لومړۍ 200 کرښې.
Quái vật tồn tại, nhưng số lượng quá ít nên không thực sự nguy hiểm.
Nguy hiểm hơn chính là con người,
những công chức sẵn sàng tin tưởng và hành động mà không cần đặt câu hỏi.
Primo Levi, Người sống sót ở Trại Auschwitz
Mài cho sắc con dao dài
Mài cho sắc con dao dài
Mài cho sắc con dao dài Trên con đường lát đá
Để chúng trở nên sắc bén hơn
Để chúng trở nên sắc bén hơn
Để chúng trở nên sắc bén hơn Đâm thật ngọt vào bụng đám Do Thái
Hồi trai trẻ, chúng tôi chẳng nghĩ gì khi hát những bài hát này.
Chẳng phải quá khủng khiếp sao?
Tôi đã từng bay qua Buchenwald cùng phi đội của mình.
Chúng tôi cố ý bay thấp
để có thể nhìn thấy trại đó.
Chúng tôi tự hỏi nhau:
"Chuyện gì đang xảy ra ở Buchenwald?"
AI CÓ PHẦN NẤY
Và chúng tôi đã nghe những chuyện thật khó tin.
Tôi đang nghỉ phép cùng anh rể.
Anh ấy kể đã chứng kiến
lính Đức từ nhiều đơn vị khác nhau
bắn người Do Thái trong các hố lớn và chôn họ.
Anh ấy cho chúng tôi xem các bức ảnh.
Tôi đã nói: "Đây có thể là nước Đức ư?"
Không ai sinh ra đã là kẻ ác, đó là kết quả của một quá trình.
Năm 2008, nhà làm phim Luke Holland đã bắt đầu hành trình
tìm kiếm và phỏng vấn nhân chứng cho tội ác của Đệ Tam Đế chế.
Dân thị trấn này đi làm ở nơi khác.
Không hiểu sao nơi này khiến tôi có cảm giác hung hăng.
Bố bà thế nào?
Ông ấy khỏe. Khỏe hơn cả tôi ấy chứ.
"Điều tra dân số Đảng quốc xã".
Ở đây ghi "Huyết Lệnh".
- Huyết Lệnh. - Hay là bị gạch đi?
- Huyết Lệnh là gì? - Tôi không biết.
"Tôi trở thành lính xung kích SS vào ngày 30 tháng Một năm 1936.
Ngày 10 tháng Một năm 1940, tôi được điều động tới
trường sĩ quan SS ở Dachau.
Tôi đã vượt qua kỳ thi với kết quả khá tốt.
Được thăng cấp lên Thượng sĩ SS vào ngày 1 tháng Ba năm 1940".
Nghe có vẻ dã man.
Lần đầu bà đọc nó à?
Phải, tôi còn chẳng biết gì về mấy chuyện này.
Tôi còn không biết ông ấy được điều tới Dachau.
Chúng tôi được dạy theo kiểu: "Trẻ con chỉ nói khi được hỏi đến.
Chúng không được phép đặt câu hỏi".
QUAKENBRÜCH, ĐỨC 1914
SS LEIBSTANDARTE ADOLF HITLER TRUNG ÚY
Huyết Lệnh là gì?
- Chậu huyết? - Huyết Lệnh.
Đó là huân chương chính trị
cho việc tham gia Cuộc nổi dậy Munich năm 1923.
- Bố có tham gia không? - Không.
Hồi đó chắc bố mới chín tuổi.
Bố tuyên thệ ở Feldherrnhalle khi nào?
Năm 1935.
Chuông ngân vang trên khắp nước Đức.
Thật khó có thể tưởng tượng là sau khi Hitler lên nắm quyền,
tiếng chuông ngân vang khắp nơi ở nước Đức.
Mẹ tôi đã bầu cho Hitler.
Bố tôi cũng bầu cho Hitler năm 1932.
Bởi vì thất nghiệp và lạm phát.
INSTERBURG, ĐỨC 1925 LỰC LƯỢNG VŨ TRANG SS
Anh trai tôi
bị thuyết phục theo Đức quốc xã vào năm 1932.
Năm 1932, anh ấy mới 11 tuổi.
Tôi nhớ anh ấy đã cho tôi xem tay đấm sắt có gai nhọn của anh ấy.
