã cưới anh ấy rồi.
Nhưng con và nó không được phép chung sống.
Bố sẽ đảm bảo chuyện đó.
Bố không hiểu được rằng King Westley và con đã cưới nhau rồi sao?
Cưới nhau một cách rõ ràng, dứt khoát, hợp lệ.
Xong hết rồi. Bố chẳng thể làm gì cả.
Con đã hơn 21. Anh ấy cũng thế.
Con có hứng thú muốn biết rằng khi con đang trên thuyền...
bố đã thu xếp để bãi bỏ hôn ước của con không?
"Bãi bỏ!" Không xong với con đâu, King cũng vậy.
Bố cũng mong nó thế.
A, thức ăn. Vào đi, vào đi.
Tưởng tôi đã bảo các người không đem đồ ăn vào mà.
Chờ chút đã. Đâu phải cho con. Đặt xuống đây này.
Thông minh quá nhỉ? Khéo léo thật đấy.
Chiến lược cả, con ạ.
Chắc thuê mấy tay côn đồ kéo con khỏi vị thẩm phán hòa giải ấy cũng là chiến lược.
Ý tưởng chiến lược của bố là dùng vũ lực.
Bố đã nhiều lần cãi nhau thắng bằng vũ lực.
Ngoài việc bố không thích anh ấy, bố đâu có vấn đề gì với King.
- Nó là thằng lông bông. - Anh ấy là phi công hàng đầu đất nước.
Con biết nó chẳng được gì mà.
Con cưới nó chỉ vì bố không cho phép con.
Bố đã cấm đoán con từ thuở nào rồi.
Vì con cứ mãi ngốc nghếch ương bướng.
Con sinh ra trong dòng dõi ngốc nghếch ương bướng mà!
Đừng la lên thế. Con sẽ nhanh đói lắm đấy.
Con sẽ la nếu con muốn! Con sẽ hét nếu con muốn!
- Được thôi, hét đi. - Nếu bố không cho con xuống thuyền...
con sẽ đập vỡ tất cả đồ đạc trong phòng này!
Đây, nào. Làm một miếng thịt bò ngon lành đi.
Con không cần ăn đâu. Chỉ cần ngửi thôi.
Mỹ vị đấy.
Ellie! Ellie!
Ellie!
Ellen!
- Hạ thuyền xuống! - Hạ thuyền xuống!
Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!
Nhanh nào, mọi người. Nhanh nào!
Cô ấy trốn được rồi thưa ngài.
Tất nhiên. Nó quá thông minh so với các người.
Đánh điện tới Văn phòng Thám tử Lovington.
"Con gái lại chạy trốn. Theo dõi tất cả các con đường,...
sân bay, và nhà ga ở Miami."
Tất cả lên xe!
Palm Beach, Savannah, Jacksonville...
New York, Philadelphia...
Chúng ta đang lãng phí thời gian. Chẳng nhẽ Ellie Andrews lại đi xe buýt?
Tôi đã bảo ông già là linh tinh rồi mà.
Cho mua vé đi New York
- Vé của cô đây. - Cảm ơn bà nhiều.
- Đây. - Cảm ơn cô, cảm ơn cô.
Có chuyện gì thế? Tôi muốn dùng điện thoại.
Đi chỗ khác đi. Thời khắc lịch sử đấy.
Cái gì?
Có một anh chàng đang chinh chiến trong đấy.
Cừ lắm, Petey, anh bạn!
Tôi không thể chịu nổi nữa rồi.
- Nằm mơ đi nhé! - Thế lão mới biết tay!
Nghe đây, mặt khỉ, ông mà sa thải tôi...
là ông đã sa thải tay săn tin giỏi nhất cái tờ báo lá cải dơ dáy của ông từng có.
Anh chẳng đánh hơi nổi tin tức dù có sờ sờ ra trước mặt.
Phải, tôi có hết bản thảo của anh rồi.
Sao không cho tôi biết anh định viết bằng tiếng Hy Lạp?
Tôi mở ban mới luôn.
Đấy là thơ tự do, đồ kém tắm ạ.
Có gì tự do chứ? Tòa soạn phải chi bao nhiêu tiền...
và chúng tôi sẽ không chi thêm nữa đâu.
Ngài Gordon, anh ta tính tiền cuộc gọi cho ta.
Cái gì? Sao, đồ...
Này, nghe đây nhé. Anh có quay lại New York...
thì hãy biến khỏi chỗ này đi nhé.
Anh bị sa thải. Anh không làm việc ở đây nữa, không bao giờ được nữa.
Ông ta nói gì?
Ồ, giờ ông lại đổi giọng rồi à?
Giờ mới xin lỗi thì muộn rồi.
Ông có quỳ xuống cầu xin, tôi cũng sẽ không quay lại làm việc cho ông đâu!
Mong rằng đây sẽ là bài học cho ông!
Thế lão mới biết lễ độ, phải không?
Lão rõ ý ta rồi nhỉ?
- Hết dám láo xược với tôi. - Anh cho lão hay rồi đấy!
Chắc giờ lão biết tôi nghĩ gì về công việc của lão rồi.
- Tôi cũng chắc vậy đấy. - Xe ngựa của tôi sẵn sàng chưa?
Xe ngựa đang chờ đón người, thưa Đức vua.
Mời đi trước, thưa bệ hạ.
- Tránh đường cho nhà vua. - Tránh đường cho nhà vua.
Đức vua vạn tuế.
Tránh đường cho nhà vua.
Philadelphia. New York. Tất cả lên xe!
- Tốt lắm. - Cẩn thận hành lý của nhà vua.
Xe ngựa tạm biệt ngài.
Lui đi!
Hãy thoải mái với một chiếc gối.
Gối không, thưa ông? 25 xu.
