لومړۍ 183 کرښې.
Em nào muốn ném đá qua cửa sổ?
Nahm. Em muốn thử không?
Không ai muốn ném đá à?
Thôi được.
Rối loạn phân ly tập thể từ chương bốn.
Tối qua các em đọc ở nhà cả rồi chứ?
Nat?
- Vâng. - Nói cho cả lớp nghe...
- rối loạn phân ly tập thể là gì nhé? - Kraam.
Em rất muốn, thưa cô, nhưng...
- Arisa. - ...hôm qua em bị tiêu chảy nặng.
- Ice. - Nên em chưa đọc được.
Em nhìn xuống và thấy mớ rau em đã ăn...
Được. Đủ rồi! Mọi người hiểu rồi.
Ngồi xuống.
Em nào giải nghĩa được?
Đó là căn bệnh hoang tưởng ở một nhóm người.
Ví dụ, họ nghĩ họ bị bệnh dù họ đang khỏe mạnh
vì không có triệu chứng bên ngoài,
hoặc...
làm một việc điên rồ vì ai cũng làm như thế.
Giỏi lắm, em ngồi đi.
Vậy nó liên quan gì đến việc ném đá?
Rồi, để cô giải thích.
RỐI LOẠN PHÂN LY TẬP THỂ
Khi rối loạn phân ly tập thể lan truyền...
CHẾT ĐI, ĐỒ HACKER!
...chuẩn mực xã hội mới được thiết lập.
Này! Không phải tớ vẽ!
Anan!
Em lên đây.
Vâng.
Cho ví dụ về những gì cô vừa giảng đi.
Thử ném nó vào cửa sổ đi.
Em lưỡng lự. Tại sao?
Vì em biết...
làm thế là không được.
Người đầu tiên ném đá sẽ là người đầu tiên phá vỡ chuẩn mực xã hội.
Nhưng...
nếu có người thứ hai làm theo thì sao?
Và rồi 30, 40, 50 người cũng làm theo?
Một chuẩn mực xã hội mới sẽ được thiết lập.
Và ai cũng nghĩ rằng hành động đó là chấp nhận được.
Em thì sao?
Có dám làm người đầu tiên
phá lệ không?
Làm sao cô ấy sống được?
Đảo này bé tí. Lâu nay cô ấy ở đâu?
Đúng thế...
Ta đã tìm kiếm khắp nơi.
Cô ấy sốt cao quá.
Nahm, lấy khăn ẩm để lau người cô ấy nhé?
Thật tốt khi cô ấy quay về.
Nhìn mặt cô ấy thôi cũng thấy yên tâm hơn.
May...
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Em biết đấy...
lâu rồi anh không được sướng thế này.
Sao thế?
Vẫn lo cho cô Lin sao?
Thế cũng tốt.
Bởi vì khi lo lắng,
ta cẩn thận hơn bình thường.
Tốt lắm.
Em không biết anh chơi piano đấy.
Anh từng chơi...
nhưng nghỉ chơi lâu rồi.
Anh này, em từng muốn trở thành ca sĩ.
Thật sao?
Nhưng...anh không nghĩ nghề đó hợp với em.
Hồi em còn nhỏ thôi.
Giờ thì hết rồi.
Để em đi xem cô Lin thế nào.
Đừng đi vội.
Ở lại đi mà?
Cô ấy chưa tỉnh lại.
Cả đêm qua Jan ở với cô ấy.
- Cô ấy sẽ sớm tỉnh lại mà. - Nhưng giờ vẫn chưa tỉnh.
Em đi đây.
KHU VỰC CẤM KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO
Cậu thấy việc cô ấy bỗng dưng xuất hiện có kỳ lạ không?
Chắc cô ấy bị lạc sâu trong rừng.
Không tìm được đường ra.
Đừng nghĩ sâu xa quá.
Lần trước cậu mơ thấy cái này sao?
Người phụ nữ này là ai?
Tớ cũng muốn biết.
Cái gì vậy...
Chết tiệt. Giờ sao đây?
PHÒNG THÍ NGHIỆM
Chị cần em theo dõi...
phần sưng lan ra đến đâu.
May...em đưa Jack về phòng ký túc xá được không?
Sao thế? Ở đây thì May tiện chăm sóc hơn.
Em muốn Jack được ở nơi quen thuộc.
Có lẽ ở đó anh ấy sẽ thấy khá hơn.
Cứ đưa cậu ấy về.
Nhưng đừng chiều cậu ấy quá.
Chết tiệt! Nó hỏng rồi. Giờ phải làm sao đây?
Ta kẹt ở đây luôn sao?
Đúng thế!
- Làm thành thuyền buồm đi. - Cậu điên rồi sao? Cái thuyền bé tí.
Bão đến là chết.
Tớ nghĩ thế cũng được.
Nhưng ta phải gắn phao hai bên để cho nó nổi.
Đúng đấy!
Kraam rất thông minh.
Nhưng cậu biết lái thuyền chứ?
Tớ không biết.
Ở đảo này chẳng ai đi đánh cá bằng thuyền buồm cả.
- Cậu không biết đâu, Ant. - Thay phiên đi.
Tớ biết lái thuyền.
Ôi trời.
Tớ thường hay lái thuyền với bố.
Nếu Anan là người duy nhất biết lái,
thì cậu ấy nên có một chỗ trên tàu.
- Đồng ý không? - Có. Viết đi.
1. JACK 2. ANAN (THUYỀN TRƯỞNG)
HARUETHAI SAMUTR
Cậu nghỉ tí đi.
Ai cũng cần nghỉ cả.
Không sao đâu.
Tớ nên ở lại đây.
Jack về phòng rồi.
Cô Lin vẫn chưa tỉnh lại.
Để tớ trông chừng cô ấy cho.
Chắc cái này làm phao được.
Đây là thủy tinh! Tìm cái gì to to, bằng nhựa ấy!
- Sao thủy tinh không được? - Nó sẽ vỡ!
Tại sao? Người ta dùng chai thủy tinh gửi thư mà.
Chào, Anan. Có chuyện gì thế?
Cậu dạy đám con gái may vá đi. Tớ cần cánh buồm.
Không khó đâu.
Cái cách cậu nhờ vui thật.
Nghe như ra lệnh.
Nghĩ gì tùy cậu.
Không có buồm, ta sẽ không có thuyền
đưa Jack đi bệnh viện.
Khi nào bắt đầu?
Bây giờ.
Kraam, đưa keo dán cho bố. Bố sẽ dạy con cách trám tàu.
Nhớ là...phải trộn cho đều.
Đừng dùng một nguyên liệu quá nhiều.
Con thử đi.
- Này! - Gì thế bố?
Con làm tệ quá kìa.
Nếu con làm không tốt, bố sẽ bị chết đuối mất.
Bố bơi giỏi nhất thế giới mà. Bố sợ gì chứ?
Bố không bao giờ chết đuối đâu.
Con nói phải.
Nhìn cái quái gì? Biến đi!
Cậu đã làm gì đó.
Thứ đó vẫn chưa biến mất.
Nói gì thế?
Tôi cảm nhận được.
- Có... - Câm mồm!
Ai thèm quan tâm cậu nghĩ gì!
Đừng xía vào chuyện của tôi, nhé?
Ice...Ice?
Anh lại phê nữa sao?
- Không có gì đâu. - Không cái gì.
Lần trước anh đã suýt bị đau tim, nhớ không?
Anh đã nói là sẽ bỏ mà!
Anh đâu có hứa. Để anh yên đi.
Anh bỏ hút thì em mới để anh yên.
Em làm cái gì thế?
- Em làm thế là vì anh! - Anh không cần!
Ra khỏi phòng ngay!
- Đừng có quay lại đấy. - Em không quay lại đâu!
TUYỆT VỌNG
Lý do tớ gọi mọi người đến đây hôm nay là vì Anan nói với tớ
động cơ của thuyền bị hỏng.
Ta biến nó thành thuyền buồm.
Quần áo tớ bảo các cậu mang đến
sẽ được cắt ra và may thành cánh buồm.
Không được! Đồ của tớ đắt tiền lắm.
Muốn tớ cắt ra sao?
Phải! Đây là đồ Versace đấy.
Ông ta chết rồi, cưng à. Ông ta không để tâm đâu.
Nhưng bọn tớ thì còn sống. Mà đống đồ này đắt tiền lắm.
Nghe đây.
Quần áo hiệu gì, giá bao nhiêu cũng không quan trọng.
Các cậu không muốn về nhà à?
No comments yet. Be the first to leave one.