Pierwsze 200 wierszy.
PHIM BẢN GỐC NETFLIX
"Tôi may mắn khi được tham chiến." Đó là cách những người già nhìn nhận.
Tôi có cả phần đời còn lại để kể mình làm nên lịch sử thế nào.
Tôi nhập ngũ vào 11 tháng 7 năm 2001,
hai tháng trước khi thực sự có chuyện.
Tôi cũng thích nói là "Tôi đến đây chiến đấu vì tự do."
Nhưng thật ra, tôi gia nhập Quân Dự bị để có tiền học đại học.
Tôi không thuộc về nơi này. Và tôi xấu hổ về điều đó.
Câu chuyện thời chiến không thể thật nếu không gắn với sự hổ thẹn.
CÔ-OÉT. KHU TRUNG CHUYỂN. THÁNG BA NĂM 2003
Này! Ocre!
Cậu nghĩ sao?
Pokey là tên con chó của tôi.
Mirra Loma là tên đường phố mà tôi đã lớn lên.
Nghệ danh phim cấp ba của tôi đó. Tôi sẽ quẩy tới bến ở I-rắc, hiểu chứ?
Ừ. Đặt hay đấy.
Sắp gỡ cái đó à?
- Tôi đang đến đó. - Vừa kịp. Xe thiết giáp sắp ra trận.
Nơi đây sẽ thành thị trấn ma. Nhanh lên.
Được rồi.
Này, nếu tôi không gặp cậu cho đến hết cuộc chiến, hãy an toàn nhé.
Anh cũng thế nhé.
Có chút áp lực đấy.
Thang đo từ một đến mười, đau cỡ nào?
Là mười.
Dùng gấp đôi liều được khuyến nghị. Sẽ làm cậu hết khó chịu.
Khó chịu à? Tôi còn không co thành nắm đấm được. Tôi không thể ra trận.
Đưa tôi xem tay cậu.
- Do một cánh cửa gây ra? - Phải.
Có nhiều người bị nặng hơn mà vẫn ra trận.
Đây là một mục tiêu tiềm năng. Ở Bát-đa, sẽ...
Giỏi lắm, Enzo.
Làm đi!
Tôi sẽ lên bìa tạp chí Sức khỏe Đàn ông với hai em ngực to hai bên tay,
vẩy nước tung tóe lên cơ ngực tôi.
Chutsky, cậu sẽ ở trên bìa Tạp chí Out
mỗi tay nắm một cái của quý và sự xấu hổ trong mắt. Giống vầy.
Này, ngửi thấy không?
- Mùi kẻ chết nhát. - Sao nó lại có mùi thế nhỉ?
Chào Ocre.
Sao rồi? Bọn tôi vừa nói về cậu.
- Trông cậu tàn quá. - Thuốc sốt rét làm tôi gặp ác mộng.
- Cả nơi này là ác mộng mà. - Vậy bác sĩ nói gì?
Ổn. Tôi khỏe.
Chào mừng trở lại.
- Thấy thiết giáp lên đường rồi chứ? - Nữa à?
Có thật không?
Ừ. Cole đang chất đồ lên chiếc Abrams.
Trung sĩ Harper, ta sắp lên đường hả?
- Tôi cũng chỉ biết như cậu thôi. - Nói xem tôi biết gì nào.
Nếu ta sắp đi thì nên bắt đầu thôi.
Chỉ huy sẽ báo khi họ sẵn sàng.
Quân đội nhốt tôi ở đây đã sáu tháng, Trung sĩ Harper.
Đến lúc cho tôi ra rồi.
Cái tay thế nào?
Không thành vấn đề.
Gỡ cây chống ra.
Cậu làm gì ở đây?
Bất cứ gì anh bảo tôi làm.
Câu trả lời rất hay. Nhưng đó không phải ý tôi.
Cậu thông minh.
Thông minh hơn hầu hết mấy cậu đó.
Sao cậu không ở chỗ khác tốt hơn?
Hôm tôi đăng ký đi lính là ngày giặt ủi.
Tôi cần áo thun miễn phí.
Coi nào, Ocre.
Bố tôi đi lính, ông tôi cũng thế.
Việc phải làm thôi.
Ngày vinh quang cho bộ binh, Trung sĩ Harper.
Nghỉ.
Chào Thượng sĩ. Tình hình thế nào, thưa Trung úy?
Xuống dốc, như mọi khi.
- Đúng như tác dụng của trọng lực. - Ta sẽ đưa hàng hóa đi.
Có vẻ Chalk Hai dọn đồ chậm như vợ tôi vậy.
Rõ rồi. Một giờ nữa chúng tôi sẵn sàng.
Chà, nên là 30 phút đi.
Lính cậu tự hào và sẵn sàng chứ?
Tự hào và sẵn sàng, Thượng sĩ. Tự hào và sẵn sàng.
Ừ, cậu làm được đấy. Một ngày đẹp cho bộ binh.
Burton? Không thể nào. Không phải cậu ta.
Cả ngày. Burton.
Cái tay khỉ gió mặt trẻ con, giống chó con mũi ướt,
và gấu hoạt hình này á?
Tôi ở ngoài, tôi không biết mấy chuyện này xảy ra.
Tôi nhìn lên và thề là lúc có loạt pháo hoa đầu tiên,
Mitch bay xuyên qua cửa trước,
mặt máu me, rách nát, lộn xộn hết cả.
Một bên khóe mắt, tôi thấy ánh chớp trắng. Tôi nhìn qua.
Đó là Burton chạy đến và nhảy vào hiên trước nhà tôi.
Hạ xuống người Mitch với một bên đầu gối, thế này.
Cậu ta tóm đuôi tóc Mitch, lôi anh ta ra giữa đường
và đánh anh ta một trận te tua.
