لومړۍ 200 کرښې.
- Em có ổn không? - Ừ, ý em là...
đầu em vẫn ở trên cổ.
- Ông đã không cần phải giết hắn. - Là hắn hoặc thằng nhóc.
Họ đã có thể ngăn hắn ta.
Không liều thế được, đặc biệt là lúc này.
"Đặc biệt là lúc này" tức là sao?
Ta có được câu trả lời rồi đấy.
Bấy lâu nay chúng đã theo đuổi cậu ta.
Ờ bọn tôi biết thế rồi.
Chúng ta đâu biết Iron Fist là chìa khóa của cái mà bọn Hand đang tìm.
Từ đó không phải nói nhầm đâu.
Ông nghĩ anh ấy là chìa khóa à? Của cái gì cơ chứ, sự sinh tồn của chúng sao?
Nhắc đến chìa khóa tức là có ổ khóa.
- Tôi cứ nghĩ đấy là phép ẩn dụ. - Không phải đâu.
Vậy ông thực sự nghĩ Danny có thể mở ra gì đó à?
Và cái gì đó... đáng để bỏ mạng.
Tôi là một vũ khí. Tôi không phải chìa khóa.
- Cậu đâu biết được. - Tôi có thể mở gì cơ chứ?
Cậu nói ta xem. Hẳn do vậy chúng mới chưa giết cậu.
Chúng chưa giết tôi vì chúng muốn tôi về phe chúng.
Khí của Iron Fist là một vũ khí. Đúng thế.
Nhưng ta đã nghe những câu chuyện kể rằng nó còn được dùng làm việc khác nữa.
Để khóa chặt gì đó. Hoặc mở chúng ra.
Vậy bọn Hand đến New York vì anh ấy có thể giúp chúng truy cập...
hoặc mở gì đó ra à?
Thôi nào, mọi người.
Thật điên rồi.
Anh nghĩ nó là thật hay không không quan trọng.
Chúng tin đó là thật.
Hắn là thành viên của Hand.
Tổ chức được lập ra bởi lũ tâm thần xảo trá.
Ta không thể tin lời hắn được.
Tôi hiểu, Danny,
nhưng theo tôi thấy, chúng ta chỉ còn một cách.
Ý anh là gì?
Giữ Iron Fist xa khỏi bọn chúng hết mức có thể.
Nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi không nghĩ chúng ta còn cách nào khác đâu.
Tôi đã dành cả đời cho trận chiến này rồi. Mọi người cần tôi.
Chúng ta đều cần nhau.
Đây chính là cách chúng hoạt động đấy.
Chúng chia rẽ chúng ta. Làm ta ngu muội. Chúng làm ta yếu đi.
Chúng khiến ta nghi ngờ những người ta tin tưởng.
Danny, hãy hít thở sâu và bình tĩnh đi.
Đừng bảo tôi phải bình tĩnh, Luke!
Đây là điều chúng muốn đấy!
Chúng muốn mọi người phân tâm. Chúng muốn mọi người phản lại tôi.
Sowande không nói dối.
Và sao anh biết được cơ chứ?
Nhịp tim của hắn không thay đổi. Không một chút nào cả.
Và nhịp tim của hắn ở đâu khi hắn lẻn ra sau lưng tôi hả?
Bọn Hand đấy. Anh biết chúng làm được gì mà.
Và giờ chúng ta biết chúng muốn gì. Là cậu đấy nhóc.
Stick, ông đang mắc bẫy của chúng đấy.
Nếu Alexandra bắt được cậu, cuộc chiến thế là hết.
Ta không thể cho phép điều đó xảy ra được.
Nghe này, Stick, có lẽ ta nên... để anh ấy trốn đi, hoặc chỉ cần...
Có lẽ chúng ta nên giấu anh ấy đi.
Ta đang hết thời gian rồi!
Chúng đang săn lùng bạn bè, gia đình của chúng ta, và chúng sẽ không dừng ở đó đâu.
Mọi người nghe hắn nói rồi đấy. Chuyện này kết thúc với New York sụp đổ.
