لومړۍ 170 کرښې.
Dường như ngày nay chỉ thấy trên TV Toàn bạo lực và cảnh nóng
Nhưng đâu rồi Những giá trị xưa cũ tốt đẹp
Ta từng dựa vào?
May thay có một người đàn ông của gia đình
May thay có một người Chắc chắn làm được
Mọi điều khiến chúng ta
Cười và khóc!
Anh ấy là người đàn ông của gia đình!
NHÀ MÁY BIA PAWTUCKET
Có chuyện siêu gấp gì thế?
Sao tất cả mọi người phải đến vào thứ Hai?
Tôi e ta có tin rắc rối.
Do cắt giảm ngân sách, ta sẽ phải cho một nhân viên nghỉ.
Mạng Internet chỉ cho ta cắt giảm nam giới da trắng,
nên nếu anh không phải là nam da trắng thì anh an toàn.
- Vậy là Derek Jeter an toàn à? - An toàn!
- Cái gì? - Anh ấy nửa da đen.
- Gì? Sao, cần kính à? - Không cần.
Anh ấy trắng bóc.
- Anh ấy cắm thùng. - Anh mới cần kính.
Cuộc đối đầu giữa huấn luyện viên và trọng tài đã xảy ra chuyện gì?
- Ừ, tôi cũng nhớ. - Thập niên 1970 hay có,
nhưng giờ thì ít thấy xảy ra.
…của một thời đại đã qua khi đàn ông giải quyết bất đồng
- mặt đối mặt… - Đồng ý. Đó là điều ta đang làm.
…đẩy ngực của họ vào nhau.
- Một gã đã quát tôi. - Khi đang trò chuyện,
- tôi chưa từng rửa khay đá. - Anh phải rửa.
- Vì sao? - Anh đang đầu độc gia đình anh.
Chỉ toàn là nước mà. Có gì to tát?
Mang khay đá từ ngăn đông ra bồn rửa giống như
rung chuông vì thấy lông tay.
Nghĩ kỹ thì, tôi nhớ nhìn thấy vài cọng lông ngắn
- trong viên đá. - Tất nhiên đã rơi vào đó.
Rửa khay đi.
Bình tĩnh, Griffin. Không có gì to tát cả.
Chỉ là ngày mai một người sẽ bị sai thải trước mặt tất cả.
Nghe cũng ổn. Tôi đoán tôi sẽ gặp lại ông… Cái gì?
Trò đùa cũ thôi. Anh bị loại.
- Trò cũ ư? Tôi đã thêm bất ngờ vào. - Không có bất ngờ gì.
Anh điên rồi. Đó là cử chỉ khen ngợi tới con trai tôi.
- Tôi điên ư? Đồ lười. Quà đấy. - Quà cho người xem lâu năm.
Giáng sinh vui vẻ. Đây là cục phân cũ từ mười năm trước.
Được rồi. Mình có thể làm được việc này. Không cần phải lo lắng.
Cho họ thấy mình làm tốt công việc. Vậy thôi. Dễ ợt.
Chào đằng ấy, PG. Lâu không gặp.
Chào Ernie. Ý tôi là Quái vật bánh quy… Ý tôi là, Bert.
- Bert. Xin lỗi. - Không sao, Peter.
Cứ làm việc như bình thường. Coi như tôi không có ở đây.
Coi như anh không có ở đây ư? Được thôi.
Trời, gã Bert ấy đần quá. Đúng là một gã hâm.
Nhưng mình không phiền khi tìm hiểu thêm về Sheila một chút.
Cô ấy có lỗ hậu tuyệt vời.
Ý mình là đường đại tiện.
- Tôi có nên… - Ừ, nghe máy đi.
Có thể là việc quan trọng với công ty.
Tạm biệt?
Trời ạ. Ngược lại, được chứ?
Hãy tới phòng nghỉ đi, Peter.
Ta đã sẵn sàng để tuyên bố ai sẽ bị đuổi việc.
Được, nếu Sheila và máy tạo chất thải của cô ấy ở đó.
Làm ơn đừng nói về hậu môn của vợ tôi nữa.
Opie, anh sẽ nhận cái cốc này chứ?
- Nick Độc thân? Sao anh lại ở đây? - Họ bắt tôi đến đây vì mấy việc này.
- Tuyệt. Vanessa thế nào? - Chúng tôi chia tay rồi.
Tôi sẵn sàng giết cả nhà để có một giờ với Corinne.
Cô ấy còn hơi nhỏ.
Anh nghe có ngốc không chứ?
Peter, làm ơn tiến về phía trước.
Xin lỗi. Tôi cứ mắc sai lầm suốt.
Cô đang thấy lúc tôi tồi tệ nhất. Tôi lo lắng quá.
Cả cuộc đời tôi đang vụt qua trước mắt.
Và vì lý do nào đó, chỉ toàn là những khoảnh khắc bê đê.
- Xin lỗi, có ai ngồi đây không? - Có. Tình yêu của tôi, Tom.
Peter! Thật may là anh không sao.
Anh vẫn sống ư?
Có chuyện gì thế? Tôi bị đau tim à?
Không, anh bị hoảng loạn.
Hay thuật ngữ y khoa là: "đau tim cho lũ ẻo lả".
Này, chúng tôi đã cá cược.
Anh nhớ lúc anh đặt tay trên trán
giống như gã đồng tính khi ngất đi chứ?
Tôi sẽ không trả lời đâu.
