لومړۍ 200 کرښې.
KẺ GIÁM HỘ - A MAN OF REASON (2023) OCR for ADDON VIETMEDIAF KODI
Anh biết hôm nay Soo-hyuk sẽ được ra tù chứ?
Nhanh quá.
Mới đó mà đã 10 năm rồi.
Giá như hắn ngồi trong đó cả đời.
Như vậy thì tốt biết mấy.
Nếu vậy thì...
Để tôi xử lý?
Xử lý gì?
Soo-hyuk?
Giám đốc Kang.
Sáng nay tôi cho người tới chào hỏi hắn rồi.
Chào hỏi như thế nào?
Chào hỏi như người bình thường thôi.
Còn như thế nào được nữa?
Nếu vậy thì...
Ta cứ để hắn đi như vậy sao?
Giám đốc Kang à.
Đừng hỏi tôi nữa.
Giám đốc Kang.
Cứ ngoan ngoãn trả lời tôi, được chứ?
Vâng.
Hiện tại.
Chúng ta không còn là mình của mười năm trước.
đã trở thành người thế nào.
Tôi.... sẽ để mắt tới hắn ta, thưa chủ tịch.
Có vấn đề gì không?
Cha là mục sư?
Vâng.
Tôi nghe người ta nói.
Mục sư ở đây làm rất nhiều việc tốt.
Vâng.
Tôi tình cờ đi qua đây nên ghé vào xem.
Tôi muốn biết cha là người thế nào. Để
Vâng, mời con.
Cái đó...
Con thú tội được không?
xưng tội thì con phải tới nhà thờ.
Người ta làm vậy ở đó.
Khi còn nhỏ, con đã gặp một nhóm.
Mà chỉ cần nhìn từ xa.
Là con đã sợ vãi ra quần.
Con đã bỏ chạy suốt ngày.
Chúng truy lùng con như một bóng ma.
Bọn chúng như lũ chó vậy.
Nên con đã cầu nguyện.
Con van xin Chúa làm chúng biến mất.
Làm ơn, hãy sớm đẩy chúng xuống địa ngục.
Rồi sau đó.
Không ngờ là lũ khốn đó đã biến mất thật.
Hallelujah.
Từ đó trở đi, ngày nào con cũng tới nhà thờ.
Lúc đó một vị mục sư từng nói.
Nếu không tới nhà thờ đúng giờ.
Thì sẽ xuống địa ngục.
Đức tin là chân lý.
Lúc đó.
Thế nên con mới nghĩ rằng...
Nếu con xuống địa ngục.
Lũ khốn đó sẽ ở đó.
Chắc chắn là không thể gặp.
Con đâu thể xuống địa ngục được.
Miễn là con quyên góp nhiều hơn cho nhà thờ của cha.
Nếu thật sự chân thành và thể hiện đức tin.
Thì mục sư cha đây.
Với sự chứng giám của Chúa trời.
Sẽ dẫn lối cho con.
Con phải lên thiên đường.
Cảm ơn, mục sư.
Nhưng mục sư à.
Vậy mục sư sẽ lên thiên đàng hay xuống địa ngục?
Cái gì?
Xong rồi, ra ngoài đi.
Chẳng phải địa ngục đang vẫy gọi cha sao?
Trông anh thảng thốt thế này đáng yêu đấy.
Đáng sợ vãi ra còn gì.
Cười lên nào.
Anh xin lỗi.
Tại sao?
Vì đã đột ngột rời đi như vậy.
Anh quyết định xin lỗi từ bao giờ vậy?
Kể từ ngày đó tới giờ.
Anh đã suy nghĩ như vậy suốt 10 năm qua?
Ngầu đấy.
Được rồi.
Theo tôi, chúng ta có nơi phải tới.
Con bé là cả vũ trụ của tôi.
Con gái của anh.
Tôi đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Và tôi cũng đã rất sợ.
Nhưng bây giờ tôi thấy biết ơn.
Với những gì con bé mang lại.
Đứa bé này đã khiến tôi trưởng thành hơn.
Trở thành một người mẹ.
Sao vậy?
Tôi mới là người phải lo.
bình thường như bao người.
Khi nào anh nghĩ anh là người như vậy thì hãy quay lại.
Hãy tỉnh táo lại và suy nghĩ thật kỹ.