Chúng muốn tôi ngồi ghế dự bị vì tôi là người duy nhất có thể tiêu diệt chúng.
Jess?
Mọi người định giấu anh ấy như thế nào?
Được thôi.
Tôi sẽ lại tự làm chuyện này nếu phải làm vậy.
Tôi đã mất một thành phố rồi.
Tôi sẽ không để mất một cái nữa đâu.
Tôi cũng vậy.
Thật à?
Anh định giữ tôi ở đây trái ý tôi sao?
Tôi hiểu ý anh, Danny, nhưng...
Và không ai yêu thành phố này hơn tôi, nhưng anh không thể rời khỏi căn phòng này.
Sao cũng được.
- Anh có chắc là muốn đánh nhau không? - Không, tôi không muốn làm vậy, nhưng nếu cần tôi sẽ đánh.
Giống cách anh giấu chuyện bạn gái hả?
- Ta xong chuyện đó rồi. - Không, chưa đâu.
- Danny, ta cùng một phe mà. - Chả thấy thế gì cả.
Không còn thế nữa.
Đừng làm chuyện này.
Này,
mọi người cần phải tránh ra ngay.
Anh hãy ở đây. Bọn tôi có thể bảo vệ anh, được chứ?
Anh chỉ cần bình tĩnh đi thôi.
Vấn đề ở đó đấy, Matt.
Tôi hết bình tĩnh được rồi.
Này! Đủ rồi.
Đừng bắt tôi dùng cái này.
Xin lỗi vì cái này nhé.
The Defenders S01E06: TRO TÀN (2017)
Vừa ra tù mà làm trò này hay nhỉ.
Ừ.
Anh không thể tin được vì thế chúng ta mới nói chuyện lại được.
Em không giỏi giữ liên lạc.
Nhưng anh đã có thể gọi em mà.
Công bằng đấy.
Ông nghĩ dây đủ chặt chưa?
Đó là nút thắt xiết đấy. Cậu ta càng cựa quậy, nó càng thắt chặt.
Đây thừng không cần lo.
Chắc lại lo Fist của anh ấy hả.
Khi cậu ta triệu hồi nó, mọi chuyện loạn hết cả lên.
Ta có bao lâu?
Khó nói lắm. Chắc khoảng một tiếng.
Và ta cần tìm được anh ấy là chìa khóa mở cái gì.
Trụ sở của chúng là Midland Circle.
Ừ, bọn tôi biết rồi.
Matty, cậu có bao giờ quay lại đó không?
Quay lại? Anh từng đến đó rồi à?
Ừ. Năm ngoài, khi tôi điều tra về bọn Hand,
dấu vết dẫn tôi đến một công trường,
giờ nó là Midland Circle.
Có một cái hố ở đó. Sâu hàng trăm mét.
Ngay giữa New York à?
- Ừ. - Và giờ anh mới nhớ ra à?
Cậu có cảm nhận được gì ở đáy cái hố đó không?
Tôi không nghĩ vậy. Tôi đã theo dõi nó.
Một khi tòa nhà xây xong, tôi không cảm nhận được cái hố ấy nữa.
- Cậu chắc không? - Không thể chắc hơn.
Anh chưa trả lời cô ấy.
Tại sao giờ bọn tôi mới biết chuyện này?
- Lúc đấy nó không quan trọng, Luke. - Nói lại đi.
Cái gì? Không. Lúc đấy ta có đủ việc để bận tâm rồi.
Anh đang giấu bọn tôi điều gì?
Tôi đã đi cùng Elektra.
Thật sai lầm khi không kể với mọi người về cô ấy. Tôi biết thế...
Anh mà tiếp tục giấu chuyện ảnh hưởng tất cả chúng ta...
Cô cũng đâu cởi mở lắm, Jessica.
- Thế là thế nào? - Có ai đào bới quá khứ của cô đâu.
Quá khứ của tôi đếch liên quan gì đến anh, và nó không cố giết chúng ta.
