Tuner

Tuner

Pobierz napisy Vietnamese

Informacje o wydaniu

Tuner 2025 1080p AMZN WEB-DL DDP5 1 H 264
Komentarz od subteks
AI natural translated by subteks.me

Tagi

webdl
ai-translated
Opublikowano: 2026-06-24
Pobrania: 201
Dla niesłyszących: No

Podgląd napisów Vietnamese

Pierwsze 200 wierszy.

Tốt, tiếp đi.

Tốt, tiếp đi.

- Chuyển sang nốt D. - Cái gì?

Chuyển sang nốt D.

Chưa được, nốt G vẫn chưa chuẩn.

Ông có đang đeo máy trợ thính không đấy?

Đừng bận tâm đến máy trợ thính của tôi.

Ông vặn mạnh quá, nó bị rè rồi. Tôi cảm thấy được.

Xin lỗi, mấy anh thợ sửa chữa?

Cái chết tiệt này...

Vâng, thưa bà?

Bồn cầu bị rò rỉ. Các anh sửa được không?

Bà ấy nói gì thế?

Tôi sẽ trả thêm một trăm đô.

Cái gì?

Bà ấy muốn chúng ta sửa bồn cầu.

Sửa... cái gì cơ?

Bà ấy sẽ trả 100 đô để sửa bồn cầu.

Được thôi, 150 đi.

Chúng ta trông giống thợ sửa ống nước à?

Không, chúng tôi không sửa bồn cầu, chúng tôi là thợ lên dây đàn piano.

Chúng tôi sửa đàn piano.

Được rồi, 200.

Năm trăm thì chúng ta nói chuyện tiếp.

Đó là con chó xấu xí nhất mà tôi từng thấy đấy.

Bà ấy đang đứng ngay kia kìa. Bà ấy nghe thấy đấy.

Giữ nốt D đó đi.

Tôi muốn nói cho ông nghe một chuyện về cá ngừ, được không?

Ông muốn nói gì về cá ngừ với tôi?

Cá ngừ loại lớn chứa nhiều thủy ngân hơn.

Cái gì? Ông có thể bị ốm

nếu nạp quá nhiều thủy ngân vào cơ thể.

Ông biết chuyện đó không?

Thế nên tôi đã ngừng ăn cá ngừ lớn.

Ông vừa mới ăn xong cái bánh mì kẹp salad cá ngừ chết tiệt đấy.

Ừ, tôi biết, nhưng thỉnh thoảng chúng ta chẳng quan tâm đâu.

Đi thôi.

Thứ ông cần lo không phải là cholesterol đâu.

Nó gọi là, ừm... Bắt đầu bằng chữ "I".

Đừng lo về cholesterol, hãy lo về...

Ừm, xin lỗi, tôi giúp gì được cho bà?

Chào buổi chiều, thưa bà... Thưa quý bà.

Harry Horowitz từ cửa hàng Harry Horowitz’s Fine...

...Piano, ừm, Chuyên lên dây và sửa chữa.

Ông muốn ăn gì vào bữa trưa?

Tôi không muốn bị mất trí nhớ.

Tại sao mọi người lại thích ăn hamburger nhỉ?

Hồi ông còn bé người ta đã có hamburger chưa?

Ôi, đồ khốn khiếp.

Chẳng ai chơi đàn piano cả.

Thật bi kịch. Nó vẫn cần được chỉnh lại.

- Tôi có thể nói là... - Bobby!

Bobby! Có mấy người đến sửa đàn piano đây này.

Harry, ông đang nói cái quái gì thế?

Tôi đang nói là, ông phải lo về...

Tôi quên mất từ đó rồi.

- Viêm nhiễm. - Viêm nhiễm. Viêm nhiễm.

Đó là những gì họ nói. Đó là thứ giết chết ông, viêm nhiễm đấy.

Giữ cái này đi.

Không, giữ như thế này này.

- Cái gì? - Cánh tay tôi đau quá.

Phòng vệ sinh gần nhất ở đâu?

