Pierwsze 200 wierszy.
LOẠT PHIM NETFLIX
Không phải ngày nào cũng được thấy đâu.
Tôi không muốn thấy cảnh đó mỗi ngày.
Nhìn tim hắn đi.
Động mạch chủ đi xuống to gấp đôi bình thường.
Và có một cái phổi thứ ba sau tim.
Tuyệt vời.
Tiếc là chúng ta phải giết hắn để thấy những thứ này.
Chúng ta? Nhờ cậu cả đấy, Scooby-Doo.
- Tôi không cố ý. - Nói với cổ hắn ấy.
Chúa ơi.
Trên hết, giờ tôi là kẻ ăn thịt người.
Tất nhiên là không.
- Phải là người mới ăn thịt người được. - Cô nói ta là con người mà.
Tôi nói "trên lý thuyết".
Nếu không phải con người thì ta là gì?
Mọi người là…
Tôi từng gặp thời Tôi từng sa cơ
Một ngọn núi lửa cocaine Tôi trèo lên đỉnh tâm trí mình
Những người này là ai? Sao chúng ta lại nói chuyện này?
Bạn quá giỏi Trong việc lôi tôi vào rắc rối
TRƯỚC ĐÓ
Mỗi lần bạn ở trong tâm trí tôi
Tôi nghĩ về những gã trên giường mình
Không thể tin là tôi chưa chết
Nhưng tôi chưa chết
Đừng chết
Nhưng tôi chưa chết
Đừng chết
Tôi chưa chết
Tôi chưa chết
Âm nhạc là phép màu.
Bikini Kill giúp tôi qua được trường Công giáo.
Hole's Celebrity Skin giúp tôi đá bạn trai đầu tiên và thứ ba.
Brody Dalle khiến tôi hưng phấn.
Âm nhạc là chăn giữ ấm cho tôi.
Đó là lá cờ tôi giương cao khi phá bỏ rào chắn.
Nó giúp tôi thoát khỏi bản thân và thay đổi cái nhìn của tôi về thế giới.
Đó là cách tôi biết Chúa tồn tại.
Vậy…
để The Itchy Nipples chia sẻ trải nghiệm kỳ diệu
với khán giả của anh, cần có bia nhập khẩu ở phòng chờ.
Rất mong được đi lưu diễn với anh.
Nữ hoàng của tôi!
Sao bằng yêu sách của Kanye.
Tôi thà uống một ly bia nhập khẩu còn hơn là Coca hay rượu Cognac.
- Em yêu, em lạnh cóng. - Không có gì.
- Em quên uống thuốc à? - Thuốc đã quên em rồi.
Mẻ tiếp theo chưa đến. Em đang uống cầm chừng.
Ừ, nhưng…
Em lạnh cỡ…
Bị cảm lạnh phải đến phòng khám.
Em là nữ hoàng băng giá khi thương lượng.
Nên làm ấm người em đi.
Bố mẹ tôi không bao giờ muốn tôi tiếp bước họ.
Bố tôi là nhà vô địch Kalaripayattu, nhưng ông không bao giờ ép tôi thi đấu.
Tờ Seattle Times nói mẹ tôi làm bánh mì baguette ngon nhất thành phố,
nhưng bà chưa từng kéo tôi vào bếp.
Bố mẹ tôi muốn tôi tìm được thứ tôi yêu thích.
Và thứ tôi yêu là khoa học.
Vì khoa học thật sự là biên giới cuối cùng.
- Cậu gửi bức thư đó thật à? - Sao lại không? Thật đấy.
Nghe tuyệt vọng lắm.
Cậu cũng có thể nói với họ cậu bị hội chứng di truyền mới.
Là "đau đớn", thì quá khứ. Và rồi đoạn tiếp theo.
Này. Kệ cậu ấy đi. Tớ nghĩ lá thư của cậu rất tuyệt.
Đó là cậu. Đam mê. Thật thà. Chân thành.
Oxford điên mới không nhận.
- Cảm ơn, Paul. - Oxford.
Thật phí thời gian.
Nếu muốn nghiên cứu thuần túy, xin vào Flux.
DARPA của ngành sinh học.
- Blackwater của ngành. - Là Oxford.
- Nhanh vậy sao? - Không hay rồi.
Tớ được phỏng vấn rồi!
Nếu nhận được số tiền này, tớ sẽ chuyển đến Anh.
Tớ sẽ hủy Internet và ngắt điện. Tớ nên quyên góp cái ghế đó.
Có lẽ cậu nên được nhận vào trước.
Tớ cũng cần sửa lại lộ trình giao thuốc.
Chuyển đơn thuốc đi.
Không được. Thứ này khó kiếm lắm.
Đó là lỗi của anh trai em Alejandro. Anh ấy rất thích truyện tranh.
Nên em lớn lên và xem ngấu nghiến El Puerto, Sonambulo, Weapon Tex-Mex,
The Jaguar. Em thích tất cả.
Nhưng rồi em muốn mở mang tầm mắt.
Alejandro không ấn tượng.
Anh ấy không nghĩ Marvel, DC, hay manga có thể dạy em về bản thân,
về xuất thân của em. Em nói em là công dân toàn cầu,
Nhưng anh ấy nói, "Không, mày là kẻ ngốc toàn cầu." Nên…
Nên em cứ đọc mãi.
Và rồi, thầy biết đấy, cuộc sống và mọi thứ trôi đi.
Anh ấy không sai.
Có nhiều thế giới để khám phá
và thấu hiểu mấy cuốn truyện mà ta lớn lên cùng.
Đó là lý do em bắt đầu làm Sugar Skull.
Một thám tử tư tuyệt vời kiêm nhà đô vật…
Người có cái đầu lâu bằng đường.