Cậu ta tẩn Mitch bằng những chiêu tôi chưa từng thấy.
- Mọi người nhìn thôi à? - Phải.
Chết tiệt, Burton.
Quan trọng là, mẹ cậu ấy chăm sóc cho tôi lúc tôi còn nhỏ.
Ừ.
Tên này đáng khinh lắm. Cậu ta có bị gì cũng đáng. Vậy đó.
Cậu cần kiểm soát cơn giận đấy.
Không, tôi ổn mà.
Các anh có thể qua giới tuyến, Alpha.
Tôi rất thích Pilates.
Nghe rõ, Sư tử Quý phái. Chúng tôi sẵn sàng đi. Hết.
Các cậu, đi nào. Lên đường thôi. Nhanh.
Đến Bát-đa hoặc chết, bọn khốn.
Thuốc lá chứ?
Không cần, cảm ơn. Tôi không hút.
- Ở trên đó giữ an toàn cho tôi. - Được.
Nào, dậy thôi!
Phải yêu cầu đám nhóc các cậu tham chiến rồi.
Ta đi xây rào phòng thủ.
Các cậu sợ không? Rồi sẽ sợ đấy.
Tăng tốc thôi!
Lên đường!
I-RẮC. CUỘC TẤN CÔNG BÁT-ĐA. THÁNG 3 NĂM 2003
- Tệ thật đấy. - Quả là vậy.
Được rồi. Ta phải đánh bọc cánh.
Đội Charlie có người bên đối diện. Có lẽ tôi có thể đi chung với họ.
Chutsky, cậu muốn hả? Đi làm đi.
- Burton. - Sao?
Cho tôi chút khói đi!
Nhưng đừng làm nổ hắn nhé. Được chứ?
Chỉ huy không cho phá hủy nhà thờ Hồi giáo.
- Không tốt cho PR. - Lại đảng Tự do.
Nó không đến từ nhà thờ. Chớp lửa nòng súng phía sau nhà thờ.
Tòa nhà nào?
Tôi nghĩ hắn ở khách sạn đó.
Khách sạn. Tôi sẽ dẫn cậu nhóc theo.
Được rồi, Ocre.
- Burton! - Hút hỏa lực đi!
Đi nào. Sẵn sàng chưa?
- Đi! Theo tôi, Ocre! - Tôi đang theo.
Khốn kiếp!
Khốn kiếp! Chết tiệt.
Đi, nhanh!
Được rồi!
Chỉ huy đâu?
- Chỉ huy! - Có đây!
Sĩ quan chỉ huy! Đến đây.
Binh nhì này biết hỏa lực từ đâu đến.
- Từ đâu? - Từ khách sạn.
Hắn ở trong khách sạn.
Alpha, theo cậu ấy.
Bravo, đi với tôi. Được rồi, theo tôi!
Ocre!
Có.
Nhanh.
Đi.
Xong.
Nhanh, nhanh!
Có đụng độ! Tòa nhà phía Đông Nam.
Ocre, yểm trợ! Ngoài cửa sổ.
Các cậu, lên cầu thang!
Được rồi. Ocre, bắn yểm trợ.
Tôi đây rồi. Cậu ổn mà. Cậu ổn.
Đừng rên rỉ nữa. Cậu ổn. Vết thương bé tí thôi.
Giúp tôi ở đây. Giúp tôi. Chết tiệt.
- Cậu ta ổn chứ? - Làm gì đó đi.
Ừ, chúng ta ổn.
Ocre, cậu theo tôi.
Cậu, theo tôi.
Gọi báo tin đi.
Sư tử Quý phái, đây là Đại bàng Một. Nghe rõ chứ?
Nói đi, Đại bàng Một.
Bắn tỉa không phải từ nhà thờ.
Đã xác nhận là từ khách sạn.
Nó lệch 260 độ và... Gì nhỉ, khoảng 100 mét từ nhà thờ à?
Một trăm năm mươi.
Và 150 mét từ nhà thờ. Hết.
Có số tầng không, Đại bàng Một? Hết.
Khoan, một... Họ muốn biết tầng nào.
Tầng số mấy à? Muốn số phòng luôn không?
Bộ hắn sẽ gọi phục vụ phòng sao?
Lên nóc đi. Cho họ biết tầng số mấy.
Chết tiệt.
- Và cẩn thận cái đầu cậu. - Vâng.
Chết tiệt.
Có rồi. Tầng ba, góc Đông Nam.
- Tầng ba, góc Đông Nam hả? - Phải.
Chết tiệt.
Khốn kiếp!
Sư tử Quý phái, đây là Đại bàng Hai.
Hỏa lực bắn tỉa mạnh quá.
Tôi đề nghị không kích. Hết.
Anh làm cái quái gì thế?
Chutsky?
- Đây đúng là thảm họa. - Này. Không, Chutsky.
- Toàn bộ chuyện này là thảm họa. - Không, Trung sĩ, ta đang ở quá gần.
Không quá gần đâu. Ta đang ở đúng nơi cần ở.
Ta còn bao lâu? Tôi đi được không? Còn thời gian để đi không?
Không có thời gian đâu. Ta đã gọi không kích. Ở yên đi.
Được rồi. Chờ chút.
Hay lắm.
Nóng quá. Bi tôi đổ mồ hôi luôn.
Muối bám duới cánh tay tôi này.
Hay lắm.
Thấp cái đầu xuống. Ta có viện binh.
Mày thua rồi, thằng khốn!
Đó là lý do tao ở Bát-đa. Đó chính là lý do tôi ở Bát-đa này!
- Ocre! Cậu điếc rồi à? - Sao?
No comments yet. Be the first to leave one.