Pierwsze 200 wierszy.
- Chào bà MacGruder. - Chào cô Daniels.
Bà từng thấy nhiều mòng biển vậy chưa? Theo bà thì tại sao?
Chắc là có một cơn bão ngoài biển đã đẩy chúng vào đất liền.
Tôi đã mong cô đến muộn một chút. Họ vẫn chưa gửi nó đến.
- Nhưng bà bảo 3h mà. - Tôi biết.
Tôi đã gọi suốt cả buổi sáng.
Cô không biết đâu. Chuyện này thực sự rất khó khăn.
Chúng tôi phải bắt chúng từ Ấn Độ khi chúng còn là những con non.
- Con của tôi không phải con non chứ? - Tất nhiên là không.
- Nó sẽ là một con đã trưởng thành. - Và nó biết nói?
Vâng, tất nhiên là nó nói được...
nhưng cô phải dạy cho nó.
Tôi nghĩ là mình nên gọi điện. Họ bảo 3h tới mà.
Có lẽ do tắc đường. Tôi gọi ngay đây.
- Cô vui lòng đợi được không? - Tốt hơn là bà gửi nó đến chỗ tôi.
- Để tôi đưa bà địa chỉ. - Cũng được.
Nhưng tôi chắc là họ đang trên đường đến đấy.
Cô không phiền nếu tôi gọi cho họ chứ?
Không.
- Không biết cô có thể giúp tôi không. - Sao?
Tôi nói, cô có thể giúp tôi không.
Vâng, quý khách cần gì?
- Lovebird. "vẹt xanh" hoặc chỉ "cặp đôi yêu nhau".
Vâng. Tôi biết là có nhiều loại khác nhau. Đúng không?
Vâng.
Tôi mua cho sinh nhật em gái, nó chỉ mới 11 tuổi.
Tôi không muốn một cặp... quá thân mật với nhau.
Tôi hoàn toàn hiểu.
- Nhưng đồng thời, không quá thờ ơ. - Tất nhiên là không.
Cô có đôi nào thân thiện không?
Tôi nghĩ có đấy. Để tôi xem nào.
Chúng là lovebird phải không?
Không. Chúng là... vẹt đỏ
Tôi tưởng chúng là chim sẻ chứ.
Vâng. Chúng tôi cũng gọi thế.
Đây rồi. Lovebird.
Chúng là chim Bạch Yến.
- Việc này có làm cô thấy khó chịu không? - Chuyện gì cơ...?
Nhốt những sinh vật vô tội đáng thương vào lồng thế này?
Chúng tôi không thể để chúng bay khắp cửa hàng được.
Tôi nghĩa là không.
Có mục đích nghiên cứu nào sao mà phải nhốt chúng riêng?
- Tất nhiên. Để bảo vệ giống loài. - Quan trọng nhỉ.
- Nhất là trong mùa thay lông. - Đó là một giai đoạn rất nguy hiểm.
- Giờ chúng đang thay lông à? - Một số con.
Sao cô biết được?
Vì chúng... biểu hiện một cảm giác xấu hổ.
Tôi thấy rồi. Vậy còn lovebird thì sao?
Anh chắc là không muốn mua chim yến chứ?
Tuần này chúng tôi có mấy con chim yến rất đẹp.
Cũng được.
Được. Tôi xem nó được chứ?
Chuyện gì thế!
Đây rồi.
Tuyệt quá.
Trở về lồng mạ vàng nhé, Melanie Daniels.
Anh nói gì cơ?
Tôi chỉ so sánh điểm tương đồng giữa cô và con chim.
- Sao anh biết tên tôi? - Một con chim nhỏ nói.
Một ngày tốt lành cô Miss Daniels. Chào bà.
Chờ một chút. Tôi không hề biết anh.
- Nhưng tôi lại biết cô. - Bằng cách nào?
- Chúng ta đã gặp nhau ở tòa. - Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau ở tòa hay...
- Tôi sẽ nói lại. Tôi đã thấy cô ở tòa. - Lúc nào?
Cô không nhớ trò đùa ác ý của cô
đã làm vỡ tấm gương cửa sổ đó à?