Vâng. Em nghĩ Alejandro sẽ thích.
Cậu tạo ra cái này à?
Tạo ra, viết, vẽ, chấm mực, tô màu, in ra.
Nhưng điều tôi muốn biết, cậu Ruiz…
"Ruiz".
Cậu in cái này ở đâu vậy?
Ở học viện của chúng ta?
Bằng thiết bị, với mực và giấy của ta?
- In được bao nhiêu rồi? - Ấn phẩm này á?
Hình như…
Tầm 2000.
Hai nghìn?
Chỉ riêng ấn phẩm này? Cậu còn xuất bản bao nhiêu ấn phẩm nữa?
Mới 11 thôi. Và những lần đó bán được ít hơn nhiều.
Nhu cầu tăng sau bài phê bình của Comic-Con.
Đừng lạm dụng tài nguyên trường học nữa. Viện Nghệ thuật Seattle
không phải siêu thị mini cho loại văn hóa ít học này.
Em sẽ cho thầy 5% tiền bán truyện của em.
- Hai mươi. - Mười.
Mười.
Cậu Ruiz?
Cậu không sao chứ?
Dạ. Vâng, em todo bien.
Em ổn.
Em chỉ thấy hơi chóng mặt.
Cậu có thể đi chỗ khác mà uống.
- Vâng. Cảm ơn. - Ừ.
Vì bộ lưỡng bội bị áp đảo bởi thể đa bội.
Vì bộ lưỡng bội…?
Bị áp đảo…
- Bởi thể đa bội! - Bởi thể đa bội!
Một câu đùa nhạt nhẽo.
Ồ, không hề. Khoa Sinh học cần chút nhẹ nhàng.
Ồ, cô Singh, cô đúng là một làn gió mới.
- Ấn tượng đấy. - Rất ấn tượng.
- Tôi nói trước… - Tôi muốn làm cố vấn luận văn cho cô.
Tôi nói trước mà.
Gareth, làm ơn. Vấn đề là Abbi muốn ai?
Cô ấy muốn có người hướng dẫn nữ.
Một người hiểu rõ những khó khăn mà chỉ phụ nữ ở STEM phải đối mặt.
- Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu cô như tôi. - Cô rất tốt.
Tôi xin phép một chút nhé?
- Cô đi đâu vậy? - Nhà vệ sinh.
- Cô ấy là của tôi. - Cô không được đi đâu cả.
- Xin lỗi. - Anh có phiền không?
- Xin lỗi lần nữa. - Tôi chỉ cần … Chỉ cần …
Xin lỗi!
- Tôi sẽ thứ lỗi cho em mọi điều. - Cái gì?
- Abbi!. - Abbi.
- Nghe anh nói cảm xúc của mình. - Thả ra!
Abbi, chờ đã!
Gareth, anh mất trí rồi à?
Trên con đường Trên con đường ấy
Đã đến lúc đi tiếp Khốn kiếp, chỉ vui hơn thôi
Khi chuyện đó xảy ra, anh gọi tên tôi
Tôi thì làm quần quật Cắm mặt không oán than
Không quan tâm bằng cách nào Không quan tâm tại sao
Không quan tâm tôi sống hay chết
Ngón giữa giơ cao
Sẽ không bao giờ dừng lại Đến khi tôi có được tất cả
Không tốt cho anh đâu
Trong tim anh biết đó là sự thật
Anh không tìm được người giống tôi
Bị kẹt giữa ký ức và…
Cô ta bị sao vậy?
Không quan tâm bằng cách nào Không quan tâm tại sao
Không quan tâm tôi sống hay chết
Ngón giữa giơ cao
Cháy ở 105 độ
Tôi đã cố gắng và cố gắng
Sao thế?
Không quan tâm bằng cách nào Không quan tâm tại sao
Không quan tâm tôi sống hay chết
Ngón giữa giơ cao
- Cái gì thế? - Cô ấy có một đêm tồi tệ, Rose.
- Chuyện thường mà. - Lại giống vụ Bumbershoot rồi.
Chết tiệt. Im đi, Simon. Lỡ cô ấy nghe thấy thì sao?
- Cô ấy ở bên trong. - Chất đồ lên xe cho xong đi.
Nữa.
Nghe này, tôi biết nó tệ, nhưng không tệ như rượu bourbon.
Nói dối.
Ai cũng nghĩ đó là một Bumbershoot khác, phải không?
"Tilda sẽ thấy sợ và làm hỏng chuyện vào phút cuối."
Simon chết tiệt. Tôi đã bảo anh ta ngậm miệng lại.
Làm ơn. Không cần là nhà khoa học tên lửa cũng biết lũ ngốc đó nghĩ gì.
Sẽ không có thêm một vụ Bumbershoot nữa đâu, nhỉ?
Một ly nữa.
- Cô không nghĩ cô uống đủ rồi à? - Tôi vẫn nghe thấy anh. Nên là không.
Chúng tôi đi đây.
Đừng đợi.
Trông anh tệ quá.
Có lý. Tôi thấy tệ quá.
Anh vẫn chưa lấy thuốc à?
- Đã bao nhiêu ngày rồi? - Ba.
- Gọi phòng khám đi. - Tôi đã thử rồi. Hai lần.
Họ không trả lời.
Chính anh đã nói không được bỏ lỡ liều nào mà.
Sẽ ổn thôi.
Anh không khỏe. Anh sốt rồi. Đi thôi. Tôi đưa anh lên giường nhé. Được chứ?
Cô quá tốt với tôi.
Anh nghĩ thế đến khi có ai khác tốt hơn thôi.
- Ồ, xin lỗi. - Tranh đẹp đấy.
- Thích bố cục. - Cảm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.