"Hôm nay, bọn anh sẽ phá tan căn cứ Cộng sản".
NGƯỜI ĐỨC - KHÔNG MUA ĐỒ CỦA NGƯỜI DO THÁI
Anh ấy đã chụp ảnh công dân Insterburg thường lui tới các cửa hàng Do Thái.
Và các bức ảnh này được trưng bày ở Tòa Thị chính Insterburg.
Ảnh chụp người dân mua hàng ở các cửa hàng Do Thái.
BERLIN, ĐỨC 1927 LỰC LƯỢNG VŨ TRANG SS
Năm 1933, khi lên sáu tuổi, tôi học ở trường tiểu học địa phương.
Giáo viên là một đảng viên địa phương.
Ông ấy dạy chúng tôi theo học thuyết của Đức quốc xã.
Mỗi sáng, chúng tôi phải đứng dậy hô "Hitler muôn năm".
Ông ấy đã dạy tôi trở thành Đức quốc xã, trái với mong muốn của bố mẹ tôi.
Tôi tin tưởng thầy giáo hơn họ.
Thầy giáo quản lý chúng tôi
rất nghiêm khắc.
Đây là thẻ Đoàn viên Đoàn thanh niên Hitler.
Tôi gia nhập Jungvolk năm mười tuổi
và được cấp thẻ này.
Tôi gia nhập vào ngày 1 tháng Năm năm 1937.
Lúc ấy tôi còn chưa đầy mười tuổi.
Tôi háo hức quá mà.
Hồi mười, 12 tuổi, ta muốn gì?
WILHELMSHAVEN, ĐỨC 1924 LIÊN ĐOÀN THANH NỮ ĐỨC
Ta muốn gia nhập tổ chức và ra khỏi nhà.
Chúng tôi chơi thể thao.
Chúng tôi được chơi tennis trên sân thể thao hải quân.
Chúng tôi được dùng bể bơi.
Chúng tôi được chơi trên bãi cỏ trong công viên.
Trước đó, mọi hoạt động đều bị cấm.
BERNBURG, ĐỨC 1927 LỰC LƯỢNG VŨ TRANG SS
Mẹ tôi hoạt động trong Frauenschaft.
Đó là tổ chức của phụ nữ.
Hồi còn bé, mỗi Chủ Nhật khi chúng tôi đi dạo,
bố tôi luôn mặc đồng phục.
Rồi chúng tôi đi dạo.
Mẹ tôi không thích như thế.
Phụ nữ không có đồng phục,
nhưng ông ấy luôn đảm bảo mẹ đeo huy hiệu Frauenschaft trên áo khoác
để ai cũng thấy
rằng họ ủng hộ hệ tư tưởng Đức quốc xã.
BRANDENBURG, ĐỨC 1921 ĐƠN VỊ ĐẦU LÂU SS
Tôi muốn được tham gia,
nhưng bố tôi không đồng ý.
Và vào mùa hè năm 1933,
cuối cùng họ cũng đồng ý.
Tôi nhận được chiếc áo sơ mi màu nâu
và quần màu đen vào dịp sinh nhật.
Lúc đó là ở Stendal, khi chúng tôi đi thăm ông bà.
Họ đã mua đồng phục ở một cửa hàng Do Thái.
Chúng tôi đã làm những việc yêu thích.
Nhưng rồi tất cả cũng nhạt nhòa.
Và khi chúng tôi chuyển lên
Đoàn Thanh niên lúc 14 tuổi…
việc tham gia là bắt buộc.
Tôi thuộc đơn vị liên lạc,
được đào tạo thành người trực điện đàm khi mới 15 hay 16 tuổi.
Lãnh đạo của tôi đã được điều vào quân đội,
thế là bỗng nhiên tôi thành thủ lĩnh Đoàn Thanh niên Hitler.
Họ thấy tôi hơi ẻo lả.
Tôi không phải là thủ lĩnh phù hợp cho Đoàn Thanh niên.
Buổi chiều là chơi đấm bốc.
Chúng tôi không được dừng lại khi chưa đổ máu.
Vào cuối tuần, chỉ huy nói với tôi rằng:
"Cậu không có tố chất để làm thủ lĩnh Đoàn Thanh niên.
Cậu quá yếu đuối".
Tổ chức Jungvolk là dành cho thiếu niên từ 10 đến 14 tuổi.
Đến 14 tuổi thì gia nhập Đoàn Thanh niên Hitler.
Với con gái thì có Jungmaedel và sau đó là BDM.
Liên đoàn Thanh nữ Đức.
Váy xanh dương, áo trắng, và khăn thắt nút bằng da.
Đó là cái khăn hình tam giác, thắt lại thành nút.
Có những buổi tối giao lưu mà mọi người sẽ gặp nhau.
Những lúc đó, chúng tôi nói về Chủ nghĩa Phát xít, về Quốc trưởng…
Đôi khi là nói về các phần trong sách Cuộc chiến của tôi của Hitler.
Chúng tôi không ủng hộ đảng.
Nhưng chúng tôi thích bộ đồng phục.
Chúng thôi hưởng ứng vì chúng tôi thích nó.
Mặc đồng phục và đi diễu hành
hoặc ca hát, vân vân.
Ồ, hay lắm!
Đó là những khúc hành ca mà bây giờ vẫn hát đấy.
Thật là hay.
Giương cao ngọn cờ!
Hàng ngũ sát cánh
SA hành quân, bước đi vững vàng bình thản
Đồng chí bị Mặt trận Đỏ Và phản động xử bắn
Đồng lòng hành quân trong hàng ngũ
NGƯỜI DO THÁI KHÔNG ĐƯỢC CHÀO ĐÓN Ở ĐÂY
KHÔNG CHÀO ĐÓN NGƯỜI DO THÁI Ở ĐÂY
KHÔNG CHÀO ĐÓN NGƯỜI DO THÁI TRONG CÁC KHU RỪNG NƯỚC ĐỨC
Chúng tôi có nhiệm vụ đứng gác trước một cửa hàng Do Thái.
Chúng tôi chỉ là mấy cậu nhóc, tôi mới chín tuổi,
chúng tôi phải đứng xếp hàng trước cửa hàng Do Thái
và phải nắm tay nhau.
Chúng tôi không được cho ai vào.
Bạn tôi bảo: "Vào trong đi.
Phải có gì trong đó chứ.
Ta có thể nhận ra người Do Thái bằng…
Mùi Do Thái.
Có thể ngửi được mùi của người Do Thái".
Giữa Slawentzitz và Ujest
có một nghĩa trang của người Do Thái.
Có ít nhất 100 ngôi mộ trở lên.
SLAWENTZITZ, ĐỨC 1923 WEHRMACHT
Vì vậy, chắc hẳn đã có một cộng đồng Do Thái
vào thời điểm nào đó.
Chúng tôi đã gia nhập Jungvolk và Đoàn Thanh niên Hitler.
Và đó là lúc cuộc thanh trừng người Do Thái bắt đầu.
Chúng tôi thường đến nghĩa trang của người Do Thái.
Chúng tôi đi vào lúc nửa đêm, giờ ma quỷ xuất hiện.
Đó là phép thử lòng dũng cảm.
Người Do Thái chẳng được hoan nghênh, đúng chứ?
Và điều này đã dẫn đến hậu quả.
CELLE, ĐỨC 1927 WEHRMACHT
Sao họ lại không được hoan nghênh?
Rõ là bởi vì họ…
Họ cứ thích thỏa thuận. Họ có mũi khoằm.
Chúng tôi đã học đọc với sách đánh vần bình thường.
Nhưng chúng tôi cũng có sách chữ cái chủ đề Do Thái.
Sách do Streicher xuất bản, người đã xuất bản Luật chủng tộc Nuremberg.
Và nó có tranh biếm họa người Do Thái
cho mỗi con chữ.
Tôi nhớ rõ nhất một bức tranh.
Bức tranh về cửa hàng bán thịt…
trông rất nhớp nháp và bẩn thỉu.
Một người Do Thái trông rất khiếp
với mái tóc dài bẩn thỉu và đội mũ, đứng phía sau quầy thịt.
Cạnh anh ta là một cô gái người Đức tóc vàng
đeo tạp dề trắng.
Anh ta đặt tay ở vị trí không nên đặt.
Họ đổ mọi tội lỗi lên người Do Thái.
Làng chúng tôi có 175 người.
Chúng tôi không có điện.
No comments yet. Be the first to leave one.