Một nghìn dặm đường dài lắm đấy.
Hãy thoải mái với một chiếc gối.
Này tài xế!
Vui lòng chuyển chỗ báo ấy đi để tôi còn có chỗ ngồi.
Này, chờ đã nào!
- Anh nghĩ anh đang làm gì chứ? - Hả?
Chỗ báo ấy... ném chúng ra ngoài là sao đây?
À, chỗ báo à? Đó là một câu chuyện dài, bạn hiền ạ.
Tôi chưa bao giờ thích ngồi lên báo cả.
Tôi đã từng thế một lần, và các tiêu đề dính hết lên cái quần màu trắng của tôi.
Thật sự là như thế đấy. Lúc ấy chẳng ai mua báo nữa.
Người ta chỉ chạy theo tôi khắp nơi và đọc tin tức từ bàn tọa của tôi.
Cơ cấu ấy à? Người như anh phải cho ăn đấm vào mũi mới xong.
Này nhé, anh bạn...
anh có thể không thích mũi tôi, nhưng tôi thì có.
Tôi luôn mang nó ra ngoài đường...
để nếu có ai muốn đấm nó thì họ cứ việc.
Thế ấy à?
Câu trả lời sáng suốt đấy. Sao tôi không nghĩ tới nhỉ?
Cuộc trò chuyện của chúng ta có thể đã kết thúc từ lâu rồi.
Thế ấy à?
Anh mà cứ như thế thì ta sẽ chẳng đi tới đâu cả.
Thế ấy à?
Tôi chịu thua rồi. Thế đấy!
Xin lỗi, thưa cô...
nhưng chỗ cô đang ngồi là của tôi.
- Xin lỗi anh? - Này, nghe đây.
Tôi đã phải chiến đấu anh dũng cho chỗ ngồi ấy...
nên nếu không có vấn đề gì với cô thì, lượn đi.
Tài xế, chỗ này có được đặt trước không?
Không. Ai đến trước thì có chỗ.
- Cảm ơn. - Này, tài xế.
Chỗ này ngồi được hai người đúng không?
Có thể được, có thể không.
Cảm ơn.
Dịch ra.
Đây là cái "có thể được".
Nếu cô lịch sự hỏi tôi, tôi có thể để chiếc cặp ấy lên cho cô.
Lần sau cô tới nhớ đưa bố mẹ theo nhé.
Cà phê nóng hổi nào, mọi người. Vâng, thưa các vị.
Vào trong và tận hưởng nào. Xúc xích nào, mọi người.
Có thực mới vực được đạo chứ.
Trạm dừng. Mười lăm phút.
- Ta sẽ chỉ ở đây 15 phút thôi. - Cà phê nóng hổi.
Ngay đằng kia, thưa ngài.
Vâng, thưa các vị! Cà phê nóng hổi. Xúc xích.
Có thực mới vực được đạo chứ.
Hắn thoát rồi. Tôi lạc vào giữa bụi cây và mất dấu tên đê tiện.
Chẳng biết anh rít lên vì cái gì, chàng trai ạ, và hơn nữa, tôi cũng không hứng thú.
Trong tất cả...
Có thể cô sẽ hứng thú muốn biết chiếc cặp của cô đã bị mất.
- Ôi, trời ơi, nó mất rồi! - Tôi biết rồi cô cũng sẽ ngộ ra mà.
Ôi! Tôi biết làm sao bây giờ!
Đừng nói với tôi là cô để vé trong đó.
Không, tôi cầm đây rồi, nhưng còn tiền của tôi. Tôi chỉ còn có 4 đô-la.
Cô có thể đánh điện về nhà xin thêm tiền khi tới Jacksonville.
Không, tôi không thể... Phải, tôi nghĩ tôi sẽ làm thế.
- Tôi sẽ nói với tài xế về chiếc cặp của cô. - Không! Cảm ơn. Tôi mong anh đừng nói.
Đừng ngốc chứ. Cô mất cặp rồi. Công ty sẽ phải chịu trách nhiệm.
- Tên cô là gì? - Tôi không muốn báo lại.
Buồn cười thật. Công ty sẽ xử lý...
Anh không hiểu tiếng Anh à?
Xin anh đừng xía vào chuyện của tôi được không?
Tôi muốn được yên.
Sao, đồ ích kỷ vô ơn.
Lên xe!
Tất cả lên xe!
Lên xe!
- Làm một ngụm không? - Không, cảm ơn.
Jacksonville. Ba mươi phút ăn sáng, mọi người.
- Chỉ 30 phút ăn sáng thôi. - Báo đây!
Chỉ 30 phút. Thế thôi. Không hơn.
Ba mươi phút ăn sáng, mọi người. Thế thôi.
Báo đây!
Ba mươi phút ăn sáng. Thế thôi.
Ôi.
Ôi, tôi... Tôi rất xin lỗi.
Ngốc quá phải không?
Sao, mọi người đi hết rồi.
Ồ. Cảm ơn anh nhiều lắm.
Ta đang ở Jacksonville, phải không?
Phải.
Tôi thật ngốc quá.
Sao anh không lay tôi dậy?
Tôi không muốn đánh thức cô.
Trông cô có vẻ ngái ngủ.
Muốn ăn sáng không?
Không, không. Không, cảm ơn anh.
Không, tôi sẽ tới Khách sạn Windsor.
Windsor? Cô không kịp được đâu. Nửa tiếng nữa xe chạy rồi.
Không đâu. Họ sẽ đợi tôi thôi.
Tài xế, tôi sẽ muộn giờ vài phút.
- Nhớ đợi tôi nhé. - Thế ấy à?
Phải.
- Chiếc xe đi New York đâu rồi? - Nó chạy 20 phút trước rồi.
Sao buồn cười thế?
No comments yet. Be the first to leave one.