- Tôi không làm vỡ cái cửa sổ đó. - Vâng, nhưng trò đùa của cô làm vỡ.
Quan tòa lẽ ra nên nhốt cô vào tù.
- Anh là gì chứ, cảnh sát à? - Tôi chỉ là một người tin vào luật pháp.
Và tôi không thích những người hay đùa ác ý.
- Vậy chuyện lovebird là thế nào? - Tôi thực sự muốn mua chim lovebird.
Anh đã biết tôi không làm ở đây, anh cố tình..
Đúng, tôi đã nhận ra cô lúc mới vào.
Tôi đã nghĩ là cô có thể muốn biết mặt trái của một lời nói đùa.
- Cô nghĩ sao? - Tôi nghĩ anh là đồ con rận.
Vâng. Chào cô Daniels. Chào bà.
- Tôi mừng là anh không mua được lovebird. - Tôi sẽ mua thứ khác thôi.
Gặp cô ở tòa.
- Gã đó là ai vậy? - Tôi không biết.
Họ bảo con chim của cô sẽ được chuyển đến đây chiều nay
- Nếu cô có thể quay lại. - Không, bà hãy gửi đến chỗ tôi.
- Tôi dùng điện thoại được chứ? - Tất nhiên rồi.
Daily News? Là Melanie Daniels đây. Làm ơn nối máy cho tôi tới ban tài chính?
Chờ một lát, bà MacGruder.
Chào Charlie. Melanie đây.
Chị muốn nhờ em một việc.
Không, chuyện nhỏ thôi.
Áp lực ư? Charlie thân yêu, sao chị lại gây áp lực cho em chứ?
Gọi giùm chị tới Cục phương tiện cơ giới nhé.
Tìm chủ của biển số xe này: WJH 003.
Ừ, biển California.
Không, lát nữa chị sẽ ghé qua. Ba đang ở trong phòng làm việc à?
Không, chị không muốn phá hỏng cuộc họp đâu. Bảo ba chị sẽ tới sau.
Cảm ơn Charlie.
Bà có chim lovebird không?
Không có ở đây, nhưng tôi có thể đặt cho cô.
Bao lâu?
- Khi nào thì cô cần chúng. - Ngay lập tức.
Chỉ có thể vào sáng ngày mai thôi có được không?
Vậy cũng được.
- Thưa cô, là cho Mitch Brenner à? - Vâng.
- Anh ta không có nhà. - Không sao.
Anh ta sẽ không trở về cho đến thứ hai.
- Thứ hai? - Vâng.
Tôi không nghĩ cô nên để chúng ở đây.
Anh ta đi đâu?
Bodega Bay. Cuối tuần nào anh ta cũng đến đó.
- Bodega Bay. Chỗ nào thế? - Ven biển.
- Khoảng 60 dặn về phía bắc. - 60 dặm.
Một tiếng rưỡi nếu đi đường cao tốc, hai tiếng nếu đi đường quốc lộ ven bờ biển.
Tôi có thể trông coi chúng, nhưng tôi cũng phải đi rồi. Tôi rất tiếc.
- Xin chào. - Xin chào.
- Không biết ông có thể giúp tôi không? - Tôi sẽ cố hết sức.
Tôi muốn tìm một người tên là Mitchell Brenner.
- Ông biết anh ta ư? - Vâng
- Anh ta sống ở đâu? - Ngay đây, Bodega Bay.
- Tôi biết, nhưng ở chỗ nào? - Ngay bên kia Vịnh đấy.
Đâu?
- Thấy chỗ tôi đang chỉ không? - Có.
- Thấy hai cái cây to bên kia không - Phía bên kia Vịnh ư? Có.
- Và ngôi nhà màu trắng? - Có.
- Đó là nơi ở của nhà Brenner. - Nhà Brenner? Vợ chồng Brenner?
Không, chỉ Lydia và hai đứa con.
- Hai đứa con? - Vâng, Mitch và một cô bé.
Tôi hiểu rồi. Làm sao tôi tới đó được?
Đi theo con đường quanh Vịnh, Nó sẽ dẫn cô tới cửa trước nhà họ.
Cửa trước. Có đường nào khác không?