Đừng đi lên bãi cỏ! Ông đang làm cái gì thế?

Bãi cỏ này chả ra làm sao cả.

Tôi sẽ ăn một quả táo. Cảm ơn.

Cảm ơn vì đã đến theo yêu cầu gấp gáp này.

Herbie Hancock sẽ đến vào ngày mai.

Ông hãy bảo Herb rằng Harry Horowitz đã dặn

là tránh xa món cá ngừ ra, nhé?

Ông ấy sẽ hiểu thôi.

Chuyện thủy ngân ấy.

Đừng có bắt đầu đi.

Tôi đã nói với ông ấy về thủy ngân rồi.

Đó là viêm nhiễm.

Đầu óc nhanh nhạy thật. Ông y hệt bố mình.

Đó là hai phút cuộc đời mà tôi sẽ chẳng bao giờ lấy lại được, Harry.

Dù sao thì, vào sinh nhật lần thứ 16 của tôi,

ông ấy đưa tôi đến Birdland,

và Oscar Peterson đang chơi đàn ở đó.

Và tôi có thể nhìn thấy ông ấy từ chỗ tôi ngồi.

Và tôi không biết đó là gì, nhưng...

Tôi chưa bao giờ thấy đôi bàn tay nào chơi đàn như thế.

Ừm.

Ngoại trừ ông. Ông từng có đôi bàn tay tuyệt vời.

Sao ông không chơi đi?

Sao ông không chơi cho tôi nghe một bản?

À, tôi mệt lắm rồi, Harry.

Thôi nào, chơi cho ông già này nghe một bản đi.

Tôi kiệt sức rồi.

Chúng ta xong việc rồi, Harry. Tôi... Tôi xong rồi.

Chơi cho tôi nghe đi.

Đấy, chúc mừng sinh nhật nhé.

Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa.

Chết tiệt.

Đây là bài hát yêu thích của bố tôi.

Đó là bài hát đầu tiên tôi từng chơi theo bản nhạc.

Chết tiệt!

Cái bệnh viêm khớp chết tiệt này, tôi không thể chơi được.

Không sao đâu, cưng à.

Ăn đi, ăn đi, ăn đi.

Súp của ông sẽ nguội mất.

Niki, chuyển muối cho tôi.

Ông không cần muối đâu.

Ông muốn bị đau tim lần nữa à?

Lần nào tôi hỏi... Natri.

...hỏi xin muối, bà cũng nói, "Ông không cần muối."

Tôi biết bà làm thế vì tốt cho tôi. Cảm ơn bà.

Hôm nay ông có đi ăn burger không?

- Cái gì? - Hôm nay ông có đi ăn burger không?

Tất nhiên là không! Chúng tôi đã ăn salad và nước ép cà rốt.

Tôi tự tay ép đấy.

- Ông tự xay à? - Ừ.

Ngay tại cửa hàng luôn à? Đúng.

Ông có đi vòng ra sau quầy và nói,

- "Để tôi xay cà rốt cho" không? - Không, tôi tự ép.

- Máy trợ thính của ông đâu? - Cái gì?

Máy trợ thính của ông...

Xin lỗi, Niki. Hôm nay ông ấy có đeo máy trợ thính không?

Đừng trả lời bà ấy, cứ đưa muối cho tôi là được.

Không, không.

Ông không cần muối, nhưng điều ông cần làm

là tốt nhất ông nên tìm lại máy trợ thính của mình đi,

vì nếu cần mua cái mới, chúng ta phải tự bỏ tiền túi đấy.

Ông có hiểu không hả?

Tôi biết chúng ở đâu mà. Chúng nằm trong két sắt.

Cái gì? Tại sao ông lại để chúng trong két sắt?

Tôi vô tình để đồng hồ trong phòng tắm,

và để máy trợ thính trong két sắt.

- Đó là nhầm lẫn thôi. - Được rồi, vậy đi lấy đi.

- Tôi không lấy được. - Tại sao?

- Nó không mở được. - Cái két sắt ấy hả?

