لومړۍ 90 کرښې.
Dịch bởi AnYen98 Vui lòng không xóa credits
Cậu sẽ làm gì khi tớ ở hội trại thiết kế game?
Chắc chết vì buồn chán chứ hả?
Chứ còn gì nữa!
Cậu biết cách để bỏ đi lúc tớ cần cậu đấy.
Xin lỗi nhé, Mikayla, nhưng Oshkosh đang vẫy gọi tớ.
Tớ là anh hùng bàn phím mà Wisconsin cần.
Tớ không nghĩ họ lại muốn một anh hùng bàn phím
có thể làm bốc mùi cả một bang với hơi thở hành tây đâu.
Này! Đâu phải lỗi tại tớ khi tớ là người có khẩu vị đa dạng chứ.
Cậu có khẩu vị mặn thì có.
Tớ nghĩ tớ sẽ chỉnh sửa game của tớ thêm một chút trước khi đi.
Tớ muốn "gõ" bọn mọt sách kia đo ván.
Tớ chơi game của cậu rồi và tớ thấy nó rất hay.
Cậu biết tớ nghĩ về game thế nào mà.
- Cậu ghét chúng. - Đúng là tớ ghét chúng...
...nhưng tớ thích trò của cậu.
Thế...
khi bố cậu về thăm nhà,...
...ông ấy có nói chuyện với mẹ cậu không?
Cũng có. Thi thoảng.
Tớ nghĩ khá là kỳ cục khi thấy bố mẹ cậu nói chuyện với nhau.
Ý cậu kỳ cục là sao?
Ừ thì, cậu biết đó,...
bố mẹ cậu ly dị rồi,...
...mọi thứ giờ đây đã không còn như xưa.
Chả sao cả.
Nhiều người có bố mẹ ly dị mà.
Cậu biết đấy... Tớ phải về nhà để gói ghém đồ đạc đây.
- Tớ sẽ gặp cậu vào Thứ Hai. - Ồ, được rồi. Chào nhé!
Nhắn cho tớ khi cậu tới hội trại nhé.
Cậu sẽ làm tốt thôi.
Tulip.
Tulip, bố con này. Chúng ta cần nói chuyện.
Không, con bé lên tầng rồi.
Em không biết nữa, Andy, anh muốn làm gì cơ chứ?
Được rồi, game. Lẽ ra mày phải hoạt động cơ nhưng xem này...
...tao mà bấm chơi là y như rằng mày chết.
Thấy chưa, chả đúng tý nào!
Xem mày kìa!
Giờ mày di chuyển được rồi!
Đừng có mà thay đổi nhé.
Cảm ơn, anh chàng "Lập trình thật tuyệt" nhé!
Không, phải cảm ơn cô chứ, Tulip...
vì cô đã mua quyển sách này,...
giờ thì tôi có thể gỡ cái tem giá ra khỏi mặt tôi rồi!"
Tulip! Con xuống đây được không?
Dạ?
Tulip, mẹ xin lỗi, nhưng bố không thể đưa con tới hội trại rồi.
Cái gì?! Ý mẹ là sao? Mẹ...
Mẹ nói nếu điểm Tiếng Anh của con cải thiện thì con có thể đi được cơ mà!
Mẹ với bố còn ký thỏa thuận các kiểu rồi đấy.
Mẹ biết, con à.
Nhưng bố con bị trùng lịch và giờ phải ra ngoài thị trấn để công tác rồi.
Được rồi, thế sao mẹ không đưa con đi?!
Tối nay mẹ có ca trực 12 tiếng ở bệnh viện...
...và một ca khác vào Chủ Nhật nữa.
Mẹ nghĩ chuyến đi của con sẽ rất dài.
Sao, thế hóa ra 2 người quá bận để làm bố mẹ hả?
Này!
Chính việc bố mẹ ly dị đã làm rối tung mọi chuyện lên,...
...chứ không phải con!
- Thật không công bằng! - Đúng, nó không công bằng,...
...nhưng đó chỉ là sự cố thôi mà con.
Và bố mẹ vẫn đang tìm cách để giải quyết việc này.
Mẹ biết, bố mẹ chưa giỏi việc này lắm...
Giỏi việc gì? Giỏi ly hôn à?
Tulip, ý mẹ là sắp xếp thời gian.
Thời gian nào nữa?! Có mỗi 2 người với một đứa trẻ thôi!
Có khó đến thế đâu!
Tốt thôi. Sao cũng được.
- Dù sao cũng chả đi được. - Tulip, khoan đã!
Nói chuyện với mẹ đã nào con!
Không! Con lên sửa game tiếp đây.
Bố xin lỗi con. Bố sẽ đền bù cho con sau. Gọi cho bố nhé.
300 dặm chứ có phải là "Một bước chân là tới" đâu.
Số mình đỏ ghê.
Cái quái...?
Mình vừa ảo giác ra cả một ga tàu sao?
Chán ghê vậy đó.
"Tulip, mọi người ở hội trại đang nhớ mày lắm này!"
"Ồ tao xin lỗi, tao không đến trại được...
vì tao đã quyết định nằm ngủ giữa cánh đồng...
và mơ về một con tàu cổ lỗ sĩ!"
Cô là mẹ tôi sao?
Cái gì?! Tôi là cái gì cơ?
Cô là mẹ tôi à?
Không!
Thế cô tới đây để cho tôi tận hưởng cái chết ngọt ngào à?
Cũng không phải. Cậu là đồ chơi à?
No comments yet. Be the first to leave one.