- Không. Đó là đường duy nhất. - Tôi muốn làm họ ngạc nhiên.
Oh?
- Nên tôi không muốn họ thấy tôi tới. - Oh.
Một sự ngạc nhiên, ông biết đấy.
Cô có thể dùng thuyền..
đi ngang qua vịnh tới chỗ bến thuyền nhà họ.
Tôi có thể thuê thuyền ở đâu?
Đi xuống chỗ nhà hàng Tides.
Cô đã lái xuồng lần nào chưa?
Tất nhiên là rồi.
- Muốn tôi đặt giùm không? - Cám ơn ông.
- Cô tên gì? - Daniels.
- Ông có thể cho tôi biết. - Chờ một chút.
Tên của cô bé đấy là gì?
- Cô bé nhà Brenner ư? - Vâng
Alice, tôi nghĩ thế.
- Harry, cô bé nhà Brenner tên gì nhỉ? - Lois.
- Alice phải không? - Không, Lois.
Là Alice.
- Ông chắc chứ? - Cũng không chắc lắm.
Tôi cần phải biết chính xác.
Xin đợi một chút nữa.
Trong trường hợp này, tôi sẽ nói cho cô phải làm gì.
Đi thẳng qua thị trấn đến khi cô thấy một khách sạn nhỏ bên trái.
- Sau đó rẽ phải. Cô hiểu chứ? - Vâng.
Gần chỗ đỉnh đồi, cô sẽ thấy một trường học,
và ngay phía trên là một ngôi nhà nhỏ với hòm thư màu đỏ.
Đó là nơi ở của cô giáo Annie Hayworth.
- Hỏi cô ấy về cô bé nhà Brenner. - Cám ơn ông.
Nhớ bảo trọng nhé. Nhưng cái tên Alice là đúng đấy.
Tôi có thể nhận thuyền trong 20 phút nữa không?
- Cuộc gọi của ông hết bao nhiêu tiền? - Có gì đâu.
Cám ơn ông.
- Ai đấy - Tôi.
"tôi" là ai?
- Cô là Hayworth? - Vâng.
Tôi là Melanie Daniels. Xin lỗi làm phiền cô, nhưng..
Người ở bưu điện bảo tôi,
cô có thể cho tôi biết tên của cô bé nhà Brenner.
Cathy?
Sống ở ngôi nhà màu trắng phía bên kia Vịnh?
- Đúng rồi. Cathy Brenner. - Ông ấy không chắc Alice hay Lois.
Đó là lý do tại sao thư từ không được gửi đến đúng nơi trong thị trấn này.
- Xin lỗi. Cô hút không? - Cám ơn.
Cô gặp Cathy có chuyện gì à?
Không hẳn thế.
Oh.
Cô là bạn của Mitch à?
Thật ra thì không.
Tôi đã đợi 20 phút để hút một điếu.
Tôi không thể từ bỏ được.
Việc làm vườn này cũng có thể gây nghiện đấy.
- Một khu vườn rất đẹp. - Cám ơn.
Đó là công việc bạn làm trong lúc rảnh rỗi.
Có rất nhiều thời gian rảnh rỗi ở Bodega Bay này.
Cô định ở lại đây lâu không?
Không, chỉ vài tiếng thôi.
Vậy cô sẽ rời khỏi đây sau khi gặp Cathy?
Đại loại thế.
Tôi xin lỗi. Tôi không có ý tỏ ra bí ẩn đâu.
Không phải việc của tôi mà.
Tốt nhất là tôi nên lên đường.
- Cám ơn cô rất nhiều. - Không có gì.
Cô đã đi đường ven biển từ San Francisco à?
- Vâng. - Chỗ đó đẹp lắm.
- Một nơi tuyệt đẹp. - Cô đã gặp Mitch ở đó à?
Vâng.
Tôi đoán đó là nơi mọi người đều gặp Mitch.
Giờ thì cô tỏ ra bí ẩn đấy, cô Hayworth.
Vậy ư? Tôi không có ý đó.
Tôi nghĩ mình là một người thẳn thắn.
Hay đúng hơn là bảo thủ.
- Đẹp quá. Chúng là chim gì vậy? - Lovebird.
No comments yet. Be the first to leave one.