Tôi không nhớ mã số rồi.

Đó là ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta mà!

Tôi đã đổi rồi.

Ông đổi rồi? Ừ.

Được rồi. Ông đã đổi nó thành số gì?

- Tôi không biết. - Ông không biết.

Ông làm như thể là cố ý vậy.

Rồi tôi sẽ nhớ lại thôi. Nó là một con số đẹp.

Đẹp hơn cả ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta à?

H-ee, sao ông có thể làm việc mà không có máy trợ thính?

Nó không phải là nghe, nó là về...

...cảm nhận.

Ồ, thứ lỗi cho tôi. Tôi suýt quên mất.

- Là về cảm nhận. Nó là... - Ừ.

Tất cả đều là về cảm nhận.

Vâng. Cảm nhận, cảm nhận. Thứ lỗi cho tôi.

Ông cần máy trợ thính. Để tôi xem cái két sắt.

Niki, tôi đã thử ngày sinh của Marla,

tôi thử ngày sinh của tôi, ngày sinh của bà,

ngày sinh của bố bà, tôi thử cả ngày sinh của Dizzy Gillespie nữa.

Ông đang lú lẫn rồi đấy!

Tại sao bà cứ cằn nhằn tôi thế? Tôi chỉ nhầm một lần thôi mà.

Chúng ta nên gọi thợ khóa.

Ai cơ? Marty Fitzgerald.

Marty Fitzgerald chết rồi, nhưng cứ thử gọi xem sao.

Được rồi, Niki, đập nó ra đi. Đập nó ra đi.

Không, đừng đập nó ra!

Cưng à, nó đã 1.000 năm tuổi rồi. Thôi nào, đập nó đi.

Cái két vẫn còn tốt mà!

Nó chẳng còn tốt chút nào nữa rồi.

Nó dày hai inch thép đấy. Không dễ đập đâu.

- Tôi có thể mang nó về nhà... - Được đấy!

Mang về nhà? Quên đi, nó nặng lắm.

- Để anh ấy mang về đi. - Nó nặng quá!

- Harry! - Anh ấy sửa được mọi thứ mà.

Nik, Harry có lịch hẹn bác sĩ

vào trưa mai ở trong thành phố,

nên anh sẽ phải tự mình xử lý chỗ Shafitz.

Việc gì chưa xong vào ngày mai thì cũng đừng lo.

Anh sẽ... Anh sẽ làm nốt vào thứ Tư.

Ừ.

À, còn cái vụ đến tận nhà ở Alpine nữa.

Ừ, ừ, tôi sẽ đến đó trước 4 giờ.

Tôi sẽ báo cho họ. Lại đây nào.

Nik?

Ông có hút thuốc không đấy?

Không.

Ồ, ông mở nó ra kiểu gì?

Ông có thể nghe thấy các điểm tiếp xúc ở đâu,

ngay cả khi két đang khóa, đúng không?

Vì vậy, với một thợ mở két điêu luyện,

điều này thực sự có thể phát hiện được

bằng cách chạm và nghe.

Sự khác biệt nằm ở âm thanh và cảm giác.

Khi chốt chặn lướt qua các điểm tiếp xúc này,

nó tinh tế đến mức gần như không thể nhận ra

nếu không có thiết bị đặc biệt.

Đó là lý do tại sao cần một chuyên gia được đào tạo với cảm...

...nhưng cần sự kiên nhẫn và luyện tập.

Điều chúng ta đang lắng nghe là khi cái cổng và các lẫy

tiếp xúc nhẹ nhất với chốt chặn.

Và bây giờ điều chúng ta muốn làm là tiếp tục.

Và ông muốn thực hiện chậm rãi và chắc chắn.

Các sinh viên sáng tác đang chuẩn bị

cho buổi biểu diễn cuối năm.

Khi những cây đàn piano không được lên dây chuẩn,

ai cũng trở nên cáu kỉnh.

Bắt đầu với sân khấu chính đi.

Xin lỗi.

Komentarze

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left