Gì vậy?
Soo-hyuk, anh đang làm gì vậy?
Soo-hyuk.
Sao anh lại như thế, Soo-hyuk?
Eung-guk ra lệnh cho anh, đúng chứ?
Anh sẽ đi nhanh thôi, người anh em.
Có một người tên Choi,Sao-hyuk
Anh ta tới gặp chủ tịch.
Gọi đội an ninh tới trước.
Rồi mời khách lên.
Vâng.
Thật là.
Mười năm thật sự quá nhanh, người anh em ạ.
Chúc mừng.
Nhận lấy đi.
Sao anh không gọi báo tôi trước?
Nhưng giờ công ty lớn rồi.
Nếu anh muốn gặp chủ tịch.
Thì có cái gọi là quy trình đấy.
Nếu tự dưng tới và làm vậy.
Tôi thực sự gặp rắc rối rồi.
Cắm hoa lại đi.
Chắc là anh không thích nó.
Seong-joon à.
Tôi tới để gặp người anh em của tôi.
Không phải người anh em, là chủ tịch.
Anh ấy là chủ tịch.
Làm tốt lắm.
Làm tốt lăm.
Cậu thích món quà hồi sáng tôi gửi chứ?
Vâng.
Hãy trân trọng nó.
Soo-hyuk.
Nơi này hoành tráng lắm, đúng chứ?
Tất cả giờ như thế giới khác rồi.
Từ giờ.
Anh không cần chăm sóc tôi nữa đâu.
Tôi lại tưởng.
Cậu sẽ nói.
Từ giờ cậu sẽ cố gắng chăm chỉ hơn.
Có vẻ như Soo-hyuk của chúng ta.
Đã có kế hoạch khác.
Cậu đang tính toán gì?
Cho tôi nghe được không?
Dù tôi có nói, anh cũng sẽ không hiểu.
Anh chưa hiểu à?
Tôi nghĩ anh ấy cần gì đó.
Tôi...
Tôi sẽ cố gắng hiểu, cứ nói đi.
Lúc đó tôi đã quyết định rồi.
Tôi sẽ kết thúc tất cả.
Cậu nói gì?
Anh cả.
Hồi làm việc dưới trướng anh cả của tôi.
Mọi thứ đã rất tăm tối.
Chúng ta.
Với chúng ta.
Vậy cậu sẽ sống như thế nào?
Như một người bình thường.
Bình thường...
Chúng ta dị biệt thế sao?
Cậu thấy tôi có gì khác thường sao?
Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì nữa.
Soo-hyuk.
Tôi xin phép.
Tiền thù lao khi làm cho tôi.
Cứ nhận lấy.
Trái tim của Soo-hyuk không còn chỗ cho tôi nữa.
Hãy để ý xem cậu ta giao du với ai.
Triệu chứng chóng mặt của cô như thế nào?
Dạo gần đây cô có còn ngất không?
Không, tôi nghĩ là không sao rồi.
Đầu tiên thì cô hãy uống thuốc thật đều.
là một triệu chứng của ung thư máu.
Ta nên vạch ra pháp đồ điều trị càng sớm càng tốt.
Có bao giờ con tưởng tượng về bố chưa?
Dạ rồi.
Như thế nào?
Như một thứ con không có.
Nếu có thì sao?
Có ạ?
Con không nghĩ vậy đâu.
Mẹ ở một mình với con mãi cũng chán.
Con đang nói gì vậy? Mẹ nghĩ con rất thú vị.
Con sao?
Con siêu vui luôn.
Đợi mẹ với.
Dù sao thì vẫn phải ăn đậu phụ.
Em đã bị bỏng.
Không phải tai nạn.
Có kẻ đã đâm sau lưng em.
Vài người đàn em bên cạnh em lúc đó.
Đã đau đớn tới chết trong bệnh viện.
Em đã chạy sang Trung Quốc.
Em gặp vợ ở bên đó.
Em cũng đã cân nhắc có nên định cư ở đó không.
Nhưng đã rất khó để kiếm sống.
Tên khốn Seong-joon đó.
Sau khi anh đi, hắn chiếm thế thượng phong.
Và cứ bợ đít Eung-guk .
Chúng còn định trừ khử em.
No comments yet. Be the first to leave one.