Peter, anh phải kiểm soát căng thẳng.
Tôi đang gửi cho anh đường link tới tuyển tập bài hát "yacht rock".
Mỗi khi tôi căng thẳng,
tôi nghe nhạc và nó làm tôi bình tĩnh lại.
- Tôi nghĩ sẽ có tác dụng với anh. - Cái gì thế? Có phải là…
Không, giống thế này…
Tốt. Nó…
Vì tôi không thích…
Không, tôi đảm bảo nó là…
Giờ thì xin thứ lỗi,
tôi phải đi kê nhạc cho bệnh nhân.
QUÁN THE DRUNKEN CLAM
- Peter, anh thấy khá hơn chưa? - Tôi đoán là rồi.
Bác sĩ nói tôi quá căng thẳng.
Bác sĩ có kê cho anh cái gì để giúp anh bình tĩnh lại không?
Thuốc chẳng hạn?
Không, anh ta chỉ gửi cho tôi đường link tới thứ gọi là yacht rock.
Bài này gọi là "Ngọn gió mùa hè" và nó làm tôi cảm thấy ổn.
Âm nhạc này, tôi…
Tôi cảm thấy mình đang nhảy khêu gợi với hoàng hôn.
Mấy anh, ngày mai có du thuyền yacht rock
đi từ Quahog Marina.
Và tôi không đùa đâu.
Mấy anh biết không? Ta không đi đâu lâu lắm rồi.
Nên là hãy đi thôi.
Cleveland, mua vé,
vì các chàng trai sẽ đi du thuyền.
- Hay lắm! - Tuyệt!
Peter? Là anh à?
- Tôi có quen anh không? - Là tôi đây, Lyle.
Ở phía bên kia thủy cung.
Tôi không quen anh. Tôi không biết anh đang nói gì.
Nhưng tôi biết anh ấy đang nói gì.
Tôi đã dành hai năm rưỡi tiếp theo đi thăm nhiều thủy cung khác nhau.
Tôi chưa từng tìm thấy Lyle.
Hơn nữa, tôi đã không dọn bàn.
Peter, phải nói là em hơi e dè về chuyến đi này,
nhưng anh có vẻ thư giãn hơn.
Này, may là anh đã đặt trước chuyến đi này, nhỉ?
Con không thấy phiền với mấy lời đùa nhạt nhẽo. Ai cũng liên quan.
Có vẻ như tuần này tôi sẽ không chỉ theo đuổi một cô gái.
- Này. Cái quái… - Chó phải được nhốt ở dưới boong tàu.
Stewie, cứu!
Tôi biết chuyện này có thể xảy ra,
nên tôi đã nhét trò chơi điện tử bóng chày Mattel 1982 trong túi cậu.
Được rồi, cũng ra gì đấy.
Nhưng pin có thể hơi cũ.
Peter, anh đem gia đình đi à? Đây lẽ ra chuyến đi của các chàng trai mà.
- Đừng kể Donna. - Đừng kể Bonnie.
Cô ấy sẽ giết tôi nếu biết có thể mang vợ theo.
- Làm ơn, Lois. - Xin cô đấy.
- Hứa đi. Đây… - Hứa với tôi trước.
- Tôi sẽ nhét tiền vào túi cô. - Súng đây. Cô muốn không?
Xin lỗi, tôi không nghe thấy. Tôi đang gửi ảnh tự sướng cho Bonnie và Donna.
Du thuyền này, mấy cô.
- Đừng gửi, đừng ấn gửi. - Xin đừng ấn gửi.
Và… gửi.
Khốn thật.
BẠN BÈ KHÔNG ƯA CHỒNG BẠN
- Tôi đã bảo rồi. - Anh ta làm gì?
Anh ta không nghe cô.
TIN NHẮN TỪ LOIS
- Gì thế, Bonnie? - Không có gì, Cha Monaghan.
Việc này tệ quá.
Cả chuyến đi của chúng ta hỏng cả, nhờ anh đấy, Peter.
Ơn trời là Bonnie có Cha Monaghan tư vấn tâm linh.
Không phải lỗi của tôi, các anh quá ngu
để hiểu kế hoạch.
Kế hoạch rất rõ ràng. Anh mới là thằng ngu.
Cái gì?
- Ta cãi nhau vì cái gì? - Tôi không biết.
Mọi mối quan tâm của tôi bỗng nhiên tan biến.
Chân tôi đang gõ à? Tôi cảm thấy chân tôi đang gõ.
Không, có con mòng biển đang mổ chân cậu.
Mỗi khi tôi đi dép, chân tôi chìa hết ra.
Này, Cleveland, đây là phòng của ta.
Lát nữa mọi người ghé qua nhé. Hãy tận dụng một chút hành động này.
Cái gì? Hai người chung phòng ư? Lớn rồi mà?
Tôi sẽ không trả nguyên giá phòng đâu.
Tự trọng chút đi. Anh 40 tuổi rồi.
Bọn tôi không ở trong phòng nhiều đâu.
Bận tìm gái lắm.
- Tôi vào phòng chợp mắt chút đây. - Tôi đi với, bạn cùng phòng.
Tỉnh dậy ta sẽ pha cà phê.
Ừ, đó là lý do tôi mang mấy bé này.
Chờ đã, chỉ có một giường.
Tôi biết. Ta sẽ nằm tráo đầu đuôi.
No comments yet. Be the first to leave one.