لومړۍ 200 کرښې.
Chết ở nơi thuộc về người mình yêu thương...
Dường như là cách tốt nhất.
Bởi vậy, tôi không thấy hối hận khi bỏ nhà ra đi.
Tôi muốn quên Phoenix,
Quên đi cái nóng của nó.
Tình yêu, tính khí thất thường và liều lĩnh của mẹ
...cả ông chồng mới của bà. -Các cô gái, đi thôi! Anh yêu cả hai, hãy đi cho kịp chuyến bay.
Họ muốn đi bằng ôtô, Nên tôi đã có một khoảng thời gian ở bên bố.
Và đây có thể là điều tốt...
Tôi nghĩ vậy.
Ở bang Washington, Dưới bầu trời bao phủ liên miên bởi mây và mưa,
Có một thị trấn nhỏ tên là Forks. Dân số: 3120 người.
Đó là nơi tôi đang đến.
Bố Charlie.
Ông là cảnh sát trưởng.
Tóc của con dài hơn.
Con cắt từ lần cuối gặp bố.
Bố đoán nó lại mọc lên rất nhiều.
Tôi thường ở đây hai tuần vào mỗi mùa hè,
Nhưng đó là những năm về trước...
Bố đã dọn sạch sẽ phòng tắm.
À, vâng... Một phòng tắm.
Cái đèn này đẹp thật.
Những người phụ nữ nhà Sear làm nó từ vài thứ của cái giường.
Con thích màu tím, đúng không?
Màu tím thật tuyệt.
Cám ơn.
Okay.
Một trong những đức tính tốt của bố Charlie...
Ông ấy không bao giờ do dự.
-Tôi nghe nói các chàng trai của cậu đã xuống phố. Gặp cậu thật tốt.
-Bella, con còn nhớ Billy Black... -Vâng.
-Chú trông phong độ đấy. -Chú vẫn còn nhảy nhót được mà.
Chú vui vì cuối cùng cháu cũng đến đây.
-Charlie không ngừng nói về điều đó từ khi cháu bảo sẽ đến đây.
-Được rồi, cứ thổi phồng lên đi... Tôi sẽ đẩy ông xuống bùn -Cho đến khi tôi nện vào mắt cá chân của anh.
Vâng, thử xem!
Chào, mình là Jacob.
-Tụi mình thường nghịch bùn khi còn nhỏ. -Ừ, mình nhớ.
Họ vẫn luôn như vậy à?
Càng già càng giở chứng ấy mà.
Vậy, con nghĩ sao?
Sao ạ?
-Món quà mừng con về nhà. -Cái này á?
-Chỉ cần mua chuộc Billy thôi. -Yep.
-Tớ đã sửa lại máy móc rồi. -Ồ không!
Lạy chúa!
Thật là hoàn hảo!
-Bố đùa phải không! -Xin lỗi.
Tôi nói là con bé sẽ thích mà.
-Tôi rất hiểu bọn trẻ. -Ồ vâng, chàng trai. Anh như quả bom vậy.
Okay,
-Cậu phải nắm chặt cần số nhưng mà...
Cậu sẽ làm tốt thôi.
-Cái này hả? -Ừ, đúng rồi.
Được rồi.
-Cậu muốn đến trường hay đi đâu? -Tớ hiếm khi đến trường.
Được rồi.
-Thật tệ. Không dễ để hiểu ai đó.
Ngày đầu tiên ở trường mới. Đang là tháng 3, giữa học kỳ.
Tuyệt vời.
Xe đẹp đấy.
Cám ơn.
-Cậu là Isabella Swan, một cô nàng mới đến. -Chào! Tớ là Eric, thổ địa ở đây.
-Cậu cần gì không? Hướng dẫn du lịch, các buổi hẹn hò... Một bờ vai để khóc...
-Tớ thật sự là kiểu người 'trầm lặng' đấy
Đó sẽ là tiêu đề tốt nói về cậu.
-Tớ sẽ cho cậu lên báo, Trang nhất.
Làm ơn đừng...
Whoa! Thoãi mái đi...
Không chụp hình.
-Được không? -Cám ơn.
-Tớ xin lỗi. Tớ đã nói họ là tớ không biết chơi.
À, không... à...
Cậu là Isabella, phải không?
Bella.
-Yeah, hey! Tớ là Mike... Newton. -Rất vui khi quen cậu.
-cô ấy là hoa có gai đấy, phải không? -Tiện thể, tớ là Jessica...
-Hey, cậu từ Arizona, đúng không? -Vâng.
-Không phải những người ở Arizona đều ... có nước da rám nắng à?
-Vâng, có lẽ vì vậy mà họ đuổi tớ đi.
Cậu được đấy.
Vui đấy...
-...một mẫu tuyệt vời. -Chúng ta sẽ như những ngôi sao rơi xuống từ trên trời.
-Chào Mikey! Cậu đã gặp cô gái của tớ, Bella. -Oh, cô gái của cậu à?
-Yeah. -Cô gái của tớ!
Oh, Tyler...
Lạy chúa,
-họ nhưng học sinh lớp 1. và cậu là món đồ chơi mới bóng bẩy.
Cười lên nào!
Okay...
Xin lỗi, tớ chụp cho hình minh họa...
-Không hình minh họa, Angela. Đừng làm vậy lần nữa nhé.
-Được rồi, tớ chỉ... -Tớ sẽ quay lại...
-Tớ nghĩ ta nên chuyển sang mời chủ báo khác uống nước... -Cậu có thể đăng chuyện...
rối loạn ăn uống chẳng hạn...
-Các chàng trai của đội bơi lội... -Chính xác, cái đó được đấy.
Yeah, đúng rồi. Đó chính xác là điều tớ nghĩ.
Ta đang nói về kích cỡ Olympic đấy.
-Không được, anh ta gầy trơ xương. Sẽ chẳng có cảm giác gì đâu...
Họ là ai vậy?
Nhà Cullen.
-Họ là, um... -Con nuôi của ông bác sỹ và bà Cullen.
-Họ chuyển đến từ Alaska vài năm trước.
-Họ rất khép kín. -Ừ, họ luôn đi cùng nhau...
và ở cùng nhau.
Cô gái tóc vàng là Rosalie,
và anh chàng tóc đen, Emmett... -Họ là 1 cặp.
-Tớ không chắc vậy thì có đúng luật không. -Jess, họ đâu phải anh em ruột đâu.
-Yeah, nhưng họ như cặp bồ nhau vậy... Thật kỳ quặc. -Và... Okay,
cô gái nhỏ tóc đen là Alice... Cô ta thật sự rất kỳ quặc.
-Và cô ta đi cùng Jasper, một chàng trai tóc vàng trông lúc nào cũng như bị bệnh.
Bác sỹ Cullen thích nuôi những đứa trẻ như vậy...
Có thể ông ấy sẽ nhận nuôi tớ.
Anh ta là ai?
-Đó là Edward Cullen... anh ta thật sự là ngôi sao sáng.
-Nhưng hình như ở đây không có cô gái nào xứng đôi với anh ấy.
Như mình đã nói... cậu biết đấy.
Vậy... ừ...
-Cho nên, đừng phí thời gian... -Tớ cũng chẳng định làm gì đâu.
-Thầy Molina? -Chào, Mike.
Oh, vâng... cô Swan.
Chào, thư mời của em?
Cảm ơn,
chào mửng em vào lớp.
Cái này của em.
-Chổ ngồi của em ở kia, đó là cái cuối cùng, cho nên...
nhớ giữ nó nhé.
-Được rồi, hôm nay chúng ta sẽ quan sát
những con trùng Planaria...
-Phải có chỗ chứ... -Vật lý? Hóa học?
-Lớp nào cũng hết chỗ rồi. -Cô vừa mới đánh dấu chỗ này.
Cố e là em phải ở lại lớp Sinh học.
-Được rồi, em chỉ cần... chấp nhận chịu đựng thôi.
-Cô không nghĩ cháu lớn thế này. và xinh đẹp nữa.
Hey, Bella!
Cháu nhớ chú không?
Chú chơi cho Santa 1 năm...
-Này, Waylon... Nó đón Giáng sinh ở đây khi mới 4 tuổi.
-Tôi cá là tôi đã gây ấn tượng, phải không? -Anh luôn vậy mà...
Tay tệ nhất ở Santa.
-Này! Bọn trẻ thích nhìn mấy cái lọ này bay đấy. -Để con bé ăn nốt Ham-Burger của nó đi, Waylon.
-Khi cháu ăn xong, cô sẽ mang cho cháu món cháu thích nhất... -Berry Cobbler, nhớ không?
bố cháu vẫn ăn nó...
váo mỗi thứ năm. -Cám ơn cô, thật tuyệt.
con yêu! nghe này,
-nếu buổi tập của Phil tốt, ta sẽ chuyển đến Florida.
(Làm ơn cho vào 1 đôla 25 xu bạn có thêm được 3 phút)
-Mẹ, điện thoại của mẹ đâu? -Okay, đừng cười.
Mẹ không mất sợi dây, nó vẫn còn...
-Thật tức cười. -Giờ mẹ đang tẩy chay công nghệ.
-Con nhớ mẹ. -Oh, con yêu! Mẹ cũng nhớ con.
-nói cho mẹ nghe về trường mới đi... bọn trẻ ở đó thế nào? -có anh chàng nào dễ thương không?
họ có tốt với con không?
À... Con được chào đón ở đây.
-Uh-oh. nói cho mẹ nghe đi. -không có gì đâu mẹ.
-mẹ thấy có đấy, con yêu! -con phải làm bài tập.
ta sẽ nói chuyện sau.
-Okay, mẹ yêu con. -con cũng yêu mẹ.
Tôi đã lên kế hoạch đối mặt với anh ấy... để xem vấn đề của anh ta là gì.
Nhưng anh ta không xuất hiện.
Bella!
và ngày tiếp theo...
một ngày như vậy.
Thêm 1 ngày trôi qua...
mọi chuyện trở nên hơi... kỳ lạ.
-Con ổn chứ? -vâng, con ổn.
Băng tuyết trơn quá.
Ừ... Cho nên bố bỏ thêm vài cái lốp trên xe tải.
Những cái cũ mòn quá rồi.
-à, có thể bố sẽ về muộn. bố xuống hạt Mason.
-một bảo vệ ở nhà máy Grisham bị giết bởi một con thú nào đó.
con thú ư?
-con không còn ở Phoenix nữa đâu, Bells. -dù sao, bố sẽ giúp con 1 tay.
-cẩn thận. -bố luôn vậy mà.
-cảm ơn bố về mấy cái lốp xe. -Ừ.
-Bọn tổ chức buổi khiêu vũ rất nghiệp dư nhưng tớ cần làm vài việc
-Họ cần 1 người chọn nhạc, cho nên... hãy đưa tớ list nhạc của cậu.
-Hey! Nghe này, tớ thắc mắc là... -Uhm, cậu có thể hẹn ngày để...
-Sao rồi, Arizona! Huh? -Cậu thích mưa chứ?
-Cậu sẽ phải quen với nó thôi. -Hey Mike, cậu thật tuyệt đấy. -Oh, không...
Chào.
-Tớ xin lỗi vì đã bỏ qua cơ hội tự giới thiệu mình vào tuần trước. tớ là Edward Cullen...
Cậu là Bella?
Vâng.
-Những khoanh hành! đó là cái ở dưới dao của các em. Okay?
-vậy hãy tách chúng ra và đánh dấu vào các giai đoạn phân bào.
và nhóm nào làm đúng trước tiên sẽ giành giải thưởng...
1 củ hành bằng vàng!
Phụ nữ trước...
Cậu đã đi đâu đó...
-Yeah. Uhm, tớ rời thị trấn 2 ngày.
lý do cá nhân thôi.
Pha đầu phân bào.
Tớ xem qua nhé?
đó là Pha đầu.
Như tớ đã nói.
Vậy... cậu thích trời mưa không?
Sao?
-Cậu đang hỏi về thời tiết à? -Ừ...
No comments yet. Be the first to leave one.