- Đồng hồ đang điểm đấy. - Vậy nếu ta cần thêm câu trả lời,
cách duy nhất là quay lại Midland Circle.
Lần trước chúng ta thoát sát nút, và lần này bọn chúng sẽ đón đợi ta.
- Ừ, cô ấy nói đúng dấy. - Vậy ta tìm cái mà anh ấy mở được như thế nào?
Tay kiến trúc sư thì sao?
Ông chồng của khách tôi. Cái gã bạn gái anh định giết ấy.
Ông ta thiết kế chỗ đó.
Cô nghĩ ông ta biết Danny liên quan đến chuyện này như nào à?
Đáng thử đấy.
Vậy chắc là hai người nên đi đi.
Còn anh thì sao?
Có người phải ở lại canh anh ta chứ.
Tốt nhất là ai đó chịu ăn đấm được.
Anh biết em đang tỉnh mà.
Đúng vậy đấy.
Em ngủ mấy tiếng liền rồi.
Cảm ơn anh.
Em thích ở đây.
Ở New York á?
Không.
Ở bên anh.
- Danny vẫn đang bất tỉnh. - Tốt.
Anh biết đấy, đã bao năm truy lùng lũ khốn này rồi,
ta nghe về những điều chúng đã làm.
Và khi ta trừ khử chúng rồi và chúng chết hẳn...
những chuyện đó vẫn làm ta mất ngủ.
Anh tìm thấy thằng khốn này ở đâu thế?
Nhà kho ở phố 151 và Amsterdam.
Hắn tuyển đám nhóc ở Harlem.
Dùng chúng làm đội dọn dẹp.
Tiêu hủy xác chết ở một nhà kho bỏ hoang ở Chinatown.
Trụ sở của bọn ta.
Những cái xác đấy là thành viên cuối cùng của bọn ta.
Canh thằng nhóc đi. Để ta dọn cho.
Dọn là như thế nào?
Ý tôi là, dù có liên quan đến Hand hay không, đây là một vụ giết người đấy.
Anh lại đúng rồi. Biết càng ít càng tốt.
Ông định làm gì, vứt xác đi à?
Ừ. Đại loại thế.
Ừ, ông nói đúng.
Tôi biết càng ít càng tốt.
Anh có định kể cho tôi tại sao một tay luật sư công ích...
đủ tiền thuê căn hộ như thế này ở thành phố New York không?
Giờ cô không thấy đâu, nhưng có biển quảng cáo bằng đèn neon bên kia đường.
Khiến nhiều người mất ngủ...
không phải tôi.
Hiểu rồi.
Với cả, thỉnh thoảng tôi giúp chủ nhà.
Tôi không tự hào về nó, nhưng tôi mặc đồ vào và dọa những người chậm tiền phòng.
Tôi mong đó là đùa nhé.
Xin lỗi về đống bừa bộn nhé.
Không sao. Chỗ tôi còn kinh hơn cơ.
Anh làm việc ở nhà à?
Tôi từng có một cộng sự. Bọn tôi có văn phòng.
Và?
Giờ bọn tôi không có văn phòng nữa.
Đi nhé?
Ừ.
Mọi thứ ổn không?
Ừ. À, ừ.
Đi thôi.
Đặc vụ của chúng ta phát hiện cái này ở một trong những nhà kho của Sowande.
Chắc hẳn được gửi đến bởi ông bạn già Stick của chúng ta.
Sowande đã ở bên chúng ta kể từ lúc tất cả rời Côn Luân.
Sự mất mát ấy không thể bù đắp cho tổ chức của chúng ta.
Nó đã xảy ra rồi.
Cái chết là như thế này đây.
- Một sự mất mát không thể không có. - Anh ấy đã bị bắt.
- Ta còn không định tìm anh ấy. - Ôi làm ơn đi.
- Đừng giả vờ thương tiếc anh ta. - Giả vờ?
Cứ như là khoảng thời gian bên nhau của chúng ta hòa thuận lắm ấy.
Cứ như là ta chưa bao giờ bất đồng.
No comments yet. Be the first to leave one.