لومړۍ 200 کرښې.
Hay lắm
Sau cùng cũng lên...
A... đến rồi...
Chi gái của tôi chị Haruka Yamano, chuẩn bị xuất hiện.
Chị ấy vừa mới trở về từ chuyến đi Mỹ.
Chào mừng về nhà.
Cuối cùng cũng đến nhà. Quay video gì thế?
Hả? Muốn giúp không?
Giúp cha một tay. Lấy cái xe lăn.
Ghế lăn? - Uhm.
Làm sao em ra được đây? - Hả? Đừng cử động.
Chi có thể quay ra sao không? - Có em rồi.
Cảm ơn.
Chân em! đau quá! - Ôi xin lỗi.
Anh đã khóa phanh chưa?
Rồi. - Cảm ơn.
Anh đang quay gì vậy? - Không cần thiết chút nào...
Ôi, thiên thần bé nhỏ.
Đáng lẽ em phải làm việc này đấy Koichi, chứ không phải bố.
Được không bố? - Không sao cả.
Người cha mang đứa con gái lên cầu thang.
Đừng có ngã!!
Chúng ta đang trong phòng ngủ của chi tôi, Haruka Yamano
Giờ mình sẽ đi hỏi cô ấy về sức khỏe.
Haruka Yamano? - Yes...
Xin chị cho biết như thế nào khi 2 chân chị đã bị gãy.
Khó khăn lắm.
Trong suốt chuyến đi của chị. Chị đã gặp phải tai nạn...
Chắc có thể là tệ nhất trong đời nhỉ? - Và sau đó...
Chị đã phải nẹp khúc xương hở ở cả hai chân. - Thật là một cơn ác mộng.
Khủng khiếp lắm.
Nó đau tột cùng.
Dĩ nhiên là phải đau rồi...
Chị có phải nói rằng tất cả đều siêu phàm không? - Uhm..
Giờ chúng ta sẽ chuẩn bị ăn tối với món cá tráp đỏ.
Now then...
Tôi sẽ phải một mình nấu và...
theo tôi đó là một việc khó nhọc..
Một ít gia vị...
Quá tuyệt!
Đậm đà thật!
Koichi, con nấu ăn ngon lắm.
Đúng là vậy mà.
Nỗ lực của em đó.
Rất tốt.
Chị nói thật là có cảm giác như gia vị hơi nhiều.
À. không..
Dù gì thì vì chị mà em biết nấu ăn đấy.
Thế à?
Chị thì đi làm suốt, nên em phải tự nấu ăn.
Bố tính trở về Singapore, đúng không?
Uhm.
Sáng mai.
Nhanh vậy? - Ừ.
Xin lỗi. - Xin lỗi.
Lần này ở bao lâu?
Khoảng 12 ngày.
Lâu thế?! - Bố còn nhiều việc phải làm.
Nhưng còn về... - Nhắc bố mới nhớ.
Nó sẽ mệt nhọc lắm. - Đúng vậy.
À, con sẽ sớm được sử dụng nó.
Các người đang nói về chuyện gì thế?
Là về cơn đau ở cổ.
Em lại nghĩ thế à Koichi? Chị không muốn ai đó cứ theo chị suốt.
Nhưng chị không còn lựa chọn nào khác, vì thế hãy thử đứng về phía chị mà thấy.
Chị nói thế đấy.
Ok, yeah.
Sau khi đi được chị sẽ đi đâu đó bao lâu?
Bao lâu à?
Nơi nào đó khoảng 6 tháng.
Lâu vậy?
Ác mộng.
hơn 6 tháng rồi, ở cái ghế này.
Chị không thể đi đâu được.
Và không có ai đi cùng chị.
Chị có bạn. - Coi nào.
Chị đi làm hết thời gian. - Chị có bạn mà.
Đừng đi.
Clip này không đẹp.
Tại sao?
Nó chỉ có mình chị.
Chúng ta nên để cảnh thiên nhiên vào.
Đưa chị!
Đến đây...
Nặng vậy.
Xin chài!!!
Nó đang chạy hả? - Uhm.
Tên em là gì? - Koichi.
Yay!
Em khỏe không?
Thôi đi.
Làm trò gì vui đi.
Không đâu,
Sao thế?
Vì em không muốn.
Phải vậy không?
Kể lại em nghe đã xảy ra chuyện gì.
Sao em hay quay phim thế? - Thích vậy thôi.
Ghế của chị nó tự di chuyển à?
Đêm qua.
Lúc chị đi ngủ, Chị đã để cái ghế cạnh giường.
Và khi chị thức dậy...
... nó nằm ngay cửa sổ.
Wow...
... Lạ thật.
Em có đụng vào không?
Không, em ngủ mà.
Vậy thì ai tác động chứ?
Có thể ai đó lẻn vào nhà.
Không thể nào, Koichi. Hôm qua em có khóa cửa không?
Có nhưng có thể họ leo qua từ cửa sổ.
Cái gì?
Chị không nghĩ thế. Không thể nào.
Chẳng biết được.
Thật không thể leo qua từ cửa sổ này.
Em không thể trèo xuyên qua cửa sổ này được.
Chị nghĩ vậy à?
Còn cái này thì sao?
Cũng không được luôn.
Well...
Có lẽ không...
Vậy thì...
Làm sao cái ghế tự di chuyển nhỉ?
Không hiểu.
Có rồi!
Cái gì?
Em sẽ tìm ra cách xem nó
Bằng cách nào?
Vì vậy...
Là gì thế?
Muối biển.
Muối biển à?
Chi vậy?
Có gì đó bí ẩn trong phòng của chị.
Cái gì?
Thứ gì đó chị không thể thấy được.
Thôi đi, Nói nhảm quá.
Nổi da gà rồi này.
Này... Dọn đi đi.
Không , nó sẽ bảo vệ chị. - Đủ rồi đó.
Nó chống lại những linh hồn. Chị đừng sợ.
Thôi đi, Koichi! Cậu đang làm chị sợ thì có.
Đừng có lo, có em mà.
Đem đi đi, chị không thích đâu.
Chị đừng có lo.
Thôi, chị sợ lắm.
Nó chỉ là muối mà.
Gì vậy?
Nó...?
Xảy ra chuyện gì?
Có phải em làm không, Koichi?
Không, em đâu có làm.
Không thể tin được...
Chắc có thứ gì đó ở đây.
Thôi đi! Chị sợ quá rồi.
Cái quái quỷ gì thế.
Nó xảy ra trong phòng chị ngya khi chị ở đó.
Sao chứ?
Không ai ở đó cả.
Vậy chị giải thích sao chuyện đóng muối với cái xe lăn hả?
Tại gió.
Gió không thể khiến muối vở ra như thế.
Em có cách..
..để tìm ra nguyên nhân cái vụ muối kia.
Ý em là sao?
Chị muốn biết không?
Chị sẽ thấy gì?
Ngay khi tất cả đã rõ.
Em sẽ lo chuyện này.
Em đang làm gì vậy?
Chờ một chút...
Im lặng nào.
Đó là phòng chị.
Muối biển.
Sao chứ?i>
Có thứ gì đó lạ... Em đặt máy quay trong phòng chị à?
Em lo cho chị. - Thế thì không được!
Sao không chứ? - Sao em không nói chị biết?
Em quay lén chị đó.
Em biết thế là sai.
Nhưng nếu nói chị biết.. - Chị sẽ không cho phép em làm thế!
Nhưng em chỉ quay sàn nhà.
Tại sao em không nói chị biết em đặt máy quay trong phòng chị?
Sao chị nổi đóa thế? - Bởi vì...
Em chỉ muốn được chắc...
Và giờ chúng ta có thể tự xem..
Em thật quá quắc.
Điên khùng.
Giờ chị nhìn xem..
Em không tính xin lỗi chị chứ?
Lát sau đi, ok?
Nhìn kỹ xem. - Xin lỗi ngay đi!
Chị xem kỹ kìa.
Em nên xin lỗi ngay.
Whoa!
Cái gì?
Để tua lại.
Đây.
Wow!